Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 656
Cập nhật lúc: 07/01/2026 18:03
Miên Miên nhíu mày, trong lòng lo lắng:
"Nếu ông biết như vậy, rõ ràng ông có thể ngăn A Vũ tìm lại ký ức mà, sao ông lại để A Vũ nhớ lại?"
Vĩnh Tuệ cười càng dịu dàng hơn:
"Đương nhiên là vì... sư muội."
Miên Miên không hiểu, mím môi, cau mày khó hiểu.
Vĩnh Tuệ nhìn gương mặt ngơ ngác của cô bé, tay lần chuỗi Phật châu, giọng nói bỗng trở nên trầm sâu đầy ẩn ý:
"A Vũ và ta đã nối liền mệnh số. Ta c.h.ế.t thì A Vũ cũng không sống được. Ta sống, A Vũ sống. Chính vì bị ta phong ấn ký ức, mới khiến A Vũ làm ra những điều sai trái. Sư muội sẽ nỡ lòng nào g.i.ế.c cả hai người sao?"
Nghe đến đây, Miên Miên bỗng chốc hiểu ra tất cả.
Vĩnh Tuệ đang muốn nói rằng, A Vũ vốn là một linh hồn thiện lương. Chính vì bị ông ta cướp đi ký ức, điều khiển tâm trí mà mới trở thành công cụ, làm chuyện sai trái. Bây giờ cả hai cùng sống cùng c.h.ế.t, nếu g.i.ế.c Vĩnh Tuệ để kết thúc tất cả, A Vũ cũng sẽ tan biến theo.
Nhưng nếu không g.i.ế.c Vĩnh Tuệ, ngôi chùa này sẽ tiếp tục tồn tại, những người đến đây cầu nguyện vẫn sẽ phải trả giá, những ước nguyện vẫn sẽ bị méo mó.
Vừa rồi cô đã không thể cắt đứt được sợi dây định mệnh giữa họ, còn giờ, Vĩnh Tuệ chắc chắn sẽ không cho cô thêm cơ hội.
Vĩnh Tuệ thật quá đáng!
Miên Miên tức đến siết c.h.ặ.t nắm tay nhỏ của mình.
"Xem ra... sư muội đã hiểu rồi." Vĩnh Tuệ vẫn giữ nụ cười hiền lành, nhưng đáy mắt là sự lạnh lùng băng giá: "Sư muội sẽ không tấn công ta, nhưng ta thì sẽ không nhân nhượng sư muội đâu."
Nói dứt câu, ông ta nâng tay lên.
A Vũ vốn đang yên lặng bên cạnh ông ta bỗng nhiên biến đổi hình thái, hóa thành tượng Thiên Thủ Quan Âm oai nghiêm ngàn tay ngàn mắt.
Vĩnh Tuệ niệm một câu Phật hiệu, giọng nói khàn đục mà dịu dàng như gió xuân:
"Đây là thế giới tâm trí của A Vũ. Chúng ta đều đang ở trong thần thức. Chỉ cần ta nuốt trọn sư muội, thì dù là thế giới hiện thực, cũng chẳng thể làm gì được nữa."
"Ta sẽ cùng A Vũ tạo dựng một thế giới không còn đau khổ, một nơi ai cũng được hạnh phúc. Không để bóng tối ẩn mình trong góc khuất. Dù là chính nghĩa hay tà ác, tất cả đều sẽ được xét xử công bằng."
Miên Miên hậm hực kêu lên:
"Ai nói ăn Miên Miên vào là sẽ mạnh hơn chứ?"
Cô bé tức đến phồng má. Bị ông trời đ.á.n.h sét một cái mà đầu trọc lóc thì cũng đâu có nghĩa cô là Đường Tăng đâu! Sao ai cũng muốn ăn cô vậy hả? Đây đúng là... tin đồn ác ý!
Miên Miên bực bội tránh né cánh tay ngàn mắt của A Vũ đang vươn ra về phía mình, nhanh nhẹn lẩn vào trong những đóa sen nở rộ trong không gian mới.
Bởi vì lúc này, thế giới thần thức này... đã không còn là của A Vũ nữa, mà là một "ao sen tuyệt đẹp" do Vĩnh Tuệ tạo ra.
Hồ sen trước mắt mênh m.ô.n.g không thấy bờ, toàn là những nụ sen chưa kịp nở.
Miên Miên vừa chạy vừa né tránh những cánh tay dài ngoằng của Thiên Thủ Quan Âm, chân nhỏ nhún nhảy trên từng chiếc lá sen như đang chơi trốn tìm.
Cô bé đầu trọc nhỏ xíu linh hoạt vô cùng, dù cánh tay của Quan Âm kéo tới dày đặc như mạng lưới, vẫn không thể chạm được vào người cô. Trái lại còn bị Miên Miên dẫn dụ, vặn vẹo loạn xạ, cuối cùng quấn thành một mớ rối như dây thừng bị thắt nút c.h.ế.t.
Thấy A Vũ dưới dạng Thiên Thủ Quan Âm không bắt được Miên Miên, ánh mắt Vĩnh Tuệ tối lại, điều khiển A Vũ đổi thành hình thái khác.
Lúc này, A Vũ trong tay cầm kiếm, lao về phía Miên Miên tấn công.
Miên Miên nhận ra dáng vẻ này, đó là Bất Động Minh Vương (Đại Định Bất Động Tôn Bồ Tát), thanh kiếm trong tay có thể c.h.é.m đứt mọi phiền não, sợi dây trong tay còn có thể trói buộc tâm ma.
Thế nên A Vũ vừa vung kiếm, vừa tung dây, ý định rõ ràng là muốn bắt sống cô bé.
Miên Miên nghĩ đến chuyện phải tách A Vũ khỏi Vĩnh Tuệ, không thể để hai người cứ kề sát như vậy được. Chỉ cần kéo giãn khoảng cách, cô mới có cơ hội dùng phi kiếm cắt đứt sợi dây định mệnh gắn liền cả hai.
Nhưng Vĩnh Tuệ đâu dễ gì để cô làm vậy, ông ta bám theo A Vũ như hình với bóng.
