Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 194
Cập nhật lúc: 25/04/2026 18:01
"Có đưa hay không?"
"Không đưa!"
"Ha, con đứa nhỏ hư hỏng này!" Chị dâu Vương thuận tay cầm lấy cây chổi liền muốn đ.á.n.h người, Vương Nghị Thành nhanh nhẹn chạy đi.
Một đám thanh niên tụ tập lại với nhau, có một nữa đã bị người lớn trong nhà thu tiền đi rồi, phần dư lại đều là hấp hối giãy giụa.
"Con bằng bản lĩnh kiếm được tiền, con không đưa."
"Chính là con còn tưởng dùng tiền mua quả bóng đá." Nhà họ Hạ có quả bóng đá, ở nhà đều có thể tùy tiện chơi, nó cũng muốn một quả bóng.
"Chúng ta bây giờ liền đi mua?"
"Phải, bây giờ lập tức đi mua, nếu không chờ chúng ta về tới nhà tiền liền không phải của chúng ta nữa."
"Đúng vậy, tiền tôi để dành còn để ở trong phòng."
"Không sao, tôi cho cậu mượn."
"Được, vậy chúng ta lập tức liền đi mua."
"Nhưng trời đã tối rồi."
"Tôi có cách."
Một đám người chạy tới trong sân nhà họ Hạ, gọi đứa thứ hai ra.
"Tiền của tôi trước để tạm ở đây, ngày mai tôi tới lấy."
"Phải, tôi cũng để ở chỗ cậu."
Đứa thứ hai liếc mắt nhìn xem bọn họ một cái: "Có thể là có thể , nhưng xảy ra chuyện gì?"
"Đừng nói nữa, tôi trở về mẹ tôi sẽ bắt tôi đưa tiền cho mẹ giữ, nếu đưa nhất định không thể đòi lại."
Kiều Tĩnh An ở cửa nghe lén, nghe được những lời này liền trộm cười lên tiếng. Quả nhiên, cha mẹ đều giống nhau đều lấy cớ muốn giúp con cái giữ tiền.
Đứa lớn bất đắc dĩ đưa cho cô một cái áo khoác để cô mặc thêm. Ở cửa gió lớn, cẩn thận bị cảm.
Ba anh em nhà bọn họ không có trải qua chuyện này. Tiền riêng của bọn họ đều chính bọn họ giữ, từ khi cậu lên sơ trung, mỗi tháng đều có tiền tiêu vặt.
Trong ba anh em bọn họ thì đứa thứ hai có nhiều tiền nhất, đến nỗi có bao nhiêu cậu cũng không biết. Cậu chỉ biết, trong tay cậu có năm trăm đồng. Số tiền này nhiều là vì có tiền lương của cậu, từ sau khi cậu vào viện nghiên cứu nhận được lương, phần lớn cậu đều nộp cho mẹ cậu.
Lúc cậu đưa tiền lương cho mẹ, cha mẹ đều nói không cần, trong nhà cũng có tiền dùng. Nhưng mỗi tháng cậu vẫn bỏ phần lớn tiền lương vào tráp tiền trong nhà. Tiền lương của cậu không thể so sánh được với mẹ, nhưng nếu so sánh với những công nhân khác thì đúng là không tồi. Như vậy cũng có thể xem là vì trong nhà làm một chút cống hiến, trong lòng cậu rất vui vẻ.
Nếu so sánh với những người cùng tuổi với cậu còn ngửa tay xin tiền cha mẹ, cậu đã có thể kiếm tiền, loại cảm giác này rất thoải mái, cậu có năng lực có thể kiếm tiền nuôi sống chính mình, còn có thể hồi báo một chút trong nhà.
Đứa thứ hai đi vào nhà, trong tay cầm mấy chục đồng tiền, đều là tiền của các bạn nhỏ.
"Bọn họ ngày mai muốn mua bóng đá?" Kiều Tĩnh An tò mò hỏi.
Đứa thứ hai gật đầu, "Vương Nhị Thành cũng đem tiền để ở chỗ con, thím Vương muốn cậu ấy giao nộp lên."
Đứa lớn nói, "Thím Vương còn tốt, có mấy đứa đem tiền để ở chỗ em, trở về nói không chừng sẽ bị đ.á.n.h."
Đứa thứ hai nhíu mày: "Đều là tiền chính bọn họ kiếm được, người lớn trong nhà nói giữ liền giữ, quá không nói lý."
Quy củ của nhà bọn họ từ trước tới nay chỉ cần bọn họ không cần làm bậy, cha mẹ đều không quản. Lần trước cha mẹ tịch thu tiền của nó là bởi vì nó quá phiêu, cha sợ nó đi nhầm đường, làm nó nhớ lâu một chút.
"Mọi nhà đều có kinh tế khó khăn, rất khó nói."
Kiều Tĩnh An bảo bọn họ đi nấu cơm, "Sắp Tết rồi, mẹ không tin bọn họ dám tới cửa." Mười đồng tiền là rất lớn, nhưng đối với số tiền thu nhập hàng tháng của mỗi nhà thì số tiền này cũng còn tốt.
Ngày hôm sau, hai mươi chín Tết, mới sáng sớm một đám trẻ con chạy tới nhà họ Hạ, cầm lấy tiền, sau đó vội vàng đi vào thành, vào lúc giữa trưa, quân khu liền có mấy quả bóng đá, một đám trẻ con chơi tới khí thế ngất trời.
Chị dâu Vương lúc đi tới nhà họ Hạ đưa lễ đầu năm, còn nói: "Thằng hai nhà tôi thật đúng là vắt cổ chày ra nước, vắt chảy cả nước. Không những không nộp một hào, vì mua quả bóng đá, tiền tiêu vặt tích cóp mấy năm trước đều dùng hết không nói, còn hỏi mượn anh trai nó mấy đồng. Em nói xem, nó một hào cũng không có, mượn tiền tới khi nào mới trả được? Đứa nhỏ này chính là thiếu đ.á.n.h."
Kiều Tĩnh An nói chị dâu không cần tức giận: "Đều là chuyện nhỏ, có việc gì thì từ từ nói, không cần đụng tới liền đ.á.n.h, con cái cũng cần mặt mũi. Hơn nữa, sắp Tết rồi không cần làm đến mức như vậy."
Chị dâu Vương c.ắ.n răng nói: "Cũng bởi vì là gần tới Tết, bằng không cha nó đã muốn đ.á.n.h nó một trận no đòn rồi."
Kiều Tĩnh An bảo đứa lớn đưa quà lễ năm mới cho chị dâu Vương, "Chị muốn bánh quy mang về nhà mẹ đẻ đều ở đây, là đứa lớn nướng đó."
"Vẫn là em dạy con trẻ tốt, không những học giỏi, chuyện trong nhà này kia cũng ôm đồm, nhìn qua liền rất giỏi giang." Chị dâu Vương liền khen ba đứa con nhà họ Hạ.
Lúc chị dâu Vương về nhà, Vương Nhị Thành còn chơi ở bên ngoài, chị dâu Vương tức giận nắm lỗ tai của nó kéo về nhà.
"Ai nha, mẹ, mẹ nhẹ chút. Bóng của con còn chưa có lấy đâu, nhẹ một chút, ai nha, lỗ tai của con." Vương Nhị Thành giống như vịt bị bắt cổ đợi làm thịt vậy, trước sau đều chạy không thoát khỏi ma trảo của mẹ nó.
Năm mới mùng một, bá chủ phòng bếp vẫn luôn là Kiều Tĩnh An từ chức, đứa lớn, đứa thứ hai chấp chưởng, đứa thứ ba nhóm lửa. Hạ Huân làm trợ thủ. Kiều Tĩnh An phụ trách ăn ăn uống uống, nghe radio.
Trong nhà chỉ có năm người, trong radio có thanh âm chúc Tết rất náo nhiệt, trong phòng bếp có tiếng nồi chén va chạm, tiếng nói chuyện ríu rít của bọn nhỏ, thanh âm trong nồi kêu lộc cộc, tạo nên một cái Tết Âm lịch náo nhiệt, hạnh phúc.
"Mẹ, ăn cơm thôi!"
