Ba Năm Nghĩa Tuyệt, Sinh Tử Không Gặp - 9
Cập nhật lúc: 29/06/2026 10:08
Tính khí hắn ngày một âm trầm độc địa, không chỉ cấm cửa không cho Lâm Nhược Vân bước ra khỏi phủ nửa bước, mà động một tí là ra tay đ.ấ.m đá mắng nhiếc, đến cả mẫu thân của nàng ta mỗi bận cũng phải chịu trận dưới những lời rủa sả cay độc của hắn.
Thân t.ử của Lâm Nhược Vân ngược lại cũng rất biết chịu đựng, cái t.h.a.i trong bụng vẫn bình an vô sự. Ta còn đặc biệt sai người đem mật tặng t.h.u.ố.c an t.h.a.i cho nàng ta, Phương Dụ nếu một ngày kia biết được đứa trẻ sinh ra không phải huyết mạch cốt nhục của mình thì hẳn là phải "vui mừng" đến nhường nào đây. Ta vô cùng mong đợi xem lúc đó hắn sẽ trưng ra bộ mặt đặc sắc gì.
Mấy chuyện này ta cũng thong thả kể cho Tề Nhược Bạch nghe, hắn nghe xong cũng chẳng lộ chút thần sắc kinh ngạc nào:
"Huynh không cảm thấy tâm địa ta rất độc ác sao?"
"Không hề, dù sao muội vốn dĩ đã mang cái tính khí có thù tất báo rồi."
"Cho dù muội không tự mình ra tay báo oán, ta cũng sẽ thay muội làm những chuyện còn quá quắt hơn thế này, quyết không để muội phải chịu ấm ức uổng phí."
Quả thực là tìm khắp thiên hạ cũng không ra được người thứ hai thấu hiểu ta hơn Tề Nhược Bạch nữa rồi.
Nói cho cùng, từ trong xương tủy hai chúng ta đều là một hạng người như nhau. Hắn ngoài mặt tuy mang dáng vẻ quang phong tuấn dật, nhưng tâm tư thâm sâu bên trong lại không hề chính trực, hiền lương như vậy.
Kẻ khác có lẽ nhìn vào sẽ sinh lòng kinh hãi, khiếp sợ, nhưng ta thì tuyệt đối không.
….
Ngày lành thành hôn được định vào ngày mồng tám tháng sáu, rất nhiều sính lễ vật dụng thảy đều do một tay Tề Nhược Bạch thu xếp chuẩn bị, ta hầu như không phải tốn chút tâm sức nào. Nghĩ lại rõ ràng là ta cưới hắn về, vậy mà hắn lại tỏ ra chu toàn, để tâm hơn cả ta nữa.
Vào ngày đại hôn, ta từ sớm đã thu vén trang điểm chỉnh tề. Sau khi nghe cha mẹ ân cần dặn dò một hồi, liền khởi kiệu tới Tề gia.
Lạy dập đầu bái kiến Tề gia nhị lão xong xuôi, lúc quay sang đi tìm Tề Nhược Bạch, trong lòng ta dâng lên niềm vui sướng khôn xiết. Cái cảm giác nhẹ bẫng, lâng lâng ấy tựa như có chiếc lông vũ đang khẽ khàng mơn trớn cào vào tim ta vậy.
Khoảnh khắc nhìn thấy Tề Nhược Bạch, cõi lòng ta thình lình bình lặng kiên định hẳn lại. Khóe miệng cũng không tự chủ được mà ngoác rộng ra, đó đại khái chính là cái gọi là người gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái vậy.
Lúc dắt tay Tề Nhược Bạch rảo bước ra ngoài, hắn bỗng nhiên khựng lại, khẽ khàng níu níu ống tay áo của ta. Ta quay đầu nhìn hắn, lại lỡ chân lún sâu vào trong đôi mắt đen láy ấy. Vào khắc đó, ta cảm giác trái tim mình như muốn nhảy vọt ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Lời hắn thốt ra trầm thấp, lại mang vài phần mê muội như mê hoặc người khác:
"Ta muốn nàng phải lập lời thề ước, đời này kiếp này trong lòng chỉ được phép có một mình ta."
"Ta đáp ứng chàng, quyết không phụ chàng."
Chưa từng trông thấy dáng vẻ e ấp, si tình này của hắn bao giờ, ta nhịn không được bèn rướn người hôn khẽ lên khóe miệng hắn một cái. Trong tiếng reo hò, trêu chọc của mọi người xung quanh, hai ta tiếp tục tiến về phía trước.
Tại từ đường bái kiến tổ tông xong, lại trải qua các bước nghi thức rườm rà, ta bèn ra tiền viện để tiếp đãi chén thù chén tạc với tân khách, còn Tề Nhược Bạch thì trở về phòng chờ ta. Cái cảm giác có người đợi mình thế này, trong lòng thấy thật vi diệu, ấm áp biết bao.
Về sau ta dứt khoát sai người vào mời Tề Nhược Bạch ra ngoài, để hắn kề vai sát cánh cùng ta chu toàn cho quan khách.
Cha mẹ ta mật trách bảo làm vậy là không hợp quy củ pháp độ, nhưng dù sao đây cũng là hôn sự của ta, quy củ thế nào thảy đều do ta tự định đoạt là được. Bản mượn lời mà nói, có Tề Nhược Bạch đứng cạnh bên, cõi lòng ta ngược lại càng thêm an ổn, bằng không cứ mải mê thẫn thờ thất thần lại để người ta chê cười.
Đợi đến khi tân khách đã tản đi hết, ta vừa quay người lại thì bóng dáng Tề Nhược Bạch đã biến đâu mất tiêu. Ta đang lúc hoảng hốt dáo dác tìm kiếm, Thu Sương liền rỉ tai bảo hắn đã chủ động về phòng tháo hỷ phục đợi ta rồi.
Ta thở hồng hộc chạy một mạch về hướng ngọa phòng, đẩy mạnh cửa ra.
Tề Nhược Bạch đang ngồi ngay ngắn trên chiếc sập gụ, trên đầu vẫn trùm kín tấm hỷ khăn đỏ thắm. Ta nhớ rõ trong hôn lễ đâu có xếp đặt cái nghi thức vén hỷ khăn này đâu, hắn cũng chưa từng bàn bạc qua với ta nha.
Thôi bỏ đi, hắn chịu vì ta mà tốn chút tâm tư nhi thế này, ta vui mừng còn không hết.
Ta nhẹ nhàng tiến lên vén tấm hỷ khăn lên, hắn ngước mắt nhìn ta, ánh lửa chúc đài chập chờn hắt lên gương mặt hắn, khiến cõi lòng ta cũng chao đảo theo nhịp nến. Hắn chăm chú nhìn ta không chớp mắt, đôi đồng t.ử như khóa c.h.ặ.t trên người ta vậy.
"Nàng có thích không?"
"Thích lắm, đặc biệt là thích cái con người này của chàng."
Hương rượu nồng đượm len lỏi, chuyện còn lại thảy đều là thuận theo tự nhiên nước chảy thành sông. Chỉ là cái con người này của hắn ban đêm có chút mè nheo, quấn quýt, đặc biệt là vô cùng chấp niệm với việc bắt ta phải mở miệng gọi hắn là "phu quân". Cứ triền miên quấn lấy ta, dỗ dành ta gọi bằng được mới thôi. Ta ngược lại cũng thấy vô cùng vui vẻ, vừa lòng.
Có một lần đi trên phố xá, ta vô tình bắt gặp Phương Dụ. Y phục trên người hắn xộc xệch, nhìn kỹ lại thấy một bên chân đã bị thọt, lúc bước đi khập khiễng trông vô cùng nực cười, khôi hài. Chịu tội bãi quan, tính khí lại đại biến đổi dời, sa chân vào con đường bài bạc, có cái kết cục t.h.ả.m hại ngày hôm nay thảy đều là do hắn tự chuốc lấy mà thôi.
Ta vừa rảo bước đi qua được một đoạn, hắn liền khập khiễng đuổi theo sau, nhưng rất nhanh đã bị hộ vệ bên cạnh ta ra tay ngăn cản. Hắn nhìn ta, chung quy cái miệng mấp máy nửa ngày cũng không thốt ra nổi lời nào, lại lủi thủi cúi đầu bước đi đầy cô tịch.
Ta nhìn theo bóng lưng khuất dần của hắn, trong lòng không khỏi nghĩ đến Lâm Nhược Vân, cũng chẳng rõ nàng ta hiện tại thế nào rồi, có điều ngàn vạn lần phải ráng chống đỡ cho tới ngày sinh hạ đứa trẻ ra mới được.
