Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 124
Cập nhật lúc: 25/12/2025 16:34
Nghe thấy người lớn quyết định xong, Miên Miên bước đến bên cạnh Chử Diệp, nhỏ giọng hỏi:
"Anh trai nhỏ có muốn đi câu cá không?"
Chử Diệp cúi mắt nhìn bánh bao nhỏ trước mặt, chú ý thấy ánh mắt đầy lo lắng của cô bé, trong mắt khẽ d.a.o động.
Quả nhiên là bị phát hiện rồi?
"Anh đứng xa một chút." Cậu nhẹ nhàng trả lời Miên Miên.
Miên Miên vẫy tay ra hiệu: "Anh trai nhỏ cúi thấp xuống một chút nha."
Chử Diệp cúi người, ghé tai lại gần tai của bánh bao nhỏ, liền nghe thấy giọng nói non nớt, dịu dàng của cô bé vang lên:
"Không sao đâu ạ, anh có thể đi cùng Miên Miên nha. Nắm tay Miên Miên thì anh sẽ không sao hết."
Nói xong, cô bé liền đưa tay ra về phía Chử Diệp.
Chử Diệp thoáng có biểu cảm phức tạp, một lúc lâu sau mới nắm lấy bàn tay ấy. Bàn tay nhỏ mềm mại đầy thịt của bánh bao nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay cậu, vô cùng ấm áp.
Cậu đến chương trình này vốn là để tìm một cơ duyên đặc biệt. Nhưng giờ cơ duyên ấy lại là Miên Miên, cậu lại không cảm thấy vui chút nào.
Những đứa trẻ khác đều khỏe mạnh, ví dụ như Cố Du Du, có thể làm bạn với Miên Miên một cách bình thường. Còn cậu thì lại cần đến sự giúp đỡ của Miên Miên.
Tại sao lại như vậy?
Chử Diệp cảm thấy rất buồn.
Miên Miên thấy Chử Diệp không vui, liền nhíu đôi mày nhỏ: "Anh trai nhỏ không muốn nắm tay với Miên Miên sao?"
Chử Diệp vội vàng trả lời: "Không phải đâu."
Miên Miên nghiêng đầu: "Vậy tại sao anh lại buồn?"
Chử Diệp còn đang lưỡng lự chưa biết trả lời thế nào thì giọng Cố Du Du vang lên bên cạnh:
"Miên Miên, tớ cũng muốn nắm tay với cậu!"
Khuôn mặt nhỏ nhắn Cố Du Du nở nụ cười tươi như hoa khi nhìn Miên Miên, nhưng quay sang nhìn Chử Diệp lại lập tức bĩu môi, tỏ vẻ không vui.
Miên Miên không nhìn thấy vì lúc đó Cố Du Du đang quay lưng về phía cô khi nhìn Chử Diệp.
"Du Du, cho cậu nắm này."
Ba người tay trong tay nắm c.h.ặ.t, bên phải Miên Miên là Chử Diệp, bên trái là Cố Du Du.
Ngay sau đó, Trạch Trạch cũng lúng túng bước tới, chân cà cà xuống đất, ngượng ngùng nói:
"Miên Miên, tớ... tớ cũng có thể nắm tay cậu được không?"
Nếu không khóc lóc quậy phá, thật ra Trạch Trạch cũng là một cậu bé rất xinh xắn đáng yêu.
Đôi mắt to tròn của cậu bé long lanh nhìn Miên Miên, tay nhỏ cũng đưa ra phía trước.
"Á!" Miên Miên nhìn bàn tay nhỏ trước mặt thì đơ người,"Nhưng mà... Miên Miên hết tay rồi!"
Cô chỉ có hai tay thôi mà, không thể nắm thêm nữa được.
[Cười c.h.ế.t mất, hahaha, đây là hiện trường tranh giành công khai luôn rồi. ]
[Bà cô nhỏ của chúng ta chắc đang nghĩ là tay ít quá, phó đạo diễn Trương, mau ráp thêm cho bà cô nhỏ một cái nữa!]
[Haha, một tay chắc còn không đủ, nhìn kìa, Lý Dương cũng đang chạy tới rồi. ]
Ao cá do Lý Cao nhận thầu, vừa rồi Tô Trần Phi đã đi tìm ông ta để hỏi có thể câu cá ở đó không. Lý Cao đồng ý, nhưng nói ông ta cũng muốn cùng câu, chủ yếu là để con trai mình chơi với Miên Miên.
Lý Cao còn chuẩn bị sẵn rất nhiều cần câu cỡ nhỏ cho trẻ em, cùng với mồi câu và giun đất.
Lý Dương lon ton chạy đến chỗ Miên Miên, nhìn Chử Diệp, rồi nhìn sang Cố Du Du.
"Muốn... nắm tay."
Miên Miên chớp chớp mắt: "Miên Miên hết tay để nắm rồi... hay là hai cậu nắm tay nhau nhé?"
Lý Dương nhìn sang Trạch Trạch, cau mày tỏ vẻ từ chối.
Cậu vẫn không nói nhiều, nhưng chỉ suy nghĩ một chút đã nắm lấy vạt áo của Miên Miên.
Trạch Trạch thấy vậy, cũng chạy ra sau lưng Miên Miên, túm lấy một góc vạt áo.
Cái đầu nhỏ của Miên Miên đầy dấu chấm hỏi, quay đầu nhìn hai cậu bé phía sau, giọng ngây thơ:
"Hai cậu làm gì vậy đó?"
Lý Dương: "Nắm lấy Miên Miên."
Trạch Trạch cũng nói: "Tớ cũng nắm lấy Miên Miên."
Tô Trần Phi thấy ba cậu nhóc cứ nhào nhào tới gần bà cô nhỏ nhà mình, liền xắn tay áo định qua đuổi hết đám con trai kia đi. Nhưng đúng lúc đó lại nghe thấy giọng của Chử Kỳ:
"Anh Tô, anh xem chọn cái cần câu nào?"
