Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 645
Cập nhật lúc: 06/01/2026 14:00
Ảo ảnh vẫn giữ giọng vang vang giả hiền:
"Bức tượng Di Lặc này không có vấn đề gì, chúng ta qua chỗ khác đi."
Miên Miên nghe vậy, mắt đảo một vòng rồi lắc đầu:
"Không được đâu. Không có dị tượng không có nghĩa là an toàn, biết đâu nó chạy mất rồi thì sao? Nhỡ đâu lát nữa quay lại làm loạn thì sao?"
Dứt lời, cô bé chụp lấy mép bàn thờ, nhanh như sóc leo tót lên chỗ tượng Phật.
Chẳng mấy chốc, cô đã ngồi chễm chệ trên vai tượng Di Lặc.
Nói gì thì nói, Miên Miên da trắng, tóc mềm, ngồi trên tượng Phật vàng lấp lánh lại hoàn toàn không lệch tông, nhìn giống hệt như tượng vốn sinh ra để có thêm một tiểu tiên nữ ngồi chơi vậy.
"Con muốn làm gì vậy?"
Ảo ảnh vội lên tiếng, giọng mang theo chút nghi ngờ và hoảng hốt.
"Chẳng lẽ con định..."
Chính xác là định như thế đó!
Miên Miên ngoảnh lại, nở nụ cười rạng rỡ khoe tám cái răng sữa nhỏ trắng tinh, rồi giơ nắm đ.ấ.m nhỏ xíu của mình lên, đ.ấ.m thẳng vào đầu tượng Phật!
Bộp!
Ngay cú đ.ấ.m đầu tiên, Miên Miên đã thấy có gì đó... sai sai.
Tượng... rỗng ruột?
Cô bé lập tức đ.ấ.m thêm vài phát nữa, đến khi phần mặt tượng Di Lặc vỡ toác ra thì mới chồm người tới nhìn vào bên trong.
"Uaaaaa..."
Cô bé phát ra tiếng trầm trồ đáng yêu.
Toàn là vàng luôn đó!
Không sai chút nào!
Bên trong tượng Phật rỗng ruột ấy, chất đầy thỏi vàng ròng.
Ánh sáng len lỏi qua khe nứt khiến cả đống vàng sáng lấp lánh, ch.ói mắt vô cùng.
Nghe nói có tượng Phật đúc bằng vàng thì có... nhưng mà dùng tượng Phật để giấu vàng thì đúng là lần đầu tiên Miên Miên thấy luôn!
Phải chăng... các sư ở chùa Pháp Hoa giàu vậy luôn sao?
Miên Miên đột nhiên nhớ lại lời mẹ từng dặn:
"Ngày xưa, nhà họ Giang diệt trừ yêu tà, phần công đức không chỉ được thanh toán bằng thù lao từ người thuê, mà còn bao gồm tài vật tích tụ của yêu quái. Giống như chơi game: đ.á.n.h quái sẽ có rương báu!
Thấy rương là cứ mở! Đừng ngại ngùng! Phật tu không cần vật chất, nhưng đạo tu như chúng ta thì rất cần!"
Miên Miên chớp chớp mắt.
Cô bé nghĩ đến mấy chú ch.ó nhỏ từng bị bắt mất mà cô muốn cứu, nhưng không có người, không có công ty, vì không có tiền.
Nếu có tiền... cô có thể tự lập công ty rồi còn gì!
Vậy là cô bé nhảy lọt tọt vào bụng tượng Phật, thu gom hết hơn hai mươi thỏi vàng vào cái túi nhỏ của mình.
Dọn dẹp xong, cô bé lại trèo lên vai tượng rồi chạy lon ton hướng về điện Thiên Thủ Quan Âm.
Nếu trong bụng Di Lặc có kho báu... thì Quan Âm chắc cũng có!
Hôm nay Miên Miên phát tài rồi nha. . !
Ảo ảnh Phật tổ thấy Miên Miên nhảy tưng tưng, vội vàng lao vào bên trong tượng Di Lặc, vừa nhìn liền... ngã sốc.
Vàng... hết rồi?
Đống vàng đó... là lễ vật mà vạn dân và cả lão sư trụ trì Vĩnh Tuệ dâng cho hắn!
Là thu nhập chính của hắn!
Mà giờ, cô bé này lấy hết rồi?
Trong nháy mắt, ảo ảnh vốn sáng rực Phật quang bắt đầu nhiễm đen.
Những làn khói đen cuộn quanh thân thể nó, hệt như lũ Quỷ Vương vừa bị sét đ.á.n.h tan xác...
Miên Miên chẳng hề chú ý đến sự biến đổi trong khí tức của ảo ảnh Thích Ca Mâu Ni, lúc này cô bé đã lon ton chạy tới bên điện Thiên Thủ Quan Âm.
Lúc này, một số nhà sư không tham gia tụng kinh đã chạy đến, chắn ngang trước mặt cô.
"Thí chủ! Không được đâu, sao cô lại có thể phá hoại tượng Phật của chùa Pháp Hoa như vậy được chứ?"
"Đúng thế, đúng thế! Thí chủ không thể làm vậy đâu. Tượng Phật trong chùa Pháp Hoa là... là tài sản công quốc gia đấy, không thể đụng vào bừa bãi được!"
Miên Miên nghe vậy, liền quay sang hỏi Tô Trần Cẩn:
"Họ nói vậy có đúng không cháu?"
Tô Trần Cẩn bình tĩnh đáp:
"Không đúng. Đồ trong chùa Pháp Hoa chẳng khác gì bàn ghế trong nhà. Tiền hương hỏa là doanh thu của 'công ty', trụ trì có quyền sử dụng. Chỉ cần nộp thuế thì nhà nước không can thiệp."
Vừa nhắc đến hai chữ "nộp thuế", sắc mặt đám nhà sư lập tức trở nên khó coi.
Nếu không phải do hôm nay có người phá tượng, nếu không phải Tô Trần Cẩn nhắc đến chuyện nộp thuế... có lẽ họ đã sớm quên mất, doanh thu của chùa cũng phải nộp thuế, không phải tài sản riêng của chùa!
