Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 224
Cập nhật lúc: 27/12/2025 01:08
"Các vị khách, bữa tối đã chuẩn bị xong rồi. Mời mọi người cùng ăn tối nhé?" Giọng của trưởng làng Dịch Dân vang lên.
Miên Miên vòng tay ôm c.h.ặ.t cổ Tô Trần Phi, lạnh lùng nói:
"Trưởng làng cũng là người xấu đó."
Tô Trần Phi không hề nghi ngờ lời của Miên Miên.
Trong vườn lựu c.h.ế.t tới 234 người, đó chắc chắn là quá trình tích lũy suốt nhiều năm, trong khi toàn bộ làng cũng chưa tới từng ấy dân số. Nếu bảo dân làng không biết có người c.h.ế.t trong đó, ai tin cho được?
Đây là cả làng đều dính vào... là nguyên một ổ tội ác.
Anh lập tức nhìn sang Chử Kỳ.
Chử Kỳ là người đứng đầu tổ chức của nhà nước, những chuyện như thế này chắc chắn anh ta có biện pháp rõ ràng hơn.
Giờ phút này, Chử Kỳ cũng đang rất đau lòng vì Miên Miên.
Vì đứa con trai mình, anh ta từng tìm đến các cao nhân ẩn mình để hiểu thêm về huyền môn. Anh ta biết rất rõ, người có năng lực đặc biệt, khi tiếp xúc với hiện trường m.á.u lạnh tàn sát như thế, sẽ chịu tác động tâm lý còn mạnh hơn cả người thường. Huống hồ nơi này còn dùng xác người để bón cây, chắc chắn dư âm oán khí vẫn còn.
Vậy nên, Miên Miên mới bị ảnh hưởng nặng đến vậy.
Chử Kỳ nhẹ nhàng vỗ vai cô bé, nói:
"Bà cô nhỏ đã làm rất tốt rồi. Nếu không nhờ cô bé quyết định đến đây, e là chuyện của ngôi làng này sẽ mãi không bị phát hiện."
Anh ta liếc nhìn về phía cửa, rồi trầm giọng:
"Tạm thời cứ vờ như không biết gì. Tôi sẽ điều tra trong im lặng, thu thập chứng cứ. Người của tôi đã có mặt quanh đây rồi, đừng sợ."
Giống như Tô Trần Cẩn đã sắp xếp vệ sĩ từ sớm, Chử Kỳ cũng chuẩn bị mọi thứ từ đầu, chỉ chờ thời cơ ra tay.
Chử Kỳ khẽ gật đầu:
"Tôi thấy tạm thời đừng nói gì với đạo diễn Hồ và các khách mời khác, tránh để họ vô tình lộ sơ hở, lại rắc rối hơn."
"Bà cô nhỏ đã để hai anh em nhà họ Doanh ở cạnh các bạn nhỏ, cũng là để đảm bảo an toàn rồi. Không sao đâu."
"Bà cô nhỏ, đừng buồn nữa nhé."
Nghe xong, Miên Miên lặng lẽ gật đầu, giọng nhỏ xíu:
"Miên Miên sẽ cố gắng giả vờ như không biết gì..."
Bàn chuyện xong, cô bóc vỏ quả lựu ra giả vờ đã ăn một nửa, sau đó tắt thiết bị gây nhiễu, mở lại livestream, rồi mở cửa phòng.
Ngoài cửa, trưởng làng Dịch Dân đứng đợi, thấy cửa mở thì cười tươi:
"Cuối cùng cũng mở cửa rồi."
Ông ta liếc nhìn bốn vệ sĩ trong phòng, ánh mắt quét một lượt, rồi dừng lại ở Miên Miên.
Thấy mắt cô bé đỏ hoe, ông ta nghiêng đầu hỏi:
"Ơ kìa, bà cô nhỏ làm sao vậy? Sao trông như sắp khóc thế?"
["Có chuyện gì vậy? Mới vừa mất tín hiệu chút xíu mà quay lại đã thấy bà cô nhỏ buồn buồn rồi!"]
["Chẳng lẽ là Tô Trần Phi làm gì em ấy? Tôi luôn nghi ngờ ông chú này mà!"]
["Mình nghĩ chắc là nhớ cha mẹ thôi... lần trước bị vu oan vụ bỏ t.h.u.ố.c cho heo, em ấy cũng khóc vì nhớ mẹ mà."]
Tô Trần Phi lập tức đỡ lời, tỏ vẻ hết sức tự nhiên:
"Bà cô nhỏ nhớ cha mẹ quá nên khóc một chút thôi. Tôi ôm dỗ dành bà cô nhỏ một lúc rồi."
Dịch Dân bật cười, giọng nhẹ tênh:
"Con nít mà, buồn đến cũng nhanh mà hết buồn cũng nhanh. Ăn tối xong rồi tham gia lễ chào mừng của làng là vui liền. Có ca hát, có múa nữa, bà cô nhỏ xem chắc là thích liền!"
Nói đến đó, Dịch Dân liếc mắt nhìn lên bàn, nơi có quả lựu đã bị ăn một nửa rồi liếc sang thùng rác dưới đất.
"Lựu làng tôi ngon lắm đúng không? Giống lựu hạt mềm đấy, ăn không cần nhè hạt đâu."
Thấy trong thùng có hạt lựu bỏ đi, nụ cười trên mặt ông ta càng tươi hơn, nhưng ánh mắt vẫn dán c.h.ặ.t vào Miên Miên.
Nếu trong phòng này thật sự có người ăn lựu rồi, vậy thì chẳng cần lo gì nữa. Tuy nãy hình ảnh livestream bị gián đoạn, ông cũng không chắc họ ăn thật, nhưng không sao, vẫn còn nhiều cơ hội để kiểm tra.
Dịch Dân xoay người, lịch sự mời mọi người xuống ăn tối.
Ở tầng dưới, Lưu Huệ và Từ Vi Vi đã đứng chờ với con cái bên cạnh.
