Ba Năm Chờ Em Trưởng Thành - Chương 3
Cập nhật lúc: 27/08/2026 07:06
Thôi xong rồi.
Đúng là mờ mắt vì trai đẹp mà!
Trước khi nói đáng lẽ phải tra cứu trước mới đúng chứ.
Bây giờ thì không kịp nữa rồi.
Tôi biết giải thích làm sao đây?
Tôi vò đầu bứt tai, cố sống cố c.h.ế.t nghĩ lý do.
Nhưng nghĩ nát cả óc vẫn chẳng nghĩ ra được cái cớ nào xuôi tai.
Hết cách rồi.
Chỉ còn đường chia tay thôi.
Chẳng may mà cái thân phận học sinh cấp ba của tôi bị lộ ra.
Anh mà đến trường tố cáo tôi một phát thì khả năng cao là tôi bị đuổi khỏi trường Chuyên Hàng Châu mất.
Vừa yêu sớm lại còn biết dối trá.
Tội chồng thêm tội.
Đến lúc đó bố tôi sẽ đ.á.n.h gãy chân tôi thật mất.
Dù trong lòng không nỡ chút nào, tôi vẫn ngậm ngùi tải cái ảnh GIF cơ n.g.ự.c kia về máy rồi mới nhắn lời chia tay.
Thế nhưng chẳng ai ngờ được.
Mấy chữ chia tay vừa mới gõ xong.
Anh đã hứng khởi nhắn sang: [Anh vừa đi tra thử rồi, đúng là có một số trường đại học có đồng phục thật.]
[Xin lỗi em nhé vợ ơi, là anh hiểu nhầm em rồi.]
[Tại anh kiến thức nông cạn, làm cho bé yêu của anh phải chịu oan khuất rồi.]
Nói xong.
Anh hết chuyển tiền lại đến gửi ảnh cơ bụng qua.
Thành tâm tràn trề luôn.
Nhưng mà...
Chuyện tôi lừa người ta dù sao cũng không tốt.
Lương tâm tôi gặm nhấm, dằn dộ bản thân dữ dội.
Ngay lúc tôi đang phân vân chưa biết tính sao.
Anh lại gửi qua một tấm ảnh chụp bàn tay.
Bàn tay ấy khớp ngón thon dài, gân xanh ẩn hiện dưới làn da trắng lạnh trông như những sợi xích.
Trong ảnh, lòng bàn tay anh ngửa lên trên, ba ngón tay hơi co lại khẽ động đậy.
Tôi nuốt ậm ừ một ngụm nước bọt.
Mấy anh sinh viên đại học...
Ai cũng chất lượng thế này sao?
Thế này thì chia tay làm sao nổi nữa.
Thôi cứ giữ lại dùng tiếp vậy.
…
Sáu giờ hai mươi lăm phút sáng hôm sau.
Cả người tôi vẫn trong trạng thái hồn một nơi xác một nẻo, đầu tóc rối bù như tổ quạ bước chân vào lớp.
Rốt cuộc vừa ngẩng đầu lên.
Lập tức tỉnh cả ngủ.
Ánh bình minh xuyên qua ô cửa sổ chiếu lên người Địch Diệu, anh đang cúi đầu chăm chú làm bài tập.
Góc nghiêng trắng lạnh được phủ một lớp ánh sáng dịu nhẹ, tinh tế như một bức tranh được tỉ mỉ họa nên.
Mẹ ơi.
Thế này thì ai mà đỡ cho nổi.
Bình thường nhìn quen mấy ông thầy trung niên đầu tóc dầu mỡ đến kiểm tra giờ tự học buổi sáng.
Làm gì được thấy anh đẹp trai trẻ trung vừa thanh cao lại vừa tinh tế thế này.
Cả đám con gái trong lớp lập tức bị vẻ đẹp trai này làm cho tỉnh cả ngủ.
Giờ tự học sáng nay đến lượt môn Tiếng Anh.
Cô giáo Tiếng Anh đã đến nơi rồi mà Địch Diệu vẫn chưa chịu đi.
Đúng là người mới đi làm, làm việc có tâm thật.
Tôi với Chương Chương ăn ý dựng ngược cuốn sách Tiếng Anh lên thật cao.
"Tuy thầy Địch hung dữ thật, nhưng đẹp trai thì đúng là đẹp trai dã man."
Chương Chương gật đầu như gà mắc tóc.
"Bây giờ tớ thậm chí còn bắt đầu hóng đến tiết Vật lý rồi đây này."
"Cậu bị điên à?"
"Đâu có, tớ chỉ muốn ngắm nhìn bàn tay của thầy ở cự ly gần thôi."
Nó hạ thấp giọng: "Cậu không phát hiện ra à? Lúc thầy cầm phấn, ngón tay đẹp mê li luôn."
Tôi vừa định cất lời tán thành ý kiến này.
Phía sau lưng đột nhiên vang lên một tiếng ho hắng nhẹ.
Cả người tôi cứng đờ.
Một điềm báo chẳng lành dâng lên trong lòng.
Ngay sau đó.
Trên đỉnh đầu vang lên một giọng nói quen thuộc.
"Em ra đây một chút."
Tôi: "…"
Tiêu đời.
Lại bị bắt quả tang rồi.
…
Ngoài hành lang.
Gió sáng sớm thổi qua nhẹ nhàng.
Tôi cúi đầu, ngoan ngoãn đứng ngay ngắn.
Địch Diệu đứng trước mặt tôi, trên tay cầm chiếc điện thoại Táo khuyết đời mới của tôi.
Anh phẩy phẩy chiếc điện thoại, giọng điệu thản nhiên.
"Nào, giải thích xem. Tại sao mỗi lần thầy gửi tin nhắn là điện thoại em lại rung lên?"
Đầu óc tôi hoạt động hết công suất.
Ngay trước một giây bộ vi xử lý sắp cháy rụi.
Tôi lóe lên một tia sáng, thốt ra ngay: "Tin nhắn nhóm đấy ạ!"
Để lời nói dối thêm phần thuyết phục, tôi bắt đầu bồi thêm chi tiết:
"Thầy Địch ơi, tầm 11-12 giờ đêm qua thầy nghe thấy điện thoại em rung đúng không ạ?"
Địch Diệu không phủ nhận.
Tôi tiếp tục c.h.é.m gió: "Đấy là nhóm chơi game của tụi em đó."
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt ngập tràn sự nghi ngờ.
Tim tôi đ.á.n.h thót một cái.
Nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh như không.
"Thật mà thầy."
"Chỉ là một nhóm game thôi ạ."
"Mấy người đó nửa đêm không ngủ, cứ đòi thảo luận bí kíp luyện game."
"Giới trẻ bây giờ mà thầy, thầy cũng biết đấy, thức đêm là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa."
Tôi nói bằng tất cả sự chân thành.
Địch Diệu im lặng vài giây.
Rút chiếc điện thoại của mình từ trong túi ra.
Anh bấm mở một giao diện trò chuyện.
Sau đó đưa màn hình đến trước mặt tôi.
Tôi cúi đầu nhìn một cái.
Suýt chút nữa thì sụp đổ tại chỗ.
Đó là tấm ảnh tôi chỉnh sửa cà mặt tối đa.
Tóc dài xõa ngang vai.
Ánh mắt dịu dàng.
Mặc chiếc váy liền thân mượn của chị họ.
Rõ ràng là một chị đàn dịu dàng trí thức.
Còn tôi ở đời thực.
Mặc bộ đồng phục rộng thùng thình.
Tóc tai rối xù như vừa đại chiến ba trăm hiệp với ổ gà.
