Bà Mẫu Lui Ra, Bạch Liên Hoa Để Ta Tiếp - 4
Cập nhật lúc: 26/07/2026 08:00
4.
Tin tức Thanh Đại dò la được còn về kinh sớm hơn cả người từ Giang Nam.
Quả nhiên, Nguyễn Thanh Y đã thủ tiết nhiều năm.
Nhưng nàng ta không phải một mình trở về kinh thành.
Nàng ta còn có một người con trai mười sáu tuổi, tên là Tần Cảnh Nguyên, hiện đang ở tại một trang t.ử nhỏ ngoài vùng ngoại ô kinh thành.
Điều thú vị hơn nữa là ngày sinh của Tần Cảnh Nguyên chỉ cách ngày sinh của Lục Nghiễn Châu đúng tám tháng.
Ta nhìn ngày tháng ghi trên tờ giấy, khẽ mỉm cười.
Thuở còn trẻ, Lục Trọng Sơn vốn phong lưu đa tình, mà năm ấy Nguyễn Thanh Y lại cùng hắn tình sâu nghĩa nặng.
Đứa trẻ này rốt cuộc có phải cốt nhục của Lục Trọng Sơn hay không, e rằng chẳng ai dám khẳng định.
Nhưng lúc này Nguyễn Thanh Y lại giấu kín hắn đi, điều đó đủ chứng tỏ đứa trẻ ấy chính là quân cờ quan trọng nhất trong tay nàng ta.
Lục Nghiễn Châu ngồi đối diện ta, sắc mặt lạnh lẽo như băng.
"Nàng ta muốn phụ thân nhận lại con trai sao?"
"Chưa hẳn."
Ta chậm rãi đáp:
"Nhận con chỉ là hạ sách. Nếu nàng ta thật sự dắt đứa trẻ đến tận cửa, công công tuy sẽ đau lòng, nhưng đồng thời cũng sẽ e ngại chuyện xấu truyền ra ngoài."
"Nàng ta trước tiên giấu đứa trẻ đi, để công công từng bước phát hiện ra sự tồn tại của hắn, như vậy mới có thể nuôi lớn cảm giác áy náy trong lòng công công."
Lục Nghiễn Châu trầm mặc một lát.
"Ta sẽ lập tức đưa người về."
"Đừng vội."
Ta đưa tay giữ lấy ống tay áo hắn.
"Chàng đi lúc này chỉ càng đ.á.n.h rắn động cỏ. Nàng ta đã dám giấu người, tất nhiên đã chuẩn bị sẵn đường lui. Chúng ta cứ chờ xem, rốt cuộc nàng ta định để ai phát hiện ra đứa trẻ."
Đêm hôm ấy, quả nhiên Nguyễn Thanh Y bày ra một màn kịch hay.
Nàng ta đốt thư trong hoa viên.
Tờ giấy vừa mới bén lửa, đã bị Lục Trọng Sơn "tình cờ đi ngang" bắt gặp.
Nàng ta vội vàng hoảng hốt lao đến cướp lại, nhưng lại cố ý để nửa bức thư rơi vào tay Lục Trọng Sơn.
Đọc xong bức thư, sắc mặt Lục Trọng Sơn lập tức đại biến.
Đó là thư của Tần Cảnh Nguyên gửi đến.
Trong thư, từng câu từng chữ đều gọi "mẫu thân", nói rằng bản thân bệnh tình ngày càng nặng, không dám liên lụy đến mẹ, chỉ mong trước lúc nhắm mắt có thể gặp bà một lần.
Bàn tay cầm thư của Lục Trọng Sơn run lên không ngừng.
"Thanh Y, đứa trẻ này là con của ai?"
Nguyễn Thanh Y lập tức quỳ sụp xuống.
"Trọng Sơn, chàng đừng hỏi nữa. Đứa trẻ ấy... không có quan hệ gì với chàng."
Lời ấy vừa thốt ra, chẳng khác nào đã nói hết mọi chuyện.
Hai mắt Lục Trọng Sơn đỏ ngầu.
"Có phải là cốt nhục của ta không?"
Nguyễn Thanh Y vừa khóc vừa lắc đầu.
"Không phải! Chàng đừng ép ta nữa!"
Ngay tại chỗ, Lục Trọng Sơn lập tức sai người chuẩn bị ngựa, muốn đích thân đến vùng ngoại ô kinh thành đón người về.
Thẩm Oản Nguyệt đỏ hoe mắt, nhìn sang ta.
Ta tiếp lời: "Nếu nàng ta thật sự cảm thấy mình chịu nhiều oan khuất, thì nên đi tìm người đã đưa ra quyết định năm ấy."
"Công công là một người đang sống sờ sờ. Nàng ta không hỏi vì sao năm đó người không cưới mình, trái lại chỉ tìm đến gây khó dễ cho mẫu thân."
"Nói cho cùng, chẳng qua là vì thấy mẫu thân mềm lòng, dễ bắt nạt."
Thẩm Oản Nguyệt khịt khịt mũi.
"Quả thật ta rất mềm lòng."
"Mềm lòng không phải là sai. Sai là mềm lòng đến mức tự tay đưa d.a.o cho người khác đ.â.m mình."
Ta đặt một chồng sổ sách trước mặt bà.
"Từ hôm nay trở đi, mẫu thân theo con học cách quản gia."
"Nàng ta chẳng phải muốn ngồi vào vị trí Quốc công phu nhân sao?"
"Vậy cứ để nàng ta nhìn cho rõ, cái vị trí ấy có phải muốn ngồi là ngồi được hay không."
Thẩm Oản Nguyệt nhìn chồng sổ sách, mặt mày lập tức trắng bệch.
"Ta... ta không hiểu nổi những thứ này."
"Không hiểu thì học."
"Nhỡ học mãi vẫn không biết thì sao?"
"Vậy cứ để nàng ta tiếp tục chờ."
"Dù sao, điều nàng ta giỏi nhất cũng là chờ nam nhân."
Lục Nghiễn Châu đứng bên cửa, cúi đầu ho khẽ một tiếng để giấu nụ cười nơi khóe môi.
Thẩm Oản Nguyệt trừng mắt nhìn hắn. "Con cũng không được cười."
Lục Nghiễn Châu lập tức thu lại vẻ mặt.
"Nhi t.ử không cười."
Ta nhìn khóe môi hắn mím c.h.ặ.t đến mức còn phẳng hơn cả nắp quan tài, trong lòng thầm nghĩ, người này đối với mẫu thân mình đúng là hết t.h.u.ố.c chữa.
Có điều, có được một người con luôn hết lòng che chở mẫu thân như vậy, cũng chẳng phải chuyện xấu.
Chiều hôm ấy, Nguyễn Thanh Y lấy cớ đau đầu, sai người đến kho xin lĩnh một cây nhân sâm trăm năm.
Ma ma trông coi kho không dám tự quyết, liền đến thỉnh ý Thẩm Oản Nguyệt.
Thẩm Oản Nguyệt nắm c.h.ặ.t thẻ bài quản kho, đầu ngón tay trắng bệch vì căng thẳng.
Nguyễn Thanh Y ngồi một bên, dịu giọng nói: "Oản Nguyệt tỷ tỷ, tỷ cũng biết Cảnh Nguyên thân thể suy nhược, từ khi nó được Quốc công gia đón về đến này vẫn luôn nằm trên giường, ta thật sự không còn cách nào khác nên mới đến cầu xin. Nếu khiến tỷ khó xử thì cứ xem như ta chưa từng mở lời."
Nghe thì đầy vẻ thấu tình đạt lý, nhưng từng câu từng chữ đều là cạm bẫy.
Nếu Thẩm Oản Nguyệt đồng ý cấp nhân sâm, vậy chẳng khác nào chỉ cần Nguyễn Thanh Y mở miệng là có thể điều động kho tàng của Quốc công phủ.
Còn nếu không đồng ý, nàng ta sẽ lập tức trở thành kẻ hà khắc với một thiếu niên bệnh tật.
Thẩm Oản Nguyệt quay sang nhìn ta.
Ta không mở miệng thay bà.
Bà c.ắ.n môi, lấy hết can đảm ngẩng cao đầu.
"Nhân sâm trăm năm là vật dự phòng dành cho lão phu nhân, không thể tùy tiện sử dụng. Nếu Cảnh Nguyên cần bồi bổ thân thể, ta sẽ sai phủ y kê đơn, rồi chiếu theo đơn mà bốc t.h.u.ố.c. Thứ gì trong phủ không có, ta sẽ lấy của hồi môn của mình để bù vào."
Nụ cười trên mặt Nguyễn Thanh Y nhạt đi đôi chút.
"Ty tỷ quả là chu toàn."
Thẩm Oản Nguyệt gật đầu.
"Đúng vậy, ta cũng thấy như thế."
Vừa dứt lời, chính bà cũng ngẩn người, dường như không dám tin mình lại có thể nói ra những lời ấy.
Ta giơ ngón tay cái về phía bà.
Vành tai bà lặng lẽ đỏ ửng.
