Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 253
Cập nhật lúc: 29/12/2025 06:10
Chử Kỳ hiểu ý, cũng bắt đầu phối hợp:
"Ái da, đau chân quá, đau c.h.ế.t tôi rồi!"
Chử Diệp cũng mở miệng:
"Cha ơi, cứu con, đau quá!"
Hai cha con nhà họ Chử vốn mặt lạnh thành quen, nên dù miệng gào "đau", thì mặt vẫn trơ trơ. Âm thanh có phần cường điệu, nhưng biểu cảm thì chẳng có tý cảm xúc nào.
Tô Trần Phi thấy thế không ổn, diễn xuất thế này sao lừa được con rắn ngoài kia để tranh thủ thời gian cho bà cô nhỏ?
Anh trừng mắt nhìn hai cha con họ Chử, còn giơ tay mô phỏng nét mặt "cần bộc lộ cảm xúc ra chút đi!"
Cha con họ Chử bị gương mặt hài hước của Tô Trần Phi chọc cười, không nói gì, chỉ phối hợp bằng cách gào lên to hơn thôi.
So với họ, Bạch Bạch đúng là diễn viên thực lực.
"Gâu gâu, hu hu hu, ẳng ẳng!" Ba kiểu tiếng gào thay đổi liên tục, vang động trời đất.
Thậm chí Bạch Bạch còn dùng móng đập nhẹ vào người Miên Miên, ra hiệu cô cũng nên tham gia. Nếu không giả vờ bị "nướng" thì nhỡ đâu con rắn kia thấy lạ, lại tăng lửa thật thì nguy to!
Miên Miên nghe lời, nhắm mắt lại, bắt đầu khóc to:
"Hu hu hu, hu hu hu, con muốn mẹ! Con muốn mẹ!"
Hồi còn nhỏ nghịch ngợm, Miên Miên từng giả vờ gặp nguy hiểm mà gào gọi mẹ như vậy, và đổi lại là mấy cái tét m.ô.n.g yêu thương.
Nhưng cũng nhờ vậy, cô học được cách khóc nghe như thật.
"Ha ha ha! Ta sẽ từ từ tăng lửa, các ngươi nhớ để dành sức mà la hét đấy nhé. Kẻo đến lúc đó không còn tiếng nào, thì bản vương lại mất hứng!" Liễu Việt cười lớn bên ngoài, càng lúc càng đắc ý.
Liễu Việt liếc mắt nhìn vào bên trong Thần Nông Đỉnh, thấy đám người bên trong đã bị yêu sói trắng khổng lồ che khuất hoàn toàn, liền bật cười lạnh:
"Che thì có ích gì?"
Thần Nông Đỉnh là thần khí mà! Cho dù có giở trò gì bên trong, thì bọn chúng cũng không thể trốn ra được, chỉ có thể vùng vẫy rên rỉ trong tuyệt vọng. Hắn thích nhất là nghe tiếng người thường kêu gào... chỉ tiếc, Tô Miên Miên vẫn còn là một đứa bé. Giá mà nó lớn hơn chút, thì vui biết bao.
Nghĩ tới đó, Liễu Việt lại thấy hơi tiếc nuối.
Hắn tiếp tục uống rượu, nhàn nhã chờ t.h.u.ố.c luyện thành viên.
-
Bên trong không gian Thần Nông Đỉnh, Miên Miên đang cố gắng gọi thức khí linh bé nhỏ kia dậy. Nhưng đứa nhỏ ngủ quá say, có lắc thế nào cũng không tỉnh, cứ say sưa ngủ tiếp.
Miên Miên đặt ngón tay lên trán của bé con, cố gắng truyền tâm niệm để giao tiếp.
Thông thường, khi cô chạm vào đầu các tiểu yêu, cô sẽ có thể nói chuyện được với chúng, thậm chí nhìn thấy một vài ký ức trong đầu chúng.
Nhưng lần này, khi chạm vào khí linh, cô không thấy gì ngoài một màn đêm vô tận.
Miên Miên than thở nhỏ:
"Ui da... tối quá tối luôn."
"Ui da... tối quá tối luôn." Một giọng nói non nớt vang lên từ dưới chân cô, lặp lại lời cô.
Miên Miên giật mình, cúi đầu nhìn xuống, nhưng tối đen như mực, chẳng thấy gì.
Cô đành ngồi xuống, đưa tay ra sờ, nhưng chẳng chạm được gì.
"Bạn ở đâu rồi?" Miên Miên lại hỏi.
"Bạn ở đâu rồi?" Vẫn là tiếng lặp lại câu cô vừa nói.
Miên Miên bắt đầu lo lắng thật sự. Cô còn đang bị nhốt đây này!
Cô hít một hơi sâu rồi nghiêm túc hỏi:
"Khí linh nhỏ, mình là Miên Miên. Cậu có thể tỉnh lại và giúp bọn mình ra ngoài được không?"
Ai ngờ vừa dứt lời, giọng bên dưới lại lặp lại nguyên câu:
"Khí linh nhỏ, mình là Miên Miên. Cậu có thể tỉnh lại và giúp bọn mình ra ngoài được không?"
Giờ phải làm sao đây... ?
Miên Miên cố nhớ lại xem mẹ từng nói gì về khí linh. Cuối cùng, một câu nói bỗng hiện ra trong đầu:
"Khi mới sinh Khí linh ra không biết mình là ai, cũng không biết bản thân là khí linh. Nhưng chúng luôn biết tên chủ nhân của mình."
Nếu vậy... mình kể chuyện về Viêm Đế, chủ nhân đầu tiên của Thần Nông Đỉnh cho bé nghe thử xem!
Miên Miên lập tức ngồi bệt xuống đất, bắt đầu kể chuyện.
