Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 926
Cập nhật lúc: 11/01/2026 15:00
Giờ thì những điều đã học từ Hắc Giao lại rất hữu ích với tiểu Bạch Long.
"Ừm, đầu không sao cả, không bị Miên Miên làm vỡ xương."
"Cổ cũng không có vấn đề, phần này thịt mọc đều ghê á."
"..."
"Xong rồi đó, cậu rất khỏe mạnh!"
Miên Miên kết luận rồi thuận tiện đút cho tiểu Bạch Long một viên t.h.u.ố.c:
"Thuốc bổ khí nha."
Tiểu Bạch Long ngoan ngoãn nuốt viên t.h.u.ố.c. Lúc này, các đầu bếp bận rộn chuẩn bị đồ ăn cho cậu cũng đi tới. Ai cũng bê một khay thức ăn, rồi lần lượt nói với Miên Miên:
"Bà cô nhỏ, đây là món tủ của chúng tôi, muốn mời Long Vương đại nhân nếm thử ạ."
Bà cô nhỏ thì có thể gọi cậu là tiểu Bạch Long tùy ý, chứ đám người phàm họ không dám. Phải tôn kính chứ!
Vì vậy, sau khi bàn bạc, mọi người quyết định gọi là "Long Vương đại nhân", nghe hợp hơn.
"Em không phải Long Vương đại nhân đâu..." Tiểu Bạch Long nhỏ giọng từ chối, mũi lại động đậy.
Cậu ngửi thấy mùi thơm cực kỳ hấp dẫn!
Trong phút chốc, ánh mắt cậu sáng bừng lên.
Miên Miên thấy cậu có phản ứng với đồ ăn thì mỉm cười nói:
"Bây giờ cơ thể cậu khỏe rồi, thử biến thành hình người được không? Dạng trẻ con thôi nha, ăn mấy món này mà trong hình dạng đó mới hợp nè."
Tiểu Bạch Long gật đầu cái rụp.
Thân hình to lớn của cậu nhanh ch.óng hóa thành một cậu bé nhỏ nhắn dưới làn sương mỏng. Nhưng vì vừa hóa hình nên trên người cậu... trống trơn.
Tư Đồ Tra nhanh tay che mắt Miên Miên lại, còn Tô Trần Châu thì cởi áo ngoài khoác cho tiểu Bạch Long.
Chiếc áo thun người lớn trùm lên cơ thể gầy gò, vai áo cứ tụt xuống mãi. Cậu có mái tóc dài lượn sóng nhẹ, khuôn mặt trắng trẻo như ngọc, đuôi mắt hơi dài và xếch lên.
Nếu đặc điểm đó ở người lớn sẽ rất quyến rũ, nhưng ở tiểu Bạch Long, đôi mắt lại tròn xoe, phối hợp với đuôi mắt xếch lại càng khiến cậu trông đáng yêu hơn.
"Wow, không hổ là biểu tượng quốc gia chúng ta, biến thành người rồi vẫn xinh quá trời!"
"Dễ thương dễ thương, trời ơi dễ thương quá đi!"
Tư Đồ Tra nghe mọi người khen rồng dễ thương thì hừ lạnh một tiếng.
Bây giờ ai cũng nói là "con cháu rồng", nhưng "rồng" trong đó đâu phải mấy con rồng như tiểu Bạch Long, mà là rồng vàng chính thống với năm móng cơ!
Mấy con rồng màu khác căn bản là chi nhánh thôi, không phải huyết thống thuần chủng. Mà đâu phải rồng nào cũng hiền lành, có con còn chuyên ăn thịt người nữa kìa!
Vừa thầm trách móc tổ tiên loài rồng, Tư Đồ Tra vừa âm thầm sờ mặt mình.
Chẳng lẽ mình không dễ thương sao? Sao chẳng ai khen gì hết trơn!
Tiểu Bạch Long thì chẳng biết đang bị người ta ghen tị âm thầm, cậu bước hai bước về phía trước, vươn tay nhỏ chạm vào khay thức ăn trong tay người hầu.
Cậu muốn ăn, thơm quá chừng!
"Giờ đã biến được thành người rồi, thì bữa nay ăn cơm trong nhà nhé." Ông cụ Tô ho nhẹ hai tiếng rồi lên tiếng: "Đi nào đi nào, mọi người cũng đừng đứng hết ngoài vườn, vào nhà ăn đi."
Lúc này, người hầu mang theo quần áo cho bé trai cũng tới, họ tiến lại gần, định giúp tiểu Bạch Long mặc đồ.
Bàn tay người hầu còn chưa kịp chạm vào tiểu Bạch Long thì cậu đã nhanh ch.óng núp ra phía sau lưng Miên Miên.
Rõ ràng là cậu cao hơn Miên Miên mà, trốn vậy thì làm sao giấu được?
Miên Miên thấy ánh mắt tiểu Bạch Long lộ rõ vẻ sợ hãi, liền dịu dàng trấn an:
"Không sao đâu nha. Đây đều là người quen của tớ hết, họ chỉ muốn giúp cậu mặc đồ thôi, đừng sợ nhé."
Lúc này, Liễu An cũng bước tới cạnh tiểu Bạch Long và nhẹ giọng nói:
"Nếu cậu sợ họ, thì để tớ giúp cậu mặc."
Tiểu Bạch Long ngẩn ra.
Rồng và rắn vốn có phần tương thông, cậu lập tức cảm nhận được khí tức trên người Liễu An có gì đó rất đặc biệt.
Hơn nữa, khí tức đó... giống hệt với Miên Miên, khiến cậu cảm thấy vô cùng thân thuộc.
"Được." Cậu gật đầu đồng ý với lời của Liễu An.
Thế là Liễu An giúp tiểu Bạch Long mặc chiếc áo thun và quần vào, rồi dùng dây buộc tóc mà người hầu chuẩn bị sẵn để cột tóc cậu thành kiểu đuôi ngựa.
Buộc tóc xong, cả nhóm cùng nhau đi vào nhà.
Tô Triều Dương và Tô Triều Vũ thấy mọi chuyện ổn rồi, lại chắc chắn cha mẹ không còn cản nữa, liền hí hửng chạy "lộc cộc lộc cộc" tới chỗ tiểu Bạch Long, quay vòng vòng xung quanh cậu.
