Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 212
Cập nhật lúc: 27/12/2025 01:06
So với lũ lụt, sạt lở còn kinh khủng hơn, không có khúc gỗ nào để bám, không có thời gian để chạy, chỉ có tốc độ lăn như điên của đất đá và bùn.
May mà có bà cô nhỏ!
Ông thầm nghĩ, rồi thấy livestream kết thúc, liền quay về bàn ăn, đưa điện thoại cho các khách mời xem.
"Các cậu nhìn này tin tức này, thật sự đã có sạt lở xảy ra!"
Trên mạng, đoạn video về trận sạt lở đất đang được chia sẻ ch.óng mặt.
Nhóm khách mời vừa ăn vừa lướt điện thoại, nhìn thấy cảnh tượng khủng khiếp đó thì ai nấy đều toát mồ hôi lạnh, hồn vía lên mây.
"Miên Miên, may mà có cháu đấy." Lưu Huệ xúc động cảm ơn: "Nếu không có cháu, chắc giờ này chúng ta chẳng còn ở đây nữa đâu."
"Thật sự biết ơn cháu vô cùng." Từ Vi Vi cũng run run nói: "Cô và con trai cô nợ bà cô nhỏ một lời cảm ơn trân thành."
Miên Miên nghe lời cảm ơn của Lưu Huệ và Từ Vi Vi, nhưng lại không hề nhận công.
"Không cần cảm ơn Miên Miên đâu ạ." Bé nhíu mày nhỏ lại, giọng rất nghiêm túc: "Bởi vì nơi vốn dĩ phải xảy ra tai họa... vốn không phải là ngôi làng của chúng ta. Là có người xấu cố tình đổi chỗ tai nạn!"
Lưu Huệ và Từ Vi Vi nhìn nhau ngơ ngác, không biết nên phản ứng ra sao.
Họ chỉ là người bình thường, chẳng hiểu mấy chuyện huyền môn hay thiên cơ. Trong mắt họ, Miên Miên chính là ân nhân đã giúp họ tránh khỏi một kiếp nạn.
Chỉ có cha con Chử Diệp và Tô Trần Phi là đang nhíu mày suy ngẫm sâu xa.
Buổi livestream vừa rồi là công khai, có nghĩa là không chỉ cư dân mạng, mà cả tên sư phụ của mấy người đã bị bắt kia cũng có thể xem được mọi việc mà Miên Miên làm, thậm chí biết được bé đang ở đâu.
Việc tai họa bị đổi chỗ, rất có thể chính là do ông ta gây ra.
Ông ta coi Miên Miên là một mối đe dọa lớn, không dám trực tiếp ra mặt, liền dùng chiêu "mượn tay trời", đổi vị trí thiên tai nhằm g.i.ế.c Miên Miên một cách âm thầm.
"Nếu lần này thất bại, nhất định ông ta sẽ còn làm lại lần nữa."
May mắn mà bà cô nhỏ nhà họ Tô lại một lần nữa phá được âm mưu đó.
Khi nghĩ đến hậu quả, Tô Trần Phi âm thầm cảm thấy lạnh sống lưng. Anh nhìn Miên Miên lúc này vẫn đang nhăn trán liền nhẹ giọng an ủi:
"Không sao đâu, bà cô nhỏ. Lần này bà cô nhỏ nhìn ra được nguy hiểm trước, lần sau chắc chắn cũng sẽ làm được thôi."
Miên Miên nghe lời an ủi của "cháu trai thứ bảy", nhưng vẫn không dãn mày:
"Không phải chuyện đó đâu... Miên Miên đang lo một việc khác cơ."
Mẹ từng nói: những nơi xảy ra thiên tai, nếu cướp đi sinh mạng, là do ông Trời định đoạt. Trong những câu chuyện của mẹ, có người trong giới huyền môn từng cứu rất nhiều người giữa tai ương, nhưng vì gánh quá nhiều nghiệp quả, cuối cùng mất mạng. Cũng có người khác làm điều tương tự, lại được cộng thêm công đức, tu thành chính quả.
Mỗi người một số mệnh, không thể so sánh được. Chuyện có cứu hay không, phụ thuộc vào tâm người.
Lần này, sạt lở đất vốn không nên xảy ra ở làng Miên Miên, bé chỉ đưa lại quỹ đạo số phận về đúng vị trí ban đầu.
"Nhưng còn những người ở làng Dịch Đức – nơi vốn dĩ phải xảy ra tai họa thì sao?"
"Ông Trời... có thay đổi kế hoạch không?"
"Liệu có đẩy tai họa khác đến với họ không?"
"Còn kẻ xấu đã cố tình đổi tai họa, thì chắc chắn sẽ phải gánh nghiệp!"
Miên Miên âm thầm mở Thiên Nhãn, liếc nhìn từng người xung quanh.
Ngoại trừ Chử Diệp – người mà khí tức bé vẫn không thể nhìn thấu – thì những người khác đều đã trở lại trạng thái bình thường.
"Mình phải đi xem thử... xem những người ở làng Dịch Đức giờ ra sao rồi!"
Còn kẻ kia, kẻ đã làm thay đổi vị trí tai họa dùng cách gì, đang ở đâu, Miên Miên không tra được, cũng không tính ra.
Đã như vậy, bé quyết định đi xem tận mắt.
"Ngày mai Miên Miên muốn đến làng Dịch Đức, thị trấn Tư An, thành phố Long Thái! Có được không ạ?"
Miên Miên ngước đôi mắt to tròn, long lanh ánh sáng, nhìn Tô Trần Phi với vẻ mặt đầy hy vọng.
