Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 98
Cập nhật lúc: 23/04/2026 00:23
"Vậy tốt quá, tăng một chuyến xe mấy nhà ở Gia Thuộc cũng dễ thở hơn."
Hạ Huân gật đầu: "Cũng bởi vì chuyện tăng chuyến mà đầu xuân này có vài nhà ở nội thành chuyển đến đây."
"Ở đây đâu có thuận tiện như ở trong nội thành nhỉ."
Hạ Huân cười: "Em thử nghĩ xem, chỗ ở trong nội thành nhỏ đâu thể so được với chỗ này rộng rãi của chúng ta."
Vậy cũng đúng, vào nội thành đã thành việc dễ dàng thì sống ở đây chắc chắn có môi trường tốt hơn.
Tháng tư, nhiệt độ dần tăng lên, tuyết đọng từ từ tan từ dưới chân núi lên đỉnh núi.
Kiều Tĩnh An bận rộn xử lý sân sau, dọn ruộng, qua mấy ngày nữa liền chuẩn bị đến thôn bên cạnh đổi một ít rau giống về trồng.
Bận rộn cho tới trưa, trán hơi hơi đổ mồ hôi. Thẳng người, đến gian nhà chính rót một cốc nước.
Nghe bên ngoài có động tĩnh, cô đi ra ngoài, thấy một đám người vác mấy cái cuốc, xẻng, đi đến chỗ đất bằng ở bên trái.
“Mọi người đang bận rộn làm cái gì vậy?”
Chàng trai ở bộ phận hậu cần lên tiếng chào hỏi: “Chị dâu, muốn xây một ngôi nhà ở bên cạnh nhà chị, phó sư trưởng Nghiêm muốn chuyển nhà lên đây.”
Kiều Tĩnh An nhìn một cái: “Bên kia hẹp như vậy, mọi người xây nhà, phía sau ngay cả một cái vườn rau cũng không có, tại sao lại chọn chỗ này?”
“Chị dâu nhà phó sư trưởng Nghiêm nói sẽ không làm ruộng, có một ngôi nhà là được.”
Kiều Tĩnh An không nói gì thêm nữa, bảo bọn họ khát nước thì cứ tới nhà cô rót nước uống.
Chàng trai ở bộ hậu cần cảm ơn cô, vội vàng đi ngay.
Kiều Tĩnh An ra sân sau bận rộn một hồi, thấy đã đến giờ, vào phòng bếp chuẩn bị nấu cơm trưa.
Buổi trưa cả nhà về, Kiều Tĩnh An nói tới nhà bên cạnh kia: “Chị dâu nhà phó sư trưởng Nghiêm trước kia ở trong thành phố hả?”
Hạ Huân gật đầu một cái: “Vốn là bộ hậu cần đã chọn mấy chỗ để xây nhà rồi, nhưng nhà họ Nghiêm vừa ý mảnh đất bên cạnh nhà chúng ta, nói nhà bọn họ không làm vườn.”
Đứa lớn tò mò: “Vậy nhà chú ấy mà muốn ăn cọng hành cũng phải tìm người mua hả?”
Đứa thứ hai có cái nhìn không giống vậy: “Chỗ này chỉ có hai nhà chúng ta, đến lúc đó mà cô ấy đến xin nhà chúng ta thì phải làm sao?”
Hạ Huân trừng mắt nhìn nó một cái: “Con còn chưa từng gặp người ta mà đã nói bậy nói bạ về người ta, có phải là muốn ăn đòn không?”
Đứa thứ hai bĩu môi, nó sẽ không cho người khác chiếm tiện nghi của nhà nó đâu.
Nhà ở đây toàn là nhà đất, sau khi đào móng xong thì xây cũng rất nhanh, còn chưa qua hết nửa tháng tư mà nhà bên cạnh đã dựng nóc rồi.
Kiều Tĩnh An vẫn luôn chờ người hàng xóm ở sát vách này tới, thẳng đến khi mầm cây cà, dưa chuột ở sau vườn đều dài ra rồi mà người còn chưa tới.
Chị Vương, chị Tôn hôm nay cố tình tới vườn nhà cô nhìn một chút.
“Năm ngoái em trồng mầm cây cà nhìn cũng như vậy, thế mà năm nay nhìn trồng vô cùng tốt.”
Kiều Tĩnh An cười nói: “Năm ngoái em chỉ ném hạt giống vào trong đất, kết quả là mầm lên thưa thớt lác đác. Năm nay em thông minh hơn, em không tự trồng, mà em sang thôn bên cạnh tìm người đổi mầm rau.”
“Chẳng trách.”
Chị Vương ngồi xổm xuống đất đào bí đỏ, vừa làm vừa nói: “Cũng không phải là không có tiến bộ, bí đỏ của em năm nay trông cũng không tệ.”
Kiều Tĩnh An nhìn lá cây bó đỏ to dày, xanh biếc, đúng là nhìn không tệ.
Chị Tôn cũng nói: “Ở chỗ Tứ Xuyên bọn chị có rất nhiều giống bí đỏ, ăn bí đỏ nhiều năm như vậy, cũng không ngon bằng bí đỏ năm ngoái ăn.”
Năm ngoái Kiều Tĩnh An trồng bí đỏ, có năm cây sống được, mỗi cây leo lên rồi lại kết được mấy quả, vào mùa thu, cô cho mấy người quen mỗi người một ít, mọi người đều cảm thấy ăn ngon, bảo cô giữ lại nhiều hạt giống chút.
Mùa xuân năm nay cô sẽ đào bỏ cây giống.
“Bí đỏ này em cũng chẳng biết là giống ở đâu, mua trong thành phố, ăn lại rất ngon, thế nên em đã giữ hạt giống lại.”
Chị Vương cầm xẻng nhỏ đứng lên: “Được rồi, bọn chị mỗi nhà hai cây giống, còn dư lại hai cây thì đưa cho chị Trịnh.”
“Được rồi.” Chị Tôn nhận lấy mầm bí đỏ, ba người vừa nói chuyện vừa đi ra.
Vào trong gian nhà chính, Kiều Tĩnh An rót một cốc trà hoa nhài cho các cô ấy.
Chị Tôn uống một ngụm, hỏi nhà cách vách lúc nào tới.
Kiều Tĩnh An lắc lắc đầu: “Không biết, nhà đã lợp mái được một khoảng thời gian rồi mà nói không đến là không đến, có chút khó hiểu.”
Chị Vương nói với vẻ mặt hóng hớt: “Các em không biết nhỉ, vợ của phó sư trưởng Nghiêm này cũng không phải người bình thường như chúng ta đâu, bỗng dưng xây một cái nhà thì có là gì đâu.”
“Chị biết chuyện gì?”
Chị Vương đắc ý hừ một tiếng. Nhà cô ấy ở chỗ đó, rất gần sư đó, sau khi ăn xong đi tản bộ gì đó, chẳng phải là sẽ thường xuyên lui tới với người bên kia sao, thế nên nghe được một chút chuyện bát quái.
“Vợ phó sư trưởng Nghiêm tên là Tào Mỹ Hoa, cha cô ta là chủ nhiệm của ủy ban cách mạng, cô nói xem có phải người bình thường hay không?”
Chị Tôn hít một hơi khí lạnh: “Vậy thì sợ là không phải người hiền lành gì đâu!”
Chị Vương gật đầu một cái: “Đúng vậy, bộ hậu cần phân nhà cho chúng ta đều giống nhau, đều cân nhắc cố gắng hết sức để phân một sư ở chung một chỗ. Chỉ có cô ta là không làm vậy, cô ta là đặc thù nhất, nhất quyết muốn được chia ở trên đỉnh núi này của chúng ta.”
Chị Tôn nói: “Nhà cô ta ngay cả một vườn rau cũng không có, đúng thật là không thể hiểu nổi sao lại chọn một nơi như vậy.”
Kiều Tĩnh An khẽ mỉm cười, cô thì sao cũng được.
Mặc kệ người hàng xóm kỳ quái này không đề cập tới nữa, thời tiết dần dần nóng lên, cô bận rộn công việc mà đồng thời cũng phải đổi quần áo mới cho ba đứa nhỏ.
