Ba Năm Chờ Ngày Anh Về - Chương 7
Cập nhật lúc: 14/08/2026 15:07
Nói xong tôi xóa luôn.
Thực ra giây phút xóa đi đó.
Tôi không hề cảm thấy nhẹ nhõm chút nào.
Ngược lại, giống như tự tay vứt bỏ thứ mình thích nhất.
Màn hình điện thoại tối dần.
Tôi nhìn chằm chằm vào khung chat trống rỗng đó rất lâu.
Trước đây.
Chỉ cần tôi cố tình nói một câu "Không thèm để ý đến anh nữa".
Anh chắc chắn sẽ hoảng hốt.
Sẽ gửi hàng chục tin nhắn.
Sẽ hạ giọng dỗ dành tôi.
Sẽ gọi tôi là vợ.
Sẽ nói rất nhiều điều vô dụng, nhưng nghe lại vô cùng dịu dàng.
Thế nhưng lần này.
Anh lại không nói gì.
Điện thoại yên tĩnh đến đáng sợ.
Mãi cho đến tận nửa đêm.
Màn hình mới sáng lên một cái.
Tôi gần như theo phản điều kiện bấm mở xem.
Là tin nhắn điện thoại.
Do Y Áo gửi tới.
Chỉ vọn vẹn hai chữ.
[Cũng được.]
Trái tim tôi chùng xuống.
Nhưng nghĩ đến cuối tuần vẫn có thể gặp lại anh.
Chúng tôi cũng có thể thực sự trở về thân phận thầy trò.
Tâm trạng tôi cũng khá hơn đôi chút.
25
Nhưng vừa đến trường vào thứ Hai.
Chương Chương đã cho tôi biết, thầy Trạch đã từ chức giáo viên chủ nhiệm thực tập.
Lý do là về trường viết khóa luận tốt nghiệp.
Lúc nghe tin này, tôi ngẩn người rất lâu.
Khóa luận tốt nghiệp ư?
Nhưng mà...
Anh từng nói với tôi, anh sớm đã đăng bài lên tạp chí cốt lõi rồi cơ mà.
Sao lại còn cần phải về gấp để chuẩn bị khóa luận tốt nghiệp chứ?
Nhưng tôi cũng chỉ nghĩ ngợi một lát.
Rồi tự nhủ với bản thân.
Chuyện này rất bình thường.
Vốn dĩ Trạch Diệu không thể nào ở lại đây mãi được.
Anh có tương lai của riêng mình.
Còn tôi.
Chỉ là một học sinh từng được anh dạy qua mà thôi.
Chỉ thế mà thôi.
Kể từ sau đó.
Tôi rất ít khi nhớ về anh nữa.
Nói chính xác hơn.
Là không dám nghĩ tới.
Bởi vì mỗi một lần nhớ lại.
Đều sẽ cảm thấy chua xót một chút.
Giống như việc rõ ràng biết mình thích một người.
Nhưng lại chẳng có cả tư cách để đến gần.
Sau khi Trạch Diệu rời đi.
Khương Tuyết T.ử lại kỳ lạ thay không đến gây sự với tôi nữa.
Có lẽ là sau sự cố tiền quỹ lớp lần đó, cô ta đã thu liễm lại.
Cũng có thể là do tôi dùng video chương trình thực tế của mẹ để xé bỏ cái mác học sinh nghèo của mình.
Hoặc cũng có thể là vì Trạch Diệu chăng.
Nguyên nhân là gì thật ra cũng không còn quan trọng nữa.
Đều đã qua cả rồi.
26
Sau đó áp lực học tập ngày càng lớn.
Tôi tình cờ theo dõi một blogger học vật lý.
Tên là "Vật lý rất đơn giản".
Ảnh đại diện của anh là một bầu trời đầy sao màu xanh thẳm.
Ảnh đại diện rất đơn giản.
Phần giới thiệu cũng rất đơn giản.
[Chia sẻ phương pháp học vật lý.]
Tôi ôm tâm lý thử vận may, gửi một câu hỏi cực khó qua đó.
Không ngờ rằng.
Chỉ vài phút sau.
Anh đã trả lời.
Tư duy giải bài của anh rất rõ ràng.
Lại vô cùng kiên nhẫn.
Hễ có chỗ nào không hiểu là tôi lại nhắn tin riêng cho anh.
Lần nào anh cũng hồi âm rất kịp thời.
Dần dần.
Chúng tôi trò chuyện cũng ngày một nhiều hơn.
Nhưng trong lòng đã có người.
Dường như chẳng thể nào chứa thêm được ai khác nữa.
27
Đến kỳ thi đại học.
Tôi đã vượt qua giới hạn bình thường, thi đỗ vào Giang Đại hằng mong ước.
Nghĩ đến việc cuối cùng mình có thể đi trên con đường Trạch Diệu từng đi, học tập trong thư viện mà anh từng ở.
Trong lòng tôi lại tự chủ sinh ra một niềm mong đợi.
Dù anh đã tốt nghiệp rồi.
Tôi cũng không gặp được anh.
Nhưng không sao cả.
28
Vào ngày tiệc tri ân thầy cô.
Tôi không ngờ các bạn học lại mời cả Trạch Diệu đến.
Tôi lại được nhìn thấy Trạch Diệu một lần nữa.
Anh đứng giữa đám đông.
Trùng khớp với người thầy trẻ tuổi mặc sơ mi trắng trong ký ức.
Mà cũng có chút không giống.
Anh trở nên trưởng thành hơn.
Điềm đạm hơn.
Nhưng tôi vẫn nhận ra anh ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Khoảnh khắc đó.
Tôi chợt nhận ra.
Hóa ra bao nhiêu năm trôi qua.
Tôi vẫn sẽ vì anh mà tim đập loạn nhịp.
Tôi cầm ly rượu bước tới.
Giọng nói có chút run rẩy.
"Thầy Trạch."
Anh nhìn về phía tôi.
"Ừm?"
Tôi lấy hết can đảm, ngẩng đầu nhìn anh.
"Có một chuyện, em vẫn luôn muốn nói với anh."
29
Ánh đèn đường vàng vọt kéo dài bóng dáng của chúng tôi trên mặt đất.
Bây giờ tôi mới nhận ra.
Anh cao thật đấy.
Tôi dù có đi giày cao gót cũng chỉ vừa chạm đến vai anh.
Xương mày anh rõ nét, sống mũi thẳng tắp, đôi môi mỏng hơi mím lại mang theo chút xa cách.
Chỉ là so với trong ký ức, anh có thêm một chút dịu dàng.
Tôi bỗng nhớ về đêm đó của nhiều năm về trước.
Ánh trăng rơi xuống dưới gốc cây ngô đồng.
Tôi lén nhìn bóng lưng anh và nghĩ, giá như mình lớn hơn ba tuổi thì tốt biết mấy.
Bây giờ đã lớn hơn ba tuổi rồi.
Thế nhưng lại chẳng dũng cảm được như bản thân của ba năm trước.
Tôi đem bí mật cất giấu bao nhiêu năm nay nói cho anh biết.
Nói xong.
Tôi khẽ nói:
"Xin lỗi anh, hồi đó em thật sự rất ngây thơ."
Anh lặng lẽ nhìn tôi.
Không trả lời ngay.
Ánh đèn vàng vọt rơi vào đáy mắt anh, như chứa đựng những lời chưa từng nói ra suốt bao năm qua.
Qua một lúc lâu.
Anh bỗng cười khẽ một tiếng.
"Hứa Vãn."
"Bao nhiêu năm như vậy, anh còn tưởng em đã quên anh rồi."
Ngón tay tôi hơi siết c.h.ặ.t.
Trái tim như bị ai đó khẽ chạm vào.
"Anh... anh biết từ khi nào vậy?"
Anh cười cúi người xuống, ghé sát lại gần tôi:
"Em tưởng diễn xuất của mình tốt lắm sao?"
Gió thổi qua hàng cây ngô đồng.
Lá cây xào xạc rung động.
Thảo nào, sau này anh lại đồng ý chia tay dứt khoát đến thế.
Hóa ra anh đã sớm biết sự thật rồi.
Vậy việc anh nghỉ việc... cũng là vì tôi sao?
Trạch Diệu đưa tay, gạt đi những sợi tóc bị gió thổi rối của tôi.
"Ba năm, anh đã đợi rất lâu rồi."
30
Nơi làm việc của Trạch Diệu nằm ngay cạnh Giang Đại.
Anh cùng bạn bè thành lập một studio riêng.
Thu nhập có vẻ khá ổn.
Vì anh suốt ngày chỉ mải mê mua sắm cho tôi.
Anh mua một căn hộ.
Mặc kệ tôi mỗi ngày cứ ôm ấp, sờ soạng anh để giải tỏa áp lực học tập.
Tôi cứ tưởng lên đại học thì nhiệm vụ học tập sẽ nhẹ nhàng hơn.
Ai ngờ Giang Đại đáng sợ thật, đúng là có thể khiến người ta học đến phát điên.
Tôi bắt đầu nghi ngờ, có khi nào Trạch Diệu lúc trước yêu qua mạng với tôi cũng là để giảm bớt áp lực học tập không.
Buổi tối.
Chúng tôi thường ngồi trên ghế sofa trong căn hộ, vừa xem tivi vừa trò chuyện.
"Sao hồi đó anh còn trẻ mà đã làm giáo viên chủ nhiệm rồi? Hiệu trưởng là người nhà anh à?"
Nghe vậy, Trạch Diệu cười khẩy: "Nếu hiệu trưởng là người nhà anh, thì anh đã chẳng phải làm giáo viên chủ nhiệm rồi."
"Ai mà muốn tiếp quản cái đống hỗn độn lớp các em chứ, suốt ngày gây chuyện."
"Vậy anh nghỉ việc là vì em sao?"
"Một nửa là vì vậy."
"Còn một nửa kia thì sao?"
Anh suy nghĩ một chút rồi nói: "Anh không muốn dùng mười năm đèn sách để đổi lấy mấy chục năm đèn sách tiếp theo."
Sau đó nói chuyện một hồi lại quay về chuyện chia tay mấy năm trước.
"Hồi đó anh nhìn ra em muốn chia tay, nên nghĩ trước khi chia tay phải gửi cho em thật nhiều ảnh đẹp trai của anh, để em còn nhớ mãi không quên."
"Ai ngờ em còn chấm điểm cho anh nữa chứ! Lại còn chấm không đạt nữa chứ!!"
Trạch Diệu ôm lấy tôi của hiện tại, trách móc tôi của quá khứ.
Tôi đưa tay ra cười hì hì: "Tại hồi đó chưa được sờ thử mà, giờ sờ lại rồi chấm điểm lại nhé."
Không ngờ anh lại hào phóng vén áo lên.
Cơ bụng tuyệt đẹp.
Vừa săn chắc vừa đàn hồi, cảm giác tay tốt thật đấy.
"Sao nào? Giờ đã được điểm tối đa chưa? Cô giáo Hứa."
Tôi l.i.ế.m môi: "Em cho 96 điểm thôi, thiếu 4 điểm nữa mới được điểm tối đa."
Lời còn chưa dứt.
Tôi đã định chạy trốn.
Trạch Diệu nhanh tay hơn, kéo ngược tôi lại, cổ tay anh nóng như bàn ủi, giọng nói khàn đi vì kìm nén.
"Vậy thì anh giỏi nhất là lấy điểm tối đa đấy."
Những nụ hôn của anh dồn dập rơi xuống.
Tôi hoàn toàn không thể kiểm soát được bản thân, nhanh ch.óng đáp lại anh.
Cánh tay anh siết c.h.ặ.t, vùi đầu vào hõm cổ tôi, để lại trên da thịt tôi một loạt những lời thì thầm nóng bỏng.
Trong cơn mê man, tôi như một bông tuyết rơi trên bàn ủi, tan chảy trong chớp mắt.
Dọc theo những đường cong nhấp nhô chảy thành dòng suối lạnh, chậm rãi xoa dịu vùng đất đang bốc cháy này.
Anh vẫn thấy chưa đủ, như muốn đòi hỏi thêm mà áp sát vào.
Chúng tôi lại rơi vào vực sâu thăm thẳm.
Tôi bám lấy cánh tay rắn chắc của anh, theo anh bay đến tận cùng trời cao.
Hóa ra đàn ông có cơ bụng thể lực thật sự rất tốt.
Tôi đã không đếm nổi đây là lần thứ mấy rồi.
Anh dường như muốn trút hết tất cả nỗi nhớ nhung tích tụ suốt mấy năm qua.
Chúng tôi đan mười ngón tay vào nhau, mồ hôi nhễ nhại, dính c.h.ặ.t lấy nhau.
"Vãn Vãn, Vãn Vãn."
Sau khi kết thúc, anh tựa vào vai tôi thở dốc, gọi tên tôi như đang nói mớ.
"Anh thật sự rất nhớ, rất nhớ em."
...
Ánh trăng rọi bên cửa sổ, bóng hình dưới ánh đèn vàng lại một lần nữa chồng lên nhau.
Cuối cùng chỉ còn lại tiếng thở của nhau, đan xen trong đêm tĩnh lặng.
Đêm nay, thật sự rất dài, rất dài.
