Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 221
Cập nhật lúc: 25/04/2026 18:04
Cô không muốn giống như cha mẹ cô đời trước, họ có rất nhiều lý do vứt bỏ cô, bọn họ luôn có rất nhiều nỗi khổ và bất đắc dĩ, cô đã chịu đựng những lý do đó đủ rồi.
Khi đó cô liền thề, nếu có một ngày cô làm mẹ, cô nhất định sẽ tự tay nuôi dạy các con cô khôn lớn, không cho bọn nhỏ trải qua đau khổ giống như cô.
Gần đây Hạ Huân cũng rất bận, có nhiều khi cơm trưa anh cũng không kịp về nhà ăn cơm, anh cũng không giúp được gì nhiều, Kiều Tĩnh An cũng chỉ có thể vừa làm chăm con.
Thời gian dài, Kiều Tĩnh An liền gầy đi thấy rõ, buổi tối lúc Hạ Huân ôm cô, sờ tới xương bươm bướm trên lưng cô ngày càng rõ ràng.
Kiều Tĩnh An vừa ngáp vừa nói với anh: "Hôm nay đứa thứ tư và Đường Đường xoay người, Đường Đường xoay bên phải, đứa thứ tư xoay bên trái, hai đứa đụng vào nhau, khóc ùm lên, làm em buồn cười vô cùng..."
Hạ Huân nghe thấy tiếng nói chuyện của cô ngày càng nhỏ, trong chốc lát cô liền ngủ rồi.
Hạ Huân buộc c.h.ặ.t cánh tay, anh ôm cô càng c.h.ặ.t, nhìn thân thể mảnh khảnh của cô, giống như có thể khảm vào thân thể của anh.
Buổi sáng ngày hôm sau mới hơn năm giờ, đứa thứ tư và cô gái nhỏ Đường Đường đúng giờ tỉnh dậy. Hạ Huân lập tức bế Đường Đường lên dỗ dành, thay tả sạch sẽ, dỗ cô bé đừng nháo: "Mẹ còn đang ngủ, bé ngoan đừng khóc nha."
Đường Đường mấp máy miệng nhỏ, bụng nhỏ của cô bé rất đói.
Hạ Huân nhìn liền hiểu động tác nhỏ của cô bé, anh ôm cô bé tới gần cô, cố gắng kéo quần áo vợ anh, để Đường Đường uống sữa. Đường Đường một chút cũng không khách khí, cô bé ôm kho lúa mà uống ừng ực.
Kiều Tĩnh An có cảm giác n.g.ự.c hơi đau xót, đôi mắt cũng chưa mở, cô sờ tới cô gái nhỏ, còn thuận tay vỗ lên lưng cô bé sau đó cô lại ngủ tiếp.
Cho con gái nhỏ ăn no, anh lại thả Đường Đường nằm xuống, anh lại bế đứa thứ tư lên ăn cơm sáng.
Hạ Huân chú ý nhìn đứa thứ tư: "Bú nhẹ một chút, đừng c.ắ.n mẹ con đau, nếu không cha đ.á.n.h m.ô.n.g con đấy."
Đứa thứ tư liếc mắt nhìn anh một cái, cậu bé ăn cơm vui vẻ ăn cơm giống ngày thường, sau khi ăn no bụng đứa thứ tư liền ghé vào một bên n.g.ự.c của cô, vừa ăn vừa chơi.
Hạ Huân đoán có lẽ cậu bé đã ăn no, anh trực tiếp bế lên. Đứa thứ tư bất mãn mà vẫy bàn tay nhỏ, Hạ Huân làm như không nhìn thấy liền bỏ cậu bé vào giường em bé.
Đôi mắt của Đường Đường sáng rực, nhìn bộ dạng này hẳn là đã tỉnh hoàn toàn, duỗi tay muốn ôm.
Hạ Huân tùy tiện lấy một cái tả sạch, mang theo cả giường em bé đi tới phòng ở phía tây, anh không khách khí gọi đứa thứ hai dậy, "Chăm sóc cho đứa thứ tư và Đường Đường cho tốt."
Buổi sáng hơn năm giờ, đúng lúc đang ngủ say, đứa thứ hai bị cha nó đ.á.n.h thức, "Hôm nay con không đi học, cha gọi con dậy làm gì?"
Hạ Huân không muốn nhiều lời với đứa thứ hai, anh trực tiếp đem đứa thứ tư và cô gái nhỏ Đường Đường bỏ vào ổ chăn của nó, anh xoay người đi thẳng ra bên ngoài.
Đứa thứ hai xoa đôi mắt, trợn mắt liền nhìn thấy hai đôi mắt sáng lấp lánh nhìn nó, đứa thứ hai liền tỉnh hẳn.
Ông trời ơi, hai đứa nhỏ nghịch ngợm này đưa cho nó làm gì!
Đứa thứ hai bịt kín chăn muốn tiếp tục ngủ, nhưng nó vừa mới xoay người thì hai anh em vừa mới học được kỹ năng xoay người liền lăn trên giường đất, trong lúc đó còn không quên "a a a, rầm rì, rầm rì" giao lưu anh ngữ.
Chăn bị sốc lên, đến, đừng ngủ nữa.
Đem hai đứa nhỏ nghịch ngợm ra ngoài, Hạ Huân trở về phòng, anh ôm vợ tiếp tục ngủ.
Kiều Tĩnh An khó khăn lắm mới ngủ được một giấc ngon, cô ngủ một giấc dậy liền cảm thấy tinh thần phấn chấn.
Mà đứa thứ hai mới hơn năm giờ sáng bị cha của nó đ.á.n.h thức, mà đứa thứ ba bị anh hai của nó tai họa theo, cả hai đứa đều có bộ dáng uể oải, mệt mỏi.
Kiều Tĩnh An nhìn thấy bộ dạng của hai đứa nhỏ, cô ngạc nhiên hỏi: "Hôm qua hai đứa thức đêm à?"
"Chúng con không có thức đêm, nhưng buổi sáng dậy hơi sớm."
"Hai đứa dậy lúc mấy giờ?"
"Hơn năm giờ." Vẻ mặt đứa thứ hai đầy ai oán.
Đứa thứ ba cáo trạng với mẹ: "Mới sáng sớm cha liền mang em tư và Đường Đường sang giường chúng con, anh hai không cam lòng, liền đ.á.n.h thức con dậy, chúng con chơi với em tư và Đường Đường tới bây giờ. Còn có...”
Kiều Tĩnh An nhìn qua Hạ Huân khó khăn lắm mới được ở nhà, lúc này đầu quả tim cô mềm nhũn như đám mây.
"Mẹ, mẹ có nghe con nói gì không?"
Vẻ mặt Kiều Tĩnh An xấu hổ, "Vừa rồi con nói cái gì?"
Hạ Huân ôm đứa thứ tư và Đường Đường đi vào, "Được rồi, mỗi ngày mẹ các con phải dậy sớm chăm sóc các em, ban ngày còn phải làm việc, bây giờ để hai đứa chăm sóc các em vào sáng sớm liền không được?"
"Được, nhất định là được! Tuần sau nghỉ phép chúng con nhất định sẽ chăm sóc các em, để mẹ ngủ ngon!" Đứa thứ hai nhìn thấy sắc mặt của cha nó, vội vàng nói.
Hạ Huân nhìn về phía vợ, "Đường Đường hình như buồn ngủ, em cho con bé ăn, chắc là buồn ngủ." Hai đứa nhỏ dậy mới hơn năm giờ, bây giờ thời gian đã không còn sớm.
"Được." Ôm đứa nhỏ về phòng, sau khi cho hai đứa nhỏ ăn no xong, một lát sau hai đứa nhỏ đều ngủ.
Hạ Huận đi theo vào, anh đóng cửa lại. Kiều Tĩnh An duỗi tay đặt lên vai anh, cô nhón chân lên hôn anh. Hôm nay người đàn ông này thật sự làm cô rung động.
Hạ Huân liền bế cô lên, hai chân cô kẹp eo anh, hai người liền hôn không tách rời được. Hạ Huân càng hôn càng tàn nhẫn, hô hấp thô nặng, anh hận không thể nuốt cô vào bụng.
Cô thở không nổi, cô ôm cổ anh, mở miệng hô hấp, Hạ Huân liền hôn xuống cổ cô, hôn hôn liền hôn ra một thân nhiệt, trực tiếp thuận thế ngã xuống giường, đè cô ở trên giường đất.
