Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 244
Cập nhật lúc: 29/12/2025 06:09
Con ch.ó này... đang tè lên mặt ông ta!
"Đồ súc sinh! Mau—"
Ông ta còn chưa kịp mắng xong thì...
Một cục gì đó mềm mềm, nóng hổi, nồng nặc mùi thối bất ngờ rơi vào miệng ông ta, kèm theo mùi chua đến kinh người.
Mẹ kiếp!!
Dịch Dân muốn phát điên.
Ông ta nhận ra... đó là phân ch.ó!
Chú ch.ó sói nhỏ Bạch Bạch lông trắng như tuyết vừa "xả" xong, liếc mắt nhìn Chử Diệp.
Cũng may là Chử Diệp nhanh trí, biết đạp lên tên xấu xa khiến Miên Miên tức giận. Có điều... chỗ đạp chưa trúng điểm, lệch xuống ba phân nữa là chuẩn bài rồi bảo đảm tuyệt t.ử tuyệt tôn!
Nhưng thôi, đã ị thì tiện thể xử luôn!
Bạch Bạch lạnh lùng giơ vuốt cặp móng sắc bén vung mạnh về phía hạ thân của Dịch Dân!
Dịch Dân đau đến mức muốn hét lên, nhưng miệng thì vẫn còn đang đầy... phân, chẳng thể la nổi, chỉ biết phát ra tiếng "ư ư ư!" và vội đưa tay móc thứ trong miệng ra.
"Soạt!" thêm một cú nữa.
Máu bắt đầu rỉ ra từ giữa hai chân, hơi thở ông ta cũng dồn dập, nặng nề.
Chử Kỳ và Tô Trần Phi đứng bên cạnh đồng loạt hít một hơi lạnh, nhìn sang Bạch Bạch với ánh mắt cảnh giác và sợ hãi.
Chử Kỳ thì còn bình tĩnh, nghĩ thầm: Chỉ cần đừng chọc vào là được.
Nhưng Tô Trần Phi thì hơi hoảng thật sự. Vì... tối nay anh còn phải ngủ cùng Bạch Bạch kia mà!?
Lỡ như con yêu quái này nổi m.á.u bất t.ử giữa đêm, chẳng phải anh cũng...
Bảo bối của anh còn chưa kịp dùng mà!
"Thay đổi kế hoạch! Anh em gần đây vào làng hết đi, phối hợp với vệ sĩ nhà họ Tô, chuẩn bị hành động!" Chử Kỳ lấy bộ đàm ra, nhanh ch.óng ra lệnh cho đồng đội đã mai phục gần đó.
"Đừng! Mấy người đừng manh động!" Nhị Nha vừa mới thoát khỏi trạng thái cận kề cái c.h.ế.t, vội vàng ngăn lại."Dưới tầng hầm còn nhiều bé gái lắm... nhỏ nhất chỉ mới hai tuổi thôi. Mấy người ít quá, mà nếu làm loạn, bọn chúng sẽ g.i.ế.c con tin. 'Thần làng' sẽ xuất hiện. Thần làng là... là một con yêu xà!"
Lời của Nhị Nha khiến Chử Kỳ khựng lại.
Anh ta vốn dĩ đã lo mấy kẻ kia cùng đường sẽ làm liều, gây hại đến dân thường, nên mới cố tình kéo dài thời gian, giả vờ chưa ra tay. Với lại, số vụ g.i.ế.c người quá nhiều mà vẫn không ai phát hiện, rõ ràng trong bóng tối còn có tay trong, có âm mưu sâu hơn.
Và bây giờ... quả nhiên là vậy. Trong làng thật sự có một con xà yêu?
Giờ phải làm sao đây?
Chử Kỳ tự nhận đấu người thì anh ta không ngán, nhưng đ.á.n.h nhau với yêu quái... cho dù có giỏi cổ võ cũng chẳng ăn thua gì!
"Hóa ra là vì người ít nên mới đợi?" Một giọng nói nhỏ xíu, mềm mềm đáng yêu vang lên — là Miên Miên.
"Vậy thì, chỉ cần có thêm người là được rồi!"
Cô bé mở chiếc balo nhỏ trước n.g.ự.c, lấy ra một nắm đậu vàng.
Đậu rơi xuống đất, gặp gió liền lớn lên. Chớp mắt sau, cả đám đậu hóa thành mấy chục tiểu binh cầm v.ũ k.h.í bằng vàng, thân hình nhỏ xíu, như đồ chơi mini vậy.
Nhị Nha trố mắt: "Mấy... mấy cái người nhỏ xíu vậy làm được gì sao?"
Miên Miên cười tươi rói: "Làm được nhiều thứ lắm á!"
Cô ra lệnh cho một tiểu binh cầm khiên bước tới gần Nhị Nha — chỉ thấy bé binh nhấc bổng cô ta lên một cách dễ dàng, khoe khoang sức mạnh của mình.
Một tiểu binh khác cầm kiếm, đá một phát vào tên Dịch Câu đang nằm bên cạnh, khiến hắn ta đau đớn lăn lộn trên đất.
"Người nhỏ nhỏ mà bản lĩnh lớn lắm đó nha!" Miên Miên chỉ tay sang Chử Kỳ, nói:
"Mấy bạn cũng có thể nghe lệnh chú ấy nhé, chú ấy là Chử Tướng quân đó."
Lũ tiểu binh nghe vậy, lập tức xếp thành đội hình chỉnh tề, bước đều tới cạnh Chử Kỳ.
"Tướng quân! Xin chỉ thị!"
Bọn chúng... còn biết nói chuyện nữa?
Chử Kỳ hoàn toàn bị chấn động. Trước giờ anh ta chỉ nghĩ chuyện "ném đậu thành binh" là tích cổ, ai ngờ nó thật sự tồn tại!
Anh ta bắt đầu cảm thấy hối hận vì trước giờ cứ coi nhẹ cô gái huyền môn này chỉ vì tuổi còn nhỏ. Sau vụ này, nhất định có gì cũng phải bàn bạc đàng hoàng với cô bé, chứ để xảy ra hiểu lầm thế này nữa thì rắc rối to!
Giờ thì ổn rồi, nhân lực có đủ, tên trưởng làng cầm đầu đã bị bắt, việc tiếp theo chỉ là giải cứu con tin.
