Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 276
Cập nhật lúc: 27/04/2026 01:20
Hạ Huân nhìn đứa thứ hai và đứa thứ ba: "Đã hết hy vọng chưa?"
Hai anh em lặng lẽ cúi đầu, không nói gì cả.
"Nếu không phải vì hai người các con thì cha tuyệt đối không để Tiền Linh đi vào nhà, không những làm ông bà nội con nổi giận, còn làm cả mẹ con nổi giận theo."
Mẹ Hạ thở dài nói với con trai: "Con đừng mắng anh em chúng nó nữa, đều là do người phụ nữ Tiền Linh kia tạo nghiệt cả."
Đường Đường chạy tới ôm chân anh hai: "Anh hai ôm Đường Đường một cái."
Đứa thứ hai ôm lấy Đường Đường quay đầu đi ra sân sau.
Nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của đứa thứ ba làm Kiều Tĩnh An đau lòng không thôi: "Đều qua cả rồi."
"Dạ." Đứa thứ ba ôm mẹ, thề rằng sau này không gặp lại người phụ nữ đó nữa.
Ngày hôm sau, sinh viên đại học bắt đầu đi học, cả năm đứa nhỏ đều đi học hết, Hạ Huân cũng đi làm như bình thường, trong nhà chỉ còn lại ba người lớn.
Tiền Linh vẫn không chịu hết hy vọng lại đến một lần nữa, lần này Kiều Tĩnh An còn chẳng thèm mở cửa cho cô ta vào.
Tiền Linh tìm cô thì có thể nói chuyện gì? Chẳng qua là biết tình hình bây giờ của nhà họ Hạ nên muốn đến đòi nhà thôi chứ gì nữa.
Nhờ hỏi thăm mấy người quen Tiền Linh biết mấy năm trước nhà họ Hạ mua thêm không ít nhà, nếu cô ta cũng có thể có được một tứ hợp viện thì cuộc sống của cô ta nhất định sẽ trở nên khá giả.
Bây giờ cô ta đã tuổi già xuống sắc, hơn nữa cô ta phát hiện người đàn ông đó nói dối cô ta, cô không thể giới thiệu hắn với mấy người chức cao ở Bắc Kinh được, nên thái độ của hắn cũng ngày một kém hơn.
Kiều Tĩnh An không thèm đợi cô ta nói xong đã đóng cửa lại, xoay người đi vào sân sau.
Hạ Huân biết được tin tức của Tiền Linh thì cười lạnh một tiếng rồi gọi một cú điện thoại, ngày hôm sau, trên đường Tiền Linh đến đại học Thanh Hoa thì bị hải quan đến bắt về Mỹ.
Còn vị Hoa Kiều mà cô ta dắt về thì đã vào đồn công an.
Bên nhà họ Tiền biết được tin Tiền Linh đã về, chị dâu của Tiền Linh tức giận đến mức muốn tìm Tiền Linh tính sổ, khi nghe nói đã bị bắt quay lại Mỹ rồi thì vẫn không thể nguôi ngoai cơn giận được, cô ấy hận không thể đến nước Mỹ tìm cô ta.
Nhà họ Hạ thì lại sóng yên biển lặng, đứa thứ tư và Đường Đường lên lớp ba, chúng vô cùng vui vẻ đến trường đi học.
Đứa lớn mới học được hơn nửa học kỳ đã bị sở nghiên cứu bí mật nào đó cầm hồ sơ đi, trong lòng Kiều Tĩnh An và Hạ Huân đều hiểu.
Đứa thứ hai và đứa thứ ba tốt nghiệp đại học, sau khi tốt nghiệp, đứa thứ hai vào nam buôn bán với sự giúp đỡ tài chính của cha mẹ.
Những người quen biết đều đến tìm bọn họ nói nó tốt nghiệp đại học danh tiếng, có nhiều đơn vị tốt nhìn trúng nó mà sao lại để nó đi kinh doanh một mình như vậy?
Hạ Huân và Kiều Tĩnh An chỉ có thể nói đó là nguyện vọng của con cái, dù nó còn nhỏ tuổi, muốn xông xáo đi đâu thì cứ đi, họ chính là chỗ dựa lớn nhất cho nó.
Người ta lại nghĩ đến những căn nhà của bọn họ, đó là còn chưa tính đến tài sản khác đấy, nên họ có quyền thích làm gì thì làm.
Đứa thứ ba tiếp tục học nghiên cứu sinh và tiến sĩ, nó tuổi còn nhỏ nên khi học thạc sĩ thì nó vẫn không lớn hơn những sinh viên chưa tốt nghiệp.
Lúc này đứa thứ ba nhớ tới lời của ông cậu rằng, tuổi còn trẻ mà đã học y thì đúng là có lợi thế rất lớn!
Ba đứa con lớn đều đã có tương lai của riêng mình, nên cuộc sống hằng ngày bây giờ của Kiều Tĩnh An là đọc sách, trông hoa, phiên dịch mấy tác phẩm văn học nước ngoài, ngày nào cũng nhàn nhã thong dong.
Thỉnh thoảng cô nhớ đến cuộc sống của kiếp trước, khi đó, cô mở một tiệm bán đồ ngọt, sống một mình, dù cuộc sống mỗi ngày cũng rất tự tại nhàn nhã nhưng nếu so với bây giờ thì tâm trạng cô hoàn toàn khác hẳn.
Cuộc sống của kiếp trước vừa đơn giản vừa chậm rãi.
Bây giờ cô cảm thấy, cuộc sống đơn giản mà vừa thỏa mãn.
"Mẹ, hôm nay con muốn ăn thịt kho tàu!" Cô bé Đường Đường mười tuổi nay đã là một cô tiên nữ duyên dáng yêu kiều, điều đó cũng chẳng cần phải nói nữa.
Giọng điệu của con bé làm người nghe cảm thấy đây chắc chắn là một cô bé mập mạp thích ăn thịt.
Đứa thứ tư mặc một chiếc áo sơ mi trắng sáng sủa anh tuấn theo con bé đi vào nhà: "Hạ Tư An, váy em bay kìa."
"Không sao, em có mặc quần đùi ở trong mà." Còn chưa dứt lời, con bé đã chạy ra sân sau.
Đứa thứ tư lắc đầu, lúc nào Đường Đường mới có thể dịu dàng như mẹ được chứ.
Trong đôi mắt của đứa thứ tư mười tuổi, người phụ nữ ưu tú kiểu mẫu mà nó biết chính là một người như mẹ nó.
Đường Đường tìm khắp nhà một vòng mà chẳng thấy ai cả thì chạy ra ngoài sang nhà ông cậu.
Nhà ông cậu cách nhà chúng chưa tới hai trăm mét, mấy năm trước ông cậu về hưu đã dọn vào ngõ Hương Chương, ông bà nội và mẹ có rảnh sẽ sang nhà ông cậu.
Người lớn không có ai ở nhà thì chạy sang nhà ông cậu tìm là chuẩn không cần chỉnh.
Đường Đường chạy đến nhà ông cậu, vừa đi đến cửa thì chợt nghe thấy tiếng mẹ nó cười vang.
“Mẹ, Đường Đường chạy vào: “Các con đang xem cái gì vậy?”
“Đang xem [Tây du ký] ạ.”
Tháng giêng năm nay có ra một bộ truyện [Tây du ký]. Lúc mới vừa ra, người người từ nhà ra ngõ, nhà nào có tivi thì mỗi khi đến giờ chiếu [Tây du ký] là những người hàng xóm chen lấn xem tivi bao vây.
Trước kia Kiều Tĩnh An đã từng xem, không có hứng thú với bộ này, ai biết hôm nay mợ và mẹ chồng đều muốn xem, cô đi theo xem một đoạn, khơi gợi lại ký ức của rất nhiều năm trước, Trư Bát Giới xấu xí mập mạp kia, đúng là thật khôi hài.
