Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 1346
Cập nhật lúc: 27/01/2026 15:01
Lúc này, chàng trai mỉm cười, giơ tay chào Tô Trần Viêm:
"Trần Viêm, xin lỗi nhé. Lúc ra khỏi nhà thì đột nhiên có cuộc họp công việc, nên tôi tới trễ."
Vừa giải thích lý do đến muộn, ánh mắt của Tô Kỷ lại vô tình mà cũng cố tình lướt qua người Miên Miên và Huyền Vũ rồi mới thu lại.
Lúc này Miên Miên đã ghé sát vào Huyền Vũ thì thầm:
"Ấy, đúng là anh ta rồi... sao lại tới nữa vậy trời?"
Huyền Vũ tựa vào ghế nằm, liếc nhìn Tô Kỷ một cái rồi đáp:
"Bám vào người thường để giở trò..."
Miên Miên nhăn mặt, thấy đau đầu quá.
Lần trước Hồ Yêu Yêu cũng từng dùng chiêu đó để hợp tác với Hồ Doanh Doanh. Bây giờ yêu hồ ngàn năm cũng chơi bài tương tự. Đúng là mấy chuyện yêu giới, khiến trẻ con như cô cũng phải mệt não!
"Hay là... tụi mình nói chuyện thẳng thắn với anh ta một lần luôn đi? Chứ như vầy hoài cũng đâu có được, Miên Miên còn bận lắm á!" Miên Miên rầu rĩ.
Cô chẳng rảnh rỗi mà ngày nào cũng cảnh giác xem đối phương có giở trò hay không. Bao nhiêu việc đang chờ cô giải quyết mà!
Huyền Vũ nhìn thẳng Miên Miên:
"Nói rồi thì sao? Chỉ cần hắn còn tự do, kiểu gì cũng quay lại quậy phá."
Ai biểu anh ta cứ nhất định tính món nợ từ ba ngàn năm trước lên người họ Giang, dù rõ ràng chẳng liên quan gì tới nhà họ cả!
"Vậy tụi mình phải nhốt anh ta lại sao? Nhưng nhốt ở đâu giờ?" Miên Miên bắt đầu nghiêm túc cân nhắc chuyện tống cổ anh ta vào chỗ nào đó.
Bên kia, Tô Kỷ đang cười nói với Tô Trần Viêm, mà suýt chút nữa không kiểm soát nổi nét mặt của mình.
Anh ta thật sự rất muốn nhe răng trợn mắt với Tô Miên Miên:
"Mẹ nó chứ, tôi nghe thấy hết đấy! Dù sao tôi cũng là yêu tu 3000 năm rồi đó nha, các người nói nhỏ cỡ nào tôi cũng nghe rõ! Định nhốt tôi hả? Làm ơn... có thể âm mưu cho ra dáng âm mưu một chút không?"
Suy nghĩ trong lòng Tô Kỷ không hề bị Miên Miên nghe thấy, cô nàng vẫn đang líu ríu trò chuyện nhỏ với Huyền Vũ.
Huyền Vũ thẳng thừng: "Không phải ngươi có thần khí sao? Nhốt hắn vào trong thần khí là xong."
Lục Lục ló đầu ra ngay: "Thấy chưa, người ta biết tớ lợi hại mà! Vậy mà cậu suốt ngày quên mất ớ."
Miên Miên lập tức phản bác: "Tớ cũng thấy cậu rất giỏi đó! Lần trước trên máy bay còn nhờ cậu giúp cơ mà!"
Tiểu Lục khoanh hai tay trước n.g.ự.c, tỏ vẻ không phục: "Đa phần thời gian cậu chẳng nhớ tới tớ! Thế nào? Giờ tớ có thể nhốt hắn lại ngay luôn đó!"
Miên Miên nghe đến "ngay lập tức", nghiêng đầu liếc nhìn Tô Kỷ, người đang trò chuyện với ông cụ Tô.
Bây giờ Tô Kỷ đã có danh phận, nếu cứ thế mà nhốt lại thì chẳng khác nào bắt người vô cớ không bằng chứng sao?
"Giờ đừng bắt vội." Miên Miên nói.
Tô Kỷ cũng để ý đến tiểu khí linh có khuôn mặt tranh tết đang bay quanh bên Miên Miên.
Anh ta nheo mắt, ánh mắt thoáng lên một tia sáng kỳ dị.
"Có chuyện gì sao, Tô tiên sinh? Trông cậu như có tâm sự vậy?" Ông cụ Tô thấy Tô Kỷ đột nhiên im lặng, liền hỏi.
Tô Kỷ vội đáp: "Không có gì đâu ạ, chỉ là tôi nhớ ra chút việc công ty thôi."
Nói rồi, anh ta còn chủ động đưa tay ra: "Nói đến công việc, thương hiệu đồ thể thao TY của Tập đoàn Tô thị từng mời tôi làm gương mặt đại diện. Nhân đây cũng cảm ơn sự ưu ái của quý tập đoàn."
"Không có gì." Ông cụ Tô mỉm cười hiền hậu nhưng mang chút vẻ khách sáo, bắt tay anh ta: "Cậu là hậu bối xuất sắc, hợp tác cùng cậu là hai bên cùng có lợi. Nghe nói video quảng bá đó còn giúp cậu tăng lượng người hâm mộ đáng kể?"
Tô Kỷ gật đầu: "Vâng vâng, đúng vậy ạ."
Khi ánh mắt anh ta giao nhau với ông cụ Tô, đôi mắt anh ta bỗng hóa thành dạng con ngươi thẳng đứng như dã thú.
Người bình thường mà có mắt thú như vậy thì trông rất kỳ dị.
Ông cụ Tô chưa từng nhìn thấy đặc trưng yêu quái trên người người khác, bất giác giật mình.
Nhưng ông cụ chỉ giật mình trong chớp mắt, rồi lại bình thản buông tay Tô Kỷ: "Người trẻ với nhau chắc có nhiều chuyện nói hơn, cứ tự nhiên đi, đừng để ý tới hai ông già chúng tôi."
Đôi mắt Tô Kỷ đã trở lại bình thường, dù vẫn cố gắng cười nhưng sắc mặt anh ta hơi xấu đi.
"Vâng vâng, không quấy rầy hai vị nghỉ ngơi nữa." Anh ta vừa nói vừa quay người đi, hàng lông mày chợt nhíu c.h.ặ.t.
