Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 150
Cập nhật lúc: 25/12/2025 16:38
Mấy con chim bay kiếm ăn trong núi thường có mạng lưới tin tức riêng. Lúc này bầy chim đang líu ríu bàn luận: con này nói "cái tên trọc đầu đi hướng này nè", con kia lại nói "đúng đúng, chính là hướng này đó".
Bàn bạc xong, cả bầy chim đột nhiên tăng tốc.
Tô Trần Phi thấy chim bay nhanh lên thì tò mò hỏi: "Bà cô nhỏ nhỏ, tụi nó sao lại bay... A A A A A A A!"
Tuy cơ thể không cử động được vì dính vào phi kiếm, nhưng miệng thì vẫn mở được, và... gió thì vẫn thổi lùa vào miệng.
Tiếng hét của Tô Trần Phi vừa t.h.ả.m thiết vừa run rẩy vì sợ.
Miên Miên, người vừa điều khiển phi kiếm tăng tốc, quay đầu lại nhìn anh với vẻ khó hiểu:
"Cháu trai thứ bảy sao vậy? Sao lại A A A A A A A thế kia?"
Âm cuối "A A A A A" ấy bắt chước y chang giọng Tô Trần Phi, không lệch một chút nào.
Trong mắt Chử Kỳ lóe lên ý cười, suýt nữa thì cười sặc. Chử Diệp mặt lạnh tuy đã luyện nhiều năm cũng không nhịn nổi: "phụt" một tiếng bật cười.
Tô Trần Phi không nghe thấy bọn họ đang cười mình, chỉ cảm thấy toàn thân như sắp rã rời.
Bay kiểu gì mà nhanh dữ vậy? So với cảnh treo mình bên vách núi còn kinh khủng hơn! Cảm giác mất trọng lực cứ như sắp bị quăng khỏi phi kiếm đến nơi.
Khi mắt Tô Trần Phi bắt đầu rớm nước vì gió táp vào, Miên Miên lại tăng tốc thêm lần nữa.
Đến khi nghe chim báo đã tới nơi, Miên Miên mới chọn một chỗ bằng phẳng tương đối để hạ phi kiếm xuống.
Sau một lúc, cô mới gỡ bùa trên người Tô Trần Phi và cha con nhà họ Chử ra, vì sợ cơ thể họ chưa thích nghi kịp.
Không ngờ vừa tháo bùa xong, Tô Trần Phi đã "oẹ" một tiếng, mặt mày nhăn nhó khó chịu, nôn ra tại chỗ.
Nôn một lúc, anh mới để ý cha con nhà họ Chử chẳng hề hấn gì, lập tức cảm thấy mình thật t.h.ả.m.
Cha con nhà này... cũng quá cứng rồi đấy!?
Miên Miên thấy cháu trai thứ bảy khó chịu đến vậy, vừa lấy viên t.h.u.ố.c chống nôn ra, vừa nghi hoặc hỏi:
"Cháu trai thứ bảy, chẳng phải cháu nói cháu không sao mà? Sao lại nôn đến mức này? Còn cái 'a a a a a' của cháu nữa, là sao hả?"
Tô Trần Phi vì muốn giữ lại chút thể diện, nghiêm túc nói: "Tối qua cháu mở điều hòa lạnh quá nên sáng nay hơi khó chịu thôi."
Miên Miên lập tức đưa tay bắt mạch cho Tô Trần Phi, đôi mắt to đen như nho đen nghiêng nghiêng đầy nghi ngờ: "Nhưng mạch cháu bình thường mà."
Lần đầu tiên trong đời, Tô Trần Phi cảm thấy việc bà cô nhỏ biết quá nhiều lại không phải chuyện tốt. Ví dụ như lúc này, đến cả việc vớt vát chút sĩ diện cũng khó.
"Lý Dương ở đây sao?" Giữa lúc Tô Trần Phi đang tủi thân muốn c.h.ế.t, Chử Diệp bất ngờ hỏi.
Nghe thấy vậy, Miên Miên lập tức rời sự chú ý khỏi Tô Trần Phi, đáp lại:
"Ừ, ở ngay phía trước đó. Mấy chú chim nói chỗ này là núi Nhị Nương, chắc đứa cháu của bà lão kia cũng bị nhốt ở đây. Mình xuống trước để dùng bùa ẩn thân rồi lén lại gần là được."
"Dán bùa ẩn thân rồi thì không được nói chuyện đâu, mọi người nhớ cẩn thận nha."
Sau khi bàn bạc xong, Miên Miên quay lại nhìn cháu trai thứ bảy: "Nếu cháu trai thứ bảy thấy khó chịu, có thể ở lại đây chờ mọi người nha."
"Không sao, cháu không sao rồi." Tô Trần Phi cố gắng ổn định giọng.
Chuyện nguy hiểm thế này mà anh không đi cùng Miên Miên, thì lúc về nhà kiểu gì cũng dính "combo 7 trận đòn hỗn hợp".
Trong lúc mọi người đang trò chuyện, Chử Kỳ đã dán thiết bị thu tín hiệu hình tròn vào thân cây. Đây là thiết bị thu sóng, cảnh sát ở ngoài có thể dựa vào đó để xác định vị trí.
Làm vậy là để phòng ngừa tình huống xấu, đề phòng bên địch có quá nhiều người, hỏa lực bên họ không đủ.
Cả nhóm đi theo chim nhỏ dẫn đường đến bên ngoài một hang động.
Cửa hang có một người canh, đang đứng ngáp ngắn ngáp dài.
Chử Kỳ không nói không rằng, trực tiếp đi tới đ.ấ.m thẳng vào đầu người kia, khiến hắn ngất lịm tại chỗ.
