Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 671
Cập nhật lúc: 07/01/2026 18:05
Thôi Quắc nhìn cô bé, khóe môi cong lên đầy ý cười, khẽ gật đầu:
"Vậy đi xem thôi, cũng không phải thứ gì kỳ bí lắm."
Xem thì cũng được thôi, chỉ là... với những linh hồn vốn chẳng có kiếp trước hay kiếp sau thì xem cũng chẳng để làm gì.
Thôi Quắc đưa ánh mắt dừng lại trên người cô bé nhỏ xíu. Nhìn Miên Miên lon ton chạy về phía Đá Tam Sinh, ông ta thấy hôm nay bộ váy dài xinh xắn mà cô bé mặc thực sự rất hợp với không khí ở Địa Phủ. Váy tung bay theo từng bước chạy, ruy băng phía sau cũng đung đưa theo nhịp.
Chỉ là... cái đầu trọc lóc sáng bóng ấy, không biết bao giờ mới mọc tóc nhỉ?
Thôi Quắc vừa nghĩ vừa bước theo sau Miên Miên, cùng nhìn về phía phiến đá lớn kia.
Còn Đinh Tùng phía sau thì hơi lưỡng lự.
Anh ta cũng rất tò mò về cái gọi là "Đá Tam Sinh", nhưng lại cảm thấy... thứ này giống như nhật ký hay tin nhắn riêng tư của người phàm, là chuyện vô cùng cá nhân. Thế nên, anh ta không tiện lại gần mà chỉ đứng yên tại chỗ.
Trên tảng đá lớn màu nâu sẫm kia khắc ba chữ cổ xưa "Đá Tam Sinh". Bình thường trông nó chẳng khác gì đá cuội, nhưng chỉ cần có linh hồn đứng trước, nó sẽ phát sáng rồi biến thành một mặt gương nước.
Miên Miên đứng trước tảng đá, gương mặt nhỏ nhắn vẫn còn nụ cười hí hửng như thể sắp được biết bí mật to bự. Thế nhưng... đứng mãi mà chẳng thấy gương nước đâu, đôi mắt trong veo lập tức ngập tràn vẻ hoang mang.
"Sao vậy ta? Đá Tam Sinh không động đậy gì hết, bị hỏng rồi hả?" Cô bé vừa hỏi vừa ngước lên nhìn chú Thôi Quắc, trên đầu như mọc đầy dấu chấm hỏi.
Thôi Quắc khẽ ngồi xổm xuống, bật cười nhẹ:
"Nếu không thấy được kiếp trước, Miên Miên sẽ buồn lắm à?"
Mặc dù trên mặt ông ta là nụ cười, nhưng giọng nói lại mang theo chút nghiêm túc.
Miên Miên quay đầu lại nhìn dòng sông Vong Xuyên đang cuộn trào, rồi lại nhìn đám linh hồn đang bị nhốt dưới nước vì không chịu uống canh Mạnh Bà, phải chịu đựng ngàn năm đau khổ... Cô bé bĩu môi nói nhỏ:
"Buồn chút xíu thôi, nhưng cũng không sao đâu. Biết chưa chắc đã là chuyện tốt ạ."
Câu nói vừa ngây thơ lại vừa thấu đáo khiến Thôi Quắc bật cười, ông ta xoa đầu cô bé:
"Vậy là được rồi. Hmm... Hôm nay Miên Miên không vui, vậy để chú cho Miên Miên xem kiếp trước kiếp này của chú vậy."
Nghe thế, Miên Miên vui vẻ nép sang một bên, chẳng khách sáo gì hết.
Dù sao là chú cho phép mà! Bé không hề làm gì sai cả đâu nha!
Trong lòng thì nghĩ vậy, miệng lại vui vẻ nói ra phiên bản tự chế của thành ngữ:
"Cảm ơn chú Thôi. Miên Miên đã rửa mắt sẵn sàng để ngắm rồi ạ!"
Lúc này, Đá Tam Sinh đã bắt đầu biến hóa. Ba chữ đỏ sẫm cổ kính đã dần tan ra, hóa thành một mặt nước như gương.
Trong gương là những hình ảnh về kiếp trước của Thôi Quắc. Từ một đứa trẻ nhỏ, lớn dần lên rồi trở thành một vị quan đội mũ ô sa, các cảnh tượng như được tua nhanh qua từng khung hình.
Miên Miên thấy cảnh chuyển nhanh quá, vội vàng hét lên:
"Tạm dừng! Tạm dừng! Nhanh quá rồi đó."
Thật ra, Đá Tam Sinh vốn dĩ đã chạy cực nhanh rồi. Nó chỉ để cho chính linh hồn đó hiểu được cảm xúc và sự kiện tương ứng, người ngoài thì không thấy gì cụ thể.
Dù sao thì Đá Tam Sinh cũng không phải trò tiêu khiển để người ta xem chơi làm sao có chức năng "tạm dừng" giống tivi được chứ?
Thôi Quắc vốn định giải thích điều đó cho Miên Miên, nhưng chưa kịp mở miệng, đã thấy cảnh trong gương thật sự dừng lại ngay cảnh ông ta mặc quan phục, đang xử án tại công đường.
"Ơ?" Thôi Quắc sững sờ, mắt ánh lên vẻ ngạc nhiên tột độ.
Miên Miên lại chẳng để ý đến biểu cảm của ông ta, chỉ hào hứng giơ tay ra hiệu kéo trái:
"Miên Miên muốn xem chú Thôi hồi nhỏ trông như thế nào cơ."
Ngay lập tức, hình ảnh trong gương tua ngược lại, dừng lại ở lúc Thôi Quắc còn là một nhóc con, rồi tiếp tục chạy về phía trước.
Khi đó, là trẻ con nhà nghèo thời xưa, để tiện sinh hoạt và tiết kiệm giặt giũ, tụi nhỏ đã bắt đầu mặc... quần mở đũng từ rất sớm. Không thì giặt suốt ngày, lấy đâu ra nhiều quần áo để mặc!
