Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 461
Cập nhật lúc: 02/01/2026 04:09
Trợ lý đạo diễn thấy Trần Tấn nổi giận, vội cười nịnh:
"Đạo diễn Trần, đừng giận mà... Tôi sẽ dẫn họ đi hướng khác ngay. Ban đầu tôi định ra đón mà... không ngờ họ tự động đi vào..."
Trợ lý đạo diễn vừa nói xong đã vội đi về phía Kim Thái.
Khoảng cách hơi xa nên Kim Thái không nghe thấy đạo diễn Trần Tấn vừa gào cái gì.
Nhưng Miên Miên thì nghe rõ mồn một.
Cô bé hơi thắc mắc:
"Ơ... ông chú đạo diễn Trần kia đang nói cái gì kỳ kỳ vậy?"
Nhưng dù tò mò nhưng Miên Miên biết bắt ma mới là chuyện quan trọng trước đã, còn mấy chuyện nhỏ nhỏ kia để lát nữa hỏi sau cũng được.
"Bạc Thái, nhanh lên nhanh lên! Bên kia kìa!"
Nhưng không ngờ, cái la bàn cứ xoay suốt nãy giờ... lại đột nhiên ngừng lại.
Miên Miên tròn mắt nhìn thấy một đám khói đen từ trên mái nhà lao xuống.
Cô bé định vẽ bùa trấn áp, ai dè ngay lúc đó, người trợ lý đạo diễn vừa rồi lại đứng chắn ngang!
Lỡ mất thời cơ!
Miên Miên sốt ruột ngó cổ lên nhìn, chỉ thấy hồn phách của đạo diễn Trần Tấn bị đẩy văng khỏi thân thể!
Toang rồi!!!
Con quỷ đó lại nhập hồn, lần này còn mạnh hơn lần trước nhập vào cháu trai cả, nó đẩy hẳn hồn người ra ngoài luôn rồi!
"Nhanh nhanh nhanh! Bạc Thái, đặt Miên Miên xuống đi! Nhanh lên nào!"
Miên Miên sốt ruột hét lớn. Vừa chạm đất, cô bé lập tức lôi ra câu hồn tỏa, định kéo hồn đạo diễn trở về.
Nhưng... xung quanh toàn người bình thường đi lại nườm nượp.
Lỡ kéo nhầm hồn người ta thì sao? Nguy hiểm quá chừng!
Thế là Miên Miên đành cất dây, chuyển sang vẽ bùa.
Người thường không có tu vi, linh hồn chỉ là thể âm, nếu bị ánh nắng chiếu quá lâu sẽ tan biến.
Lúc này, hồn đạo diễn Trần Tấn mơ mơ màng màng đứng đó, chẳng hề biết mình đã lìa khỏi xác.
"Không biết tự chui vào nhà tránh nắng, đúng là ngốc ghê!"
Miên Miên lẩm bẩm, vừa dứt nét bùa là thổi phù một cái về phía hồn phách.
Nhưng bất ngờ, một luồng gió lạ nổi lên, khiến lá bùa bay chệch hướng, trúng người khác!?
"!!!"
Lần đầu tiên Miên Miên gặp tình huống bùa bay sai như thế này!
Thấy hồn đạo diễn sắp bị gió cuốn mất, cô lập tức quăng câu hồn tỏa, kéo linh hồn về bên mình, rồi cuộn lại như một cục bông.
Nhanh như chớp, Miên Miên lấy ra một con thỏ bông tí hon, nhét linh hồn ông ta vào đó để bảo vệ.
Xử lý xong, cô ngẩng đầu quan sát xung quanh:
"C.h.ế.t rồi, con quỷ chiếm xác có khi đã chạy mất..."
Không ngờ, vừa đảo mắt một vòng, cô đã bật cười khúc khích:
"Haha, chạy đâu cho thoát! Đã bị đồng đội của mình bao vây rồi!"
Ba nhóc tì cao bằng nhau, đứng cùng ba linh thú nhỏ xíu, tạo thành thế trận hoàn hảo.
Tên ác quỷ dù nhập xác cũng không tài nào điều khiển cơ thể để trốn.
"Giỏi lắm các bạn nhỏ của Miên Miên!" Miên Miên vừa khen rồi vung tay tung dây lần nữa.
Câu hồn tỏa vô hình xẹt qua, kéo linh hồn con ác quỷ bật ra khỏi xác.
Không còn linh hồn, cơ thể đạo diễn Trần Tấn lập tức đổ rạp xuống đất.
Mọi người xung quanh thấy vậy hốt hoảng:
"Đạo diễn Trần?! Trời ơi! Có sao không?!"
Doanh Diễm người đứng gần nhất, nhanh chân đỡ lấy ông với vẻ mặt điềm tĩnh.
Nhân viên đoàn phim cũng vội chạy tới hỗ trợ, thấy Doanh Diễm đỡ đạo diễn Trần dễ thế thì lên tiếng.
"Ủa? Cô bé này sao khỏe dữ vậy? Đỡ được cả người lớn?"
"Không rõ nữa, mấy đứa nhóc này... mới thấy lần đầu mà?"
"Chắc học võ từ nhỏ đấy! Diễn viên nhí hả?"
Trong lúc mọi người bàn tán, Miên Miên tranh thủ xem xét con quỷ đang bị trói.
Bị pháp khí áp chế, nó hiện nguyên hình: mắt xếch, mặt nhọn, gào rú tức tối:
"Lũ trời đ.á.n.h kia là ai!? Sao lại bắt ta?!"
Thấy người xung quanh đông quá, khó giải thích, Miên Miên nhanh tay kéo quỷ lại, vo tròn như cuộn len, cầm gọn trong tay.
Cô móc ra thêm một con thỏ bông nữa, đến bên cạnh đạo diễn Trần Tấn. Nhẹ nhàng mở con thỏ cũ, kéo hồn ra, nhét trở lại vào thân xác.
