Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 712
Cập nhật lúc: 07/01/2026 18:11
Pháp luật có lúc xét đến tình, có lúc lại không.
Cô giáo Liêu bỗng bật cười khẽ một cái.
Ôi trời, mấy đứa nhỏ còn chưa lớn bằng cái kẹo, mà cô đã lo đến tương lai chúng rồi sao?
Lo luật pháp gì chứ, trước hết phải xử xong "vụ kiện" trước mặt đã!
Thật ra, chính những vụ "kiện tụng con nít" như thế này, ngày này qua ngày khác, đã dần bào mòn đi nhiệt huyết của cô giáo Liêu với nghề.
Cô từng nghĩ đến chuyện xin nghỉ dạy, đến chùa Pháp Hoa cầu duyên, rồi lấy chồng sinh con, sống đời bình dị.
Chỉ là... ước mơ ấy hình như cũng hơi kỳ cục, bởi cô lại mơ tưởng đến một người mà đáng lẽ không nên mơ tới.
Cô giáo Liêu lập tức gạt hết mấy suy nghĩ m.ô.n.g lung trong đầu, kéo tâm trí quay về với hiện tại, nhìn ba đứa trẻ trước mặt.
"Phan Lập, con có điều gì muốn nói với cô không?"
Cô giáo mỉm cười dịu dàng, nói xong liền im lặng chờ đợi.
Phan Lập hiểu rõ cô giáo đang ám chỉ điều gì.
Cậu bé cụp mắt xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ không vui.
Thế nhưng, dù đi học chưa lâu, Phan Lập cũng biết rằng, ai sai thì nhận lỗi, đó mới là đứa trẻ ngoan.
Sau một hồi suy nghĩ, cuối cùng cậu bé cũng nhỏ giọng nói:
"Cô ơi, tại vì bạn ấy cãi nhau với mẹ con, nên con mới không thích bạn ấy."
Phan Lập ngẩng đầu lên nhìn cô giáo, bắt đầu kể lại những chuyện đã xảy ra từ sáng:
"Họ còn cho người giữ c.h.ặ.t cha con lại, không cho cha con nhúc nhích. Mẹ con bảo họ thả cha ra, họ không nghe. Rồi bạn ấy còn nói với mẹ con là... con không phải là con của mẹ con nữa."
Phan Lập dùng những từ ngữ trẻ thơ của mình để thuật lại câu chuyện.
Cô giáo Liêu nghe mà trong lòng như thắt lại.
Cô từng xem livestream của Miên Miên, biết rõ Miên Miên xem bói rất chính xác.
Trước đây, cô từng tự nhủ: Phải coi Miên Miên như một đứa trẻ bình thường, đừng suy diễn gì về tâm linh huyền bí. Như lời Tô Trần Cẩn nói, cô là giáo viên, cứ làm đúng vai trò của mình là được.
Thế mà giờ lại bị kéo dính vào chuyện liên quan đến "xem mệnh".
Nếu ngay cả "Bà cô nhỏ" cũng nói Phan Lập không phải là con ruột của mẹ cậu bé, thì chắc chắn chuyện này không thể là bịa đặt...
Khoan đã, chuyện đó cũng không phải việc mình nên lo!
Cô Liêu cố gắng kéo suy nghĩ mình trở lại thực tại, hỏi tiếp:
"Vậy tại sao mẹ con lại cãi nhau với bạn Miên Miên? Tại sao cha con lại bị các chú mặc đồ đen giữ lại? Con biết không?"
Phan Lập lại cúi đầu, mặt càng lúc càng sa sầm.
Phải một lúc sau cậu mới nói nhỏ:
"Vì cha con đ.â.m vào xe của mẹ bạn khác. Cha con không muốn bồi thường, còn kêu mẹ bạn ấy né ra, rồi định đ.á.n.h mẹ bạn ấy nữa."
Dù còn nhỏ, nhưng Phan Lập không phải là đứa bé không hiểu chuyện.
Cậu bé tận mắt chứng kiến mọi thứ xảy ra, và phần nào cũng hiểu được tình hình. Nhưng vì thấy cha bị giữ c.h.ặ.t, mẹ bị nói xấu, nên cậu bé đ.â.m ra ghét những người "bắt nạt cha mẹ mình", bất kể đúng sai.
Phan Lập chỉ tay về phía Tư Đồ Tra.
Cô giáo Liêu thầm nghĩ:
Ra là vụ mâu thuẫn của người lớn lại kéo theo cả chuyện giữa mấy đứa nhỏ. Chuyện này mà chuyển thành phim truyền hình chắc cũng đủ "drama" luôn rồi...
"Cô muốn nói với con điều này, Phan Lập, bảo vệ cha mẹ của mình không sai." Cô giáo Liêu nhẹ nhàng nói: "Nhưng trước khi làm vậy, mình phải hiểu rõ sự thật."
"Con cũng biết rồi đó, cha con đ.â.m xe của mẹ bạn Tư Đồ Tra là ba con sai. Không chịu bồi thường, còn chặn đường người khác, cũng là cha con sai. Nên cha con mới bị giữ lại, đó là hậu quả của việc làm sai."
"Mẹ con cãi nhau với bạn Miên Miên là vì muốn bảo vệ gia đình, điều đó cũng dễ hiểu. Nhưng nếu cha con chọn cách tốt hơn, chủ động xin lỗi, chủ động bồi thường, chủ động nhường đường thì có lẽ đã không xảy ra nhiều chuyện như vậy rồi, đúng không?"
Phan Lập nghe cô phân tích thì tròn xoe mắt.
Trẻ con còn chưa hiểu thế nào là "giả định" hay "nếu như". Chúng chỉ nhìn thấy những gì mình được thấy. Nhưng khi nghe cô nói như vậy, cậu bỗng hiểu ra: Nếu ngay từ đầu cha xin lỗi, thì mọi chuyện có khi đã khác hẳn!
