Bà Nội Phong Kiến - 5

Cập nhật lúc: 22/08/2026 17:04

“Xong rồi, xuất hiện hai đáp án đều đúng, hệ thống sập.”

“Mẹ Lộc mau kết nối từ xa với cơ sở dữ liệu!”

“Lần đầu trong đời tiểu thư gặp câu trắc nghiệm không có đáp án chuẩn.”

Cuối cùng cô ấy mua cả hai cây.

“Lấy hết.”

Chủ sạp vui vẻ.

Lộc Linh cũng thở phào.

Sạp tiếp theo bán cá.

Cô ấy lại bắt đầu chọn.

Nhìn mắt.

Nhìn vảy.

Sờ bụng.

Thậm chí còn cầm lên ngửi thử.

Chủ sạp sắp phát điên.

“Cô gái.”

“Cô mua cá hay khám nghiệm t.ử thi vậy?”

Tôi đứng bên cạnh cười đến sắp đứt hơi.

Đúng lúc đó.

Con cá trong tay cô ấy đột nhiên quẫy đuôi.

Bốp.

Một cái tát thẳng vào mặt cô ấy.

Cả hiện trường im lặng.

Lộc Linh: “...”

Tôi: “...”

Ba giây sau.

Tôi ngồi xổm xuống đất cười không thành tiếng.

Đỉnh lưu ôm mặt.

Tôn nghiêm vỡ đầy đất.

Phòng livestream ngập tràn tiếng cười.

“Hai mươi bốn tuổi lần đầu tự đi mua cá, xã hội dạy bài học đầu tiên.”

“Cá: Không có mẹ chọn hộ nữa đúng không?”

“Lộc Linh: Tôi chọn mày.”

“Cá: Tôi không chọn cô.”

Cuối cùng chính Lộc Linh cũng bật cười.

Cười đến chảy cả nước mắt.

Cô ấy tùy tay chỉ một con.

“Con này đi.”

Chủ sạp nhanh nhẹn cân lên.

Toàn bộ quá trình chưa tới mười giây.

Lộc Linh ngẩn người.

“Chỉ thế thôi ạ?”

Chủ sạp thấy khó hiểu.

“Không thì sao?”

Cô ấy xách cá đứng đó.

Bỗng quay đầu nhìn mẹ mình ở phía xa.

Mẹ Lộc cũng đang cười.

Không chạy tới nói với cô ấy rằng con vừa rồi có phải con ngon nhất không.

Cũng không hỏi tại sao cô ấy không chọn thêm chút nữa.

Bữa tối hôm ấy.

Cá hơi tanh.

Cải thảo mua nhiều quá.

Trứng còn có hai quả nứt.

Lộc Linh ăn vô cùng ngon miệng.

Bà nội tôi hỏi cô ấy:

“Không ngon à?”

“Hơi hơi ạ.”

“Thế còn ăn?”

Lộc Linh nghĩ một chút.

“Cháu tự mua mà.”

Bà nội gật đầu.

“Thế lần sau sẽ biết cách mua.”

Lộc Linh sững ra.

“Mua sai cũng không sao ạ?”

Bà nội nhìn cô ấy.

“Mua nhầm cải thảo thì bị xử mấy năm?”

Lộc Linh: “...”

“Mua phải cá tanh thì phải ngồi tù à?”

“...Không ạ.”

“Thế sợ gì?”

Lộc Linh đột nhiên bật cười.

“Bà ơi.”

“Ừ?”

“Bà dạy trẻ con trước giờ đều thô ráp thế này sao?”

Bà nội hất cằm về phía tôi.

“Nhìn nó đi.”

Tôi: “?”

Ý gì vậy?

Thành phẩm này có vấn đề gì?

Đêm hôm đó.

Lộc Linh ngồi một mình trong sân.

Tôi đi rót nước thì vừa hay nhìn thấy.

“Không ngủ được à?”

Cô ấy lắc đầu.

“Hơi no.”

Mẹ Đông Bắc tối nay lại nhét cho cô ấy hai cái bánh nếp đậu.

Đúng là đáng no.

Tôi vừa định đi.

Cô ấy bỗng hỏi:

“Chu Đường.”

“Ừ?”

“Hồi nhỏ cô làm sai có bị mắng không?”

“Có chứ.”

“Nặng không?”

Tôi nghĩ một chút.

“Tùy chuyện.”

“Làm vỡ bát thì thường bị mắng vài câu.”

“Thi không tốt thì không mắng.”

“Lén lấy năm mươi tệ của bà nội mua đồ cay, suýt bị đ.á.n.h c.h.ế.t.”

Lộc Linh bật cười.

Im lặng một lúc.

Cô ấy mới nói:

“Hình như từ nhỏ tôi rất ít khi phạm sai lầm.”

Nghe giống khoe khoang.

Nhưng biểu cảm cô ấy không giống.

“Vì mẹ tôi chuyện gì cũng nói trước cho tôi.”

“Đi thi mang đôi giày nào.”

“Ra ngoài mang t.h.u.ố.c gì.”

“Nên hợp tác với ai.”

“Thứ gì không được ăn.”

“Con đường nào ổn hơn.”

Cô ấy cúi đầu nhìn tay mình.

“Hồi nhỏ tôi thấy rất hạnh phúc.”

“Bây giờ cũng vậy.”

“Nhưng có đôi lúc...”

Cô ấy dừng rất lâu.

“Tôi không biết đáp án của chính mình là gì.”

Tôi nhớ tới câu hỏi ban ngày.

Không công việc.

Không có mẹ.

Không có kỳ vọng của bất kỳ ai.

Điều Lộc Linh muốn làm nhất là gì?

Cô ấy không trả lời được.

“Năm mười sáu tuổi tôi đi Bắc Kinh tập huấn, lần đó sốt cao mà không dám nói với mẹ.”

“Tại sao?”

“Vì mẹ nhất định sẽ tới.”

“Mà tới rồi, mẹ sẽ cảm thấy lần trước mình chuẩn bị chưa đủ.”

“Lần sau sẽ chuẩn bị thêm mười thứ nữa.”

Cô ấy cười.

“Bảy cái vali là từ đó mà ra.”

Tôi nhất thời không biết nên nói gì.

Sau lưng vang lên giọng bà nội.

“Thế thì bảo mẹ cháu chuẩn bị bớt một thứ.”

Hai chúng tôi cùng quay đầu.

Bà nội đi dép lê, ra ngoài thu quần áo.

Lộc Linh sững lại.

“Mẹ cháu sẽ lo.”

“Lo thì cứ lo chứ sao.”

“Nhưng mẹ là vì yêu cháu.”

Bà nội tháo móc áo xuống.

“Mẹ cháu yêu cháu thì cái gì cháu cũng phải nhận à?”

Lộc Linh không nói.

Bà chậm rãi nói:

“Mẹ cháu trải đường cho cháu là vì sợ cháu ngã.”

“Nhưng đường trải bằng quá, cháu sẽ không biết rằng ngã rồi mình cũng tự đứng dậy được.”

Lộc Linh cúi đầu.

“Vậy cháu phải nói thế nào với mẹ?”

Bà nội thấy khó hiểu.

“Dùng miệng mà nói.”

“...”

“Đó là mẹ cháu.”

“Có phải sếp cháu đâu.”

Tôi suýt bật cười.

Lộc Linh cũng cười.

“Bà ơi, bà nói chuyện lúc nào cũng thẳng thế sao?”

Tôi trả lời thay bà.

“Hồi trẻ bà làm kiểm định chất lượng trong nhà máy.”

“Bệnh nghề nghiệp.”

Bà nội: “Biến.”

Sáng hôm sau.

Lúc chúng tôi ngủ dậy.

Thẩm Phạn đã làm xong bữa sáng.

Rửa xong bát.

Sửa luôn cánh cửa bị kẹt trong sân.

Tiện thể giúp đạo diễn tìm được bộ đàm mất tích hai mươi phút.

Tôi đứng ở cửa.

Im lặng rất lâu.

“Chị.”

“Ừ?”

“Có phải chị mắc bệnh đó không?”

Cô ấy cảnh giác.

“Bệnh gì?”

“Hễ thấy việc không ai làm là toàn thân khó chịu.”

“...”

Cô ấy đá tôi.

Tôi né được.

Đúng lúc đó điện thoại cô ấy reo.

Hôm nay tổ chương trình cho dùng điện thoại nửa tiếng.

Trong nhóm gia đình.

Cậu Hai nhắn:

“Phạn Phạn, căn cước hết hạn thì làm lại thế nào?”

Tin tiếp theo.

Dì út:

“Phạn Phạn, em họ con sang năm thi cao học thì nên đăng ký trường nào?”

Ngay sau đó.

Bố cô ấy:

“Con gái, tivi tự nhiên mất tiếng rồi.”

Ông nội:

“Phạn Phạn, tối gọi video nhé?”

Thẩm Phạn trả lời từng tin một.

Thuần thục đến mức khiến người ta xót xa.

Bà nội tôi ngồi cạnh nhìn rất lâu.

Bỗng chìa tay.

“Đưa đây.”

Thẩm Phạn: “?”

“Điện thoại.”

“Bà, cháu trả lời tin nhắn một chút.”

“Không cho.”

Bà trực tiếp rút điện thoại đi.

Thẩm Phạn cũng ngơ ngác.

“Bà?”

Bà nội nhét điện thoại xuống dưới m.ô.n.g ngồi lên.

“Hôm nay không được quản.”

“Nhưng tivi của bố cháu...”

“Hỏng thì bảo bố cháu sửa.”

“Căn cước của cậu Hai...”

“Đồn công an có phải nhà cháu mở đâu.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.