Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 1111
Cập nhật lúc: 19/01/2026 16:06
Tiểu Bạch Long lại... đứng bét?
Miên Miên nhìn chằm chằm Tiểu Bạch Long và Dương Hiển, ánh mắt tò mò gần như muốn chảy tràn ra khỏi mí mắt.
Bị Miên Miên nhìn chằm chằm, Tiểu Bạch Long lúng túng, run tay cúi gằm mặt đầy áy náy. Còn Dương Hiển thì vẫn giữ nguyên bộ dạng chăm chú câu cá, nhưng toàn thân lại tỏa ra khí thế sắc bén như đang luyện công chứ không phải câu cá.
"Tiểu Bạch Long, cậu không cần phải buồn như vậy mà, giờ tớ ổn rồi đây này!" Miên Miên vỗ vỗ n.g.ự.c, mỉm cười an ủi: "Cậu xem, tớ khỏe lắm luôn nè."
Tiểu Bạch Long tất nhiên biết giờ Miên Miên đã khỏe lại, nhưng cứ nghĩ đến chuyện cô bị thương, trong lòng cậu vẫn cảm thấy bản thân có phần liên lụy vì cậu quá dễ bị khống chế.
"Tớ... tớ xin lỗi cậu." Tiểu Bạch Long nghẹn ngào: "Miên Miên, sau này tớ sẽ cố gắng trở nên mạnh mẽ hơn, sẽ không để người khác dễ dàng khống chế mình nữa."
"Được thôi được thôi." Miên Miên vỗ vỗ vai Tiểu Bạch Long, giọng nhẹ nhàng: "Cậu ngoan nhất mà, là đàn ông con trai thì không được khóc."
Tiểu Bạch Long lặng lẽ gật đầu.
Miên Miên lại tiến sát tới gần Dương Hiển, nghiêng đầu tò mò:
"Dương Hiển, khí tức của anh hôm nay lạ lắm đó."
Dương Hiển liếc nhìn cô:
"Chỗ nào lạ?"
"Chỗ nào cũng lạ chứ còn gì!" Miên Miên cau mày: "Cá còn chẳng buồn c.ắ.n câu của anh luôn kìa. Cho em bắt mạch thử có được không?"
Dương Hiển nhìn cô chằm chằm: "Không được, em đi chỗ khác chơi đi."
Lần đầu tiên kể từ sau khi quay bộ phim cương thi, Dương Hiển thẳng thừng từ chối yêu cầu của Miên Miên.
Cảm nhận được anh ta không muốn nhắc đến chuyện này, Miên Miên chỉ đành ỉu xìu bỏ sang chỗ khác. Mới đi được vài bước thì bị Tư Đồ Tra ngoắc tay gọi lại.
Tư Đồ Tra ghé sát, nói nhỏ vào tai Miên Miên: "Anh ấy buồn mấy ngày rồi, chắc vẫn còn đang dằn vặt vì lúc trước không thể cứu được cậu."
"À... ra vậy sao?" Miên Miên len lén liếc nhìn Dương Hiển.
Ở phía xa, Dương Hiển dường như cũng nhìn sang, mặt hơi ửng đỏ.
Tư Đồ Tra cong môi cười gian:
"Cũng dễ hiểu thôi mà. Nhà ta trước giờ Dương ca ca là kẻ đứng trên đỉnh trời, giờ gặp đại địch mà chỉ mới hạ được một con hồ ly tinh, đương nhiên thấy hụt hẫng. Anh ấy vốn sĩ diện mà."
Miên Miên nghiêm túc gật đầu đồng ý:
"Ừ nhỉ, nếu bây giờ anh ấy bắt đầu so sánh với tiền kiếp mạnh mẽ của mình thì đúng là có cảm giác hụt hẫng rồi... Mẹ tớ từng nói, đàn ông khi tự ái bị tổn thương thì phải kịp thời động viên, phải cho họ biết dù thế nào đi nữa thì họ vẫn rất tuyệt vời."
Nghĩ đến đây, Miên Miên hí hửng chạy lại bên cạnh Dương Hiển, nhón chân lên hôn nhẹ lên má anh ta:
"Dù anh là phiên bản nào, em cũng đều thích hết! Dương Hiển à, anh đừng sốt ruột quá nha, rồi sẽ có ngày... anh vẫn sẽ giỏi giang như trước, mà là trên tư cách của chính anh bây giờ."
Bị cô bé bất ngờ hôn một cái, mặt Dương Hiển lập tức đỏ bừng.
Anh ta lúng túng không biết phải đáp lại thế nào. Trong lúc tay chân luống cuống, chỉ nghe "rắc" một tiếng cần câu trong tay anh ta ... gãy đôi.
Miên Miên tròn mắt ngơ ngác.
Ơ... mình vừa mới cổ vũ xong mà? Sao lại bẻ gãy cần câu luôn rồi? Có phải mình nói gì sai đâu?
Cô bé rụt rè hỏi thử:
"Dương Hiển, em hôn anh... anh giận rồi à?"
Dương Hiển cảm thấy đau đầu muốn c.h.ế.t.
Không phải vì Miên Miên hôn anh ta mà giận, mà chỉ là... chỉ là... nói thế nào nhỉ, bị cô hôn bất ngờ khiến anh ta luống cuống thôi!
"Không giận, thật mà." Dương Hiển quay mặt đi: "Nhưng anh muốn tiếp tục câu cá, em ra chỗ khác chơi đi."
Vẫn còn cần câu dự phòng, anh ta đổi cái khác tiếp tục câu.
Miên Miên đứng tại chỗ ngắm anh thêm một lúc, rồi lại lon ton chạy về bên Tư Đồ Tra.
"Tra Tra, anh ấy thật sự không giận chứ?"
Tư Đồ Tra cười toe, kiểu cười gian mà Miên Miên không biết phải diễn tả thế nào:
"Cậu cũng hôn tớ một cái đi."
[Ối giời ơi, hai cậu trai này đúng là tranh thủ quá đáng! Toàn lừa Bà cô nhỏ hôn hôn!]
[Càng nghe càng thấy lạ nha! Ban nãy Bà cô nhỏ hỏi Dương Hiển có giận không, Tư Đồ Tra lại nói anh ấy dằn vặt vì không cứu được Bà cô nhỏ. Nhưng lúc đó rõ ràng tôi chỉ thấy Dương Hiển đứng trước mặt Hồ Doanh Doanh mà?]
