Bà Nội Phong Kiến - 3
Cập nhật lúc: 22/08/2026 17:03
Bà nội trừng tôi một cái.
“Cháu thiếu gì?”
“Tiêu tiền hưu của bà là được rồi còn gì?”
Hiện trường im bặt.
Đũa của tôi dừng giữa không trung.
Đạo diễn ngây người ba giây.
“Hả?”
Bà bắt đầu tính cho anh ta nghe.
“Lương hưu của bà mỗi tháng hơn tám nghìn.”
“Nhà cũng không phải trả nợ vay.”
“Một năm nó tiêu được bao nhiêu?”
Tôi không nhịn nổi.
“Bà.”
“Bà đừng nói chi phí sinh hoạt của cháu thấp đến thế chứ.”
“Im.”
Bà tiếp tục tính.
“Bà còn sống thì nó tiêu tiền của bà.”
“Đợi bà đi rồi, bố nó cũng sắp nghỉ hưu.”
“Lúc đó tiêu tiếp tiền của bố nó.”
Tôi: “?”
Bố tôi đang lén xem livestream: “?”
Bà nội thậm chí còn quy hoạch sẵn cả dòng thời gian.
“Bố nó kém bà hai mươi bảy tuổi.”
“Ở giữa cũng chẳng đứt quãng được mấy năm.”
“Mẹ nó lại nhỏ hơn bố nó.”
“Bố nó không còn nữa thì nó còn có thể tiêu tiếp tiền của mẹ nó.”
Cuối cùng tôi không nhịn được.
“Bà.”
“Kế hoạch này của bà có phải hơi... xui xẻo không?”
Bà nội thấy khó hiểu.
“Ai mà chẳng phải c.h.ế.t?”
“Bảo hiểm xã hội chẳng phải tính như thế sao?”
“...”
Đạo diễn hoàn toàn nghe ngốc luôn rồi.
Bà vẫn chưa nói xong.
“Hơn nữa bà đã đóng bảo hiểm xã hội mức cao nhất cho nó từ lâu rồi.”
“Đợi bố mẹ nó cũng không còn nữa.”
“Bản thân nó cũng lĩnh được lương hưu.”
“Thế chẳng phải nối kín hết rồi sao?”
Cả hiện trường im phăng phắc.
Tôi cúi đầu đếm thử.
Bà nội.
Bố tôi.
Mẹ tôi.
Tôi.
Rất tốt.
Chuỗi cung dưỡng bốn đời.
Nối liền không khe hở.
Bình luận chạy lên điên cuồng.
“????????”
“Tôi xin rút lại lời vừa nãy.”
“Nhà Thanh tuy đã mất từ lâu, nhưng lời bà nội chính là thánh chỉ của tôi!”
“Bà ơi, bà nhìn cháu có giống đứa cháu thất lạc nhiều năm của bà không?”
“Chính chủ là nữ, cực lực ủng hộ loại tàn dư phong kiến này tới ăn mòn tôi.”
“Tôi sợ nhất kiểu người như bà ấy.”
“Chẳng phải người ta nói càng sợ gì càng gặp nấy sao?”
“Bà mau tới hại cháu đi!”
“Bà nội: Đi làm á?”
“Nhà chúng ta không có gia phong ấy.”
“Bố Chu hiện vẫn khỏe mạnh, nhưng lương hưu đã bị mẹ ruột đưa vào ngân sách chuyên dụng cho cháu gái.”
Còn có cư dân mạng vô cùng nghiêm túc.
“Thế con trai thì sao?”
Đạo diễn lập tức hỏi hộ mọi người.
“Bà ơi, vậy bố Chu Đường thì sao?”
Bà nội khó hiểu.
“Nó thì sao?”
“Bà không nên thương con trai đi làm vất vả à?”
Bà nội càng khó hiểu hơn.
“Nó là đàn ông trưởng thành, tay chân đầy đủ.”
“Tự kiếm đi.”
Tôi: “...”
Đạo diễn: “...”
Bình luận:
“Bố Chu thoát khỏi phòng livestream.”
“Trọng nữ khinh nam được xác nhận.”
“Bố Chu: Hồi nhỏ cứ tưởng mình là con một, năm mươi tuổi mới phát hiện mình chỉ là tài khoản trung chuyển đóng bảo hiểm xã hội cho thế hệ sau.”
Tôi đã cười gục xuống bàn.
Đạo diễn cũng không nhịn được.
“Bà không sợ nuôi cháu gái thành lười biếng sao?”
Bà nội nhìn anh ta.
Lần này bà không trả lời ngay.
Một lúc sau mới nói:
“Bà nói bà nuôi nó.”
“Chứ có nói bà sống thay nó đâu.”
Tiếng cười dần lắng xuống.
Bà gắp một miếng sườn, rất tự nhiên bỏ vào bát tôi.
“Cơm thì nó phải tự ăn.”
“Đường thì nó phải tự đi.”
“Nó muốn đi làm thì đi.”
“Không muốn đi thì thôi.”
“Bà chỉ nói cho nó biết, thật sự có ngày làm không nổi nữa thì phía sau vẫn có người đỡ.”
Tôi ngẩn ra.
Đạo diễn cũng im lặng vài giây.
“Vậy tại sao bà cứ khuyên cô ấy rời giới giải trí?”
Bà nội lại trở về vẻ chê bai quen thuộc.
“Nó diễn năm năm, bốn năm toàn c.h.ế.t.”
“Đổi lại là cậu, cậu không khuyên à?”
“...”
Phòng livestream lập tức cười điên cuồng lần nữa.
“Ha ha ha ha, cảm động chưa đầy năm giây.”
“Bà nội: Tôi tôn trọng lựa chọn cuộc đời của nó, nhưng lựa chọn cuộc đời của nó cứ c.h.ế.t suốt.”
“Hiểu rồi.”
“Bà không phản đối phụ nữ đi làm, bà chỉ phản đối riêng cháu gái đi làm.”
“Nói cho cùng là: Con nhà người ta thích làm gì thì làm, con nhà mình bớt chịu khổ được thì bớt.”
Tối hôm đó.
Hot search đổi sạch.
#Ba đời lương hưu nối liền không khe hở#
#Bà ơi cháu sợ bà#
#Bà nuôi nó chứ không sống thay nó#
Tôi ra mắt năm năm.
Lần đầu tiên có ba hot search cùng nằm trên bảng.
Không một cái nào bàn về tác phẩm của tôi.
Rất công bằng.
Tổ chương trình hoàn toàn phát hiện ra mật mã lưu lượng.
Hoạt động ngày thứ hai có tên:
“Người nhà hiểu bạn nhất.”
Đạo diễn cười vô cùng hiền từ.
Không hiểu sao, tôi luôn cảm thấy nụ cười đó chẳng có ý tốt.
Luật rất đơn giản.
Tổ chương trình sẽ phỏng vấn riêng khách mời và người nhà từ trước.
Cùng một câu hỏi.
Đáp án càng giống nhau.
Điểm càng cao.
Lộc Linh cực kỳ tự tin.
“Cái này còn cần thi à?”
Tôi nhìn sang mẹ cô ấy.
Mẹ Lộc đang bóc trứng cho con gái.
Lòng đỏ được lấy ra nguyên vẹn.
Chỉ đặt lòng trắng vào đĩa cô ấy.
“Cô ấy không ăn lòng đỏ à?”
Tôi hỏi.
Mẹ Lộc cười.
“Hồi nhỏ con bé từng bị nghẹn một lần.”
Lộc Linh bất đắc dĩ.
“Mẹ.”
“Bây giờ con ăn được rồi.”
Tay mẹ Lộc khựng lại.
“Thế con có muốn ăn không?”
Lộc Linh nhìn lòng đỏ.
Do dự hai giây.
“Thôi ạ.”
“...”
Không hiểu sao.
Một động tác rất nhỏ lại khiến tôi nhìn cô ấy thêm một lần.
Cuộc thi bắt đầu.
Câu đầu quả nhiên không có gì bất ngờ.
“Lộc Linh ghét ăn gì nhất?”
Lộc Linh: “Rau mùi.”
Mẹ Lộc: “Rau mùi.”
“Thích màu gì nhất?”
Hai người cùng đáp:
“Màu xanh lam.”
“Sản phẩm dưỡng da dùng nhiều nhất?”
Mẹ Lộc đọc một hơi cả thương hiệu, dòng sản phẩm và mã màu.
Mắt đạo diễn trợn thẳng.
“Đến cái này cô cũng biết ạ?”
Mẹ Lộc nhìn anh ta đầy kỳ lạ.
“Tôi mua mà.”
Câu tiếp theo.
“Lần đầu Lộc Linh một mình đi xa là năm bao nhiêu tuổi?”
Lộc Linh do dự.
“Mười sáu?”
Mẹ Lộc:
“Mười lăm tuổi, mười một tháng, ba ngày.”
Lộc Linh: “?”
“Ngày mười hai tháng bảy.”
“Chuyến bay bốn giờ hai mươi chiều.”
“Ghế 18A.”
“Đi Bắc Kinh tập huấn.”
“Xuống máy bay ăn hai miếng ức gà, chê khô.”
Đạo diễn: “...”
Tôi lập tức kính nể.
“Người mẹ bình thường: Mẹ nhớ.”
“Mẹ Lộc: Xin hỏi bạn cần dữ liệu chính xác tới giây nào?”
“Nhật ký trưởng thành của tiểu thư Giang - Chiết - Thượng Hải đã đồng bộ lên đám mây.”
Đến Lộc Linh cũng phục.
“Mẹ.”
“Có phải mẹ lập hồ sơ cho con không?”
