Ba Mẹ Bắt Tôi Nhường Suất Đại Học Cho Em Gái - 6

Cập nhật lúc: 06/07/2026 09:03

Ông ấy ngừng lại một chút rồi nói, “Trần Noãn Noãn, nếu cô không đưa ra được chứng cứ thực tế, tôi cho rằng cô đang lãng phí thời gian của chúng tôi.”

Tôi lập tức hoảng hốt, chỉ có thể liên tục lắc đầu: “Không phải đâu, cảnh sát Chu, anh nghe tôi nói tiếp đã.”

“Sau ngày hôm đó, chị tôi thường xuyên nói mớ.”

Chị ấy đã nói ra vị trí giấu t.h.i t.h.ể của Trần Phúc.

Chị ấy nói t.h.i t.h.ể ở trong một bể nước thuộc khu hồ chứa trong làng.

Giọng tôi run lên không kiểm soát.

“Cảnh sát, tôi đã hỏi thăm người trong làng rồi. Trần Phúc mất tích lâu như vậy, phía cảnh sát các anh cũng vẫn chưa tìm thấy ông ta.”

“Nếu… ông ta thật sự đang ở trong bể nước thì sao?”

Cảnh sát Chu lập tức thông báo cho đội phụ trách đến nơi đó tìm kiếm.

Bể nước ở hồ chứa không nhiều, đặc biệt vào tháng chín, những bể ấy căn bản không dùng để trữ nước.

Rất nhanh sau đó, tin tức đã được truyền về.

Đã tìm thấy.

Khi cảnh sát Chu đích thân nói ra tin này, tôi lập tức che mặt, khóc đến không thành tiếng.

Qua một lúc lâu, tôi mới ngẩng đầu lên, hốc mắt đỏ hoe mà nói: “Cảnh sát Chu… là tôi tố cáo.”

“Có thể… giảm án cho chị tôi không?”

Cảnh sát Chu thở dài: “Trần Noãn Noãn, tôi có thể hiểu tâm trạng hiện tại của cô, cô đã làm đúng, cô đang giúp chị mình.”

“Theo thông tin chúng tôi vừa nhận được, chị cô đã bị cảnh sát bắt giữ tại Đại học xx. Sau đó cô ấy sẽ được áp giải về đây theo đúng quy trình, chúng tôi sẽ tiến hành thẩm vấn.”

“Nếu cần cô phối hợp điều tra, chúng tôi sẽ tiếp tục mời cô đến.”

Phía sau ông ấy còn nói gì, tôi đã không nghe rõ nữa.

Đáng tiếc là tôi không thể tận mắt nhìn thấy cảnh em ấy bị bắt.

Vừa bước ra khỏi cục cảnh sát, điện thoại của tôi đã reo lên.

Đầu dây bên kia là giọng cha mẹ hoảng loạn và nóng nảy, vừa mở miệng đã mắng xối xả: “Bình Bình, vừa rồi Noãn Noãn đến trường báo danh, cảnh sát lại nói nó g.i.ế.c người rồi đưa nó đi, rốt cuộc chuyện này là thế nào?”

Tôi không hề hoảng, chỉ nhàn nhạt đáp: “Cha, mẹ, hai người đang nói gì vậy? Con mới là Noãn Noãn mà.”

Chính họ đã nói, từ nay về sau, tôi mới là Trần Noãn Noãn.

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, chắc hẳn cuối cùng cũng đã hiểu ra.

“Họ… họ nói Noãn Noãn g.i.ế.c Trần Phúc. Người là do mày g.i.ế.c, đúng không!”

“Mày đúng là đồ xấu xa, trời sinh đã là mầm họa!”

Đối mặt với những lời kết tội của cha mẹ, tôi lại bình tĩnh đến lạ.

“Cha, mẹ, người là do Trần Bình Bình g.i.ế.c.”

“Con là Trần Noãn Noãn.”

Nói xong, tôi cúp máy.

Ba ngày sau, trong tiết tự học buổi tối, tôi đang cúi đầu làm đề.

Cha mẹ đột nhiên xông vào.

Không nói thêm lời nào, họ túm lấy tôi rồi lôi thẳng ra ngoài.

Thô bạo, hung hăng, giống như đang kéo lê một con ch.ó không chịu nghe lời.

Về đến nhà, cuối cùng họ cũng bùng nổ: “Trần Bình Bình, nói cho tao biết, rốt cuộc mày đang giở trò gì?”

Tôi bật cười.

Thấy tôi im lặng, mẹ tôi phịch một tiếng quỳ xuống ngay trước mặt tôi.

“Bình Bình, Noãn Noãn không hiểu gì hết, con nói cho mẹ biết đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao Noãn Noãn có thể g.i.ế.c người được?”

“Không phải chúng ta đã nói xong rồi sao? Noãn Noãn thay con đi học đại học, sao nó lại bị cảnh sát đưa đi?”

“Có phải con ghi hận trong lòng nên cố ý hãm hại nó không?”

“Noãn Noãn sao có thể g.i.ế.c Trần Phúc được chứ?”

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy dáng vẻ t.h.ả.m hại của họ.

Quỳ xuống, khóc lóc, cả người run lẩy bẩy.

Tôi cảm thấy cảnh tượng này có chút khó tin.

Nhưng nghĩ lại cũng đúng, vì Trần Noãn Noãn, họ vốn có thể làm ra bất cứ chuyện gì.

Tôi chỉ có thể tiếp tục giả vờ ngốc nghếch: “Mẹ, con mới là Noãn Noãn. Người g.i.ế.c người là chị, là Trần Bình Bình. Con là Trần Noãn Noãn mà!”

Thấy tôi không mắc bẫy, sắc mặt bà lập tức thay đổi.

Từ lúc bước vào cửa, tay bà vẫn luôn siết c.h.ặ.t trong túi áo.

Nếu tôi không đoán sai, bên trong hẳn đang giấu thiết bị ghi âm.

Quả nhiên, tôi lấy từ trong túi bà ra một chiếc điện thoại.

Màn hình vẫn còn sáng, máy vẫn đang ghi âm.

Tôi lập tức tắt đoạn ghi âm ấy đi.

Khoảnh khắc bị vạch trần, họ liền nhào đến đ.á.n.h tôi.

Tôi không hề đ.á.n.h trả.

Tôi biết bọn họ đã bị đẩy vào thế khó xử.

Với năng lực của cha tôi, nếu muốn cứu Trần Noãn Noãn ra, họ chỉ còn cách để chúng tôi trở về đúng thân phận ban đầu.

Nhưng nếu làm vậy, chuyện ông ta làm giả thân phận sẽ bị chứng minh chắc chắn.

Chức vụ của ông ta sẽ không giữ được, sau này cũng chưa chắc còn khả năng giúp Trần Noãn Noãn thoát tội.

Dù vậy, tội làm giả thân phận vẫn nhẹ hơn tội g.i.ế.c người.

Cuối cùng, họ vẫn chọn con đường ấy, vì Noãn Noãn của họ.

“Chỉ cần chúng tao đưa ra chứng cứ làm giả thân phận,” mẹ tôi nghiến giọng, trong mắt toàn là hận ý, “quay lại đó sẽ nói với cảnh sát rằng mày mới là Trần Bình Bình. Người là do mày g.i.ế.c!”

“Mày muốn báo thù cho bà nội mày thì tại sao lại kéo Noãn Noãn của chúng tao xuống nước?”

Họ vừa đ.á.n.h vừa gào, còn tôi chỉ yếu ớt bật cười.

“Lúc đầu để chúng tôi hoàn toàn hoán đổi thân phận, dấu vân tay, khuôn mặt, tất cả đều đã bị sửa đổi rồi.” Tôi nhìn thẳng vào họ, “Hai người còn có thể lấy ra chứng cứ gì để chứng minh tôi mới là Trần Bình Bình?”

Họ không chịu tin, điên cuồng lắc đầu: “Chỉ cần Noãn Noãn không làm, nhất định sẽ có chứng cứ.”

Tôi vừa nói chuyện với họ, vừa lén lút gọi điện cho cảnh sát Chu trong túi áo.

Khi cảnh sát Chu đến nơi, tôi đã bị họ đ.á.n.h đến mức chỉ còn thoi thóp.

Họ bị đưa đến cục cảnh sát.

Còn tôi được khiêng lên xe cứu thương.

Khi tỉnh lại, đã là một ngày sau.

Bác sĩ nói tôi bị gãy ba chiếc xương sườn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ba Mẹ Bắt Tôi Nhường Suất Đại Học Cho Em Gái - Chương 6: 6 | MonkeyD