Ba Trăm Năm Chờ Cô Thỏ Hóa Thành Người - 11
Cập nhật lúc: 15/06/2026 02:24
Tôi bất lực thở dài, đúng rồi, anh vốn dĩ chính là một con yêu tinh chuyên đi quyến rũ người khác mà.
Thời gian thấm thoát trôi qua, tôi bắt đầu cảm thấy cơ thể thỏ của mình ngày một nặng nề, rệu rã. Tôi chung quy vẫn không thể tu luyện thành yêu, mà mãi mãi chỉ là một con thỏ nguyên thủy của tự nhiên. Thế nên, tôi biết số mệnh của mình có lẽ đã đi đến hồi kết rồi.
Thật ra, tôi đã là một con thỏ sống thọ nhất trong số các loài thỏ nguyên thủy rồi. Nhờ có đan d.ư.ợ.c của Yêu tộc kéo dài sinh mệnh, bộ lông của tôi đến tận bây giờ vẫn giữ được độ bóng mượt, không hề bị xơ xác. Nhưng ngày tôi phải rời đi cuối cùng cũng đến, nếu tôi đi rồi, Thẩm Tuấn phải làm sao đây?
Liếm lông cho tôi là một trong số ít những sở thích xa xỉ của anh, và tôi cũng là con thỏ mà anh yêu thương nhất trên đời này. Anh chắc chắn sẽ đau lòng đến c.h.ế.t mất. Tôi muốn làm điều gì đó để Thẩm Tuấn được vui vẻ một chút. Thế nhưng, đầu óc tôi lúc ấy bỗng trống rỗng, chẳng thể nghĩ ra được cách nào hay ho.
Chợt nhớ lại mỗi dịp lễ Thất Tịch hay đêm giao thừa, cứ nhìn thấy pháo hoa nở rộ là anh lại cười rất hạnh phúc. Vừa vặn dạo này cũng sắp đến đêm trừ tịch, tôi quyết định sẽ tặng anh một màn pháo hoa thật hoành tráng.
Tôi lén lút chạy đi tìm anh Sóc nhỏ để dò hỏi xem nơi nào bán pháo hoa đẹp nhất, rồi lại mặt dày đến cầu xin Cục Quản lý Yêu quái mua giúp pháo hoa. Thật ra, nghiêm túc mà nói thì tôi không phải là yêu, nhưng vì ngày nào cũng lẽo đẽo bám đuôi Thẩm Tuấn nên bọn họ cũng mặc định coi tôi là một thành viên của Yêu tộc luôn rồi.
Sau khi đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, đêm trừ tịch cũng chớp mắt mà đến.
Hôm đó, tôi lười biếng cuộn tròn trên cổ Thẩm Tuấn, giả làm một chiếc khăn len ấm áp, mè nheo bắt anh phải đưa tôi về lại căn nhà nhỏ trong bí cảnh của Yêu tộc. Đúng vậy, tôi đã tự tay sắp xếp trận địa pháo hoa ngay tại cái sân nhỏ có luống ruộng cà rốt năm xưa.
Ưu Kính và Thẩm Nguyệt đã dắt tay nhau đi ngao du thiên hạ từ lâu, căn nhà này sớm đã không còn ai ở. Thế nhưng tôi và Thẩm Tuấn thỉnh thoảng vẫn dắt nhau về đây quét dọn, nên nơi này trông vẫn sạch sẽ, không đến mức bị hoang phế.
Cái thân thỏ già nua của tôi vốn muốn nhảy tót đi trước dẫn đường, nhưng lực bất tòng tâm, đành phải lạch bạch,磕磕絆絆 (vấp va vấp vấp) dẫn anh đứng vào vị trí có tầm nhìn đẹp nhất. Sau đó, thỏ ta chuẩn bị tự dùng móng kích hoạt ngòi nổ pháo hoa.
Thẩm Tuấn đứng ở vị trí trung tâm, ngoan ngoãn nhắm mắt lại để chờ đợi món quà bất ngờ mà con thỏ nhỏ của anh dày công chuẩn bị.
Ba.
Hai.
Một.
…
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Tràn pháo hoa rực rỡ bùng nổ, nhuộm sáng cả bầu trời đêm, đẹp đẽ và kinh diễm y hệt như tám cái đuôi xòe rộng của Thẩm Tuấn vào cái ngày đầu tiên chúng tôi gặp gỡ.
Người đàn ông đứng dưới làn mưa pháo hoa ấy đẹp tựa như một đóa hoa quỳnh kiêu sa đang kỳ nở rộ, nhan sắc của anh hoàn toàn lấn át cả ánh sáng của muôn vàn đốm lửa trên không trung. Diễm lệ mà không dung tục, thanh tao thoát tục đến nao lòng.
Thẩm Tuấn à, anh đúng là một con yêu tinh chuyên đi quyến rũ thỏ mà.
Thẩm Tuấn khẽ cúi người xuống gọi tôi lại gần, tôi dùng chút sức lực cuối cùng nhảy tót lên vai anh, cùng anh ngước đầu ngắm nhìn những dải sáng lung linh trên bầu trời. Thế nhưng, Thẩm Tuấn căn bản chẳng thèm nhìn pháo hoa lấy một lần, ánh mắt anh cứ dán c.h.ặ.t vào tôi, nhìn đắm đuối đến mức khiến cọng lông thỏ của tôi cũng muốn dựng đứng cả lên.
Tôi vốn định hung hăng lườm lại anh một cái cho bõ ghét, nhưng ngay khoảnh khắc quay đầu lại chạm vào ánh mắt ôn nhu như nước ấy, lớp phòng bị của tôi lập tức tan tành mây khói, khí thế giảm sút nghiêm trọng, suýt chút nữa là thẹn quá hóa giận.
Thẩm Tuấn đi guốc trong bụng tôi, anh khẽ cụng nhẹ ch.óp mũi của mình vào cái mũi nhỏ của tôi như một lời vỗ về dịu dàng. Thôi được rồi, thỏ ta chính thức đầu hàng, chẳng còn chút tính nóng nảy nào nữa.
"Thỏ nhỏ, anh thích lắm." Thẩm Tuấn cười đến mức híp cả mắt, trông vô tư lự như một đứa trẻ.
Cái gã này, anh phải nói cho rõ ràng là anh thích pháo hoa hay là thích tôi chứ hả?! Nhưng thôi, anh không nói rõ thì tôi tự động coi như là anh thích cả hai vậy.
Hai chúng tôi cứ như thế, lặng lẽ bên nhau ngắm nhìn màn pháo hoa dần tàn.
Càng về cuối, tôi càng cảm thấy mí mắt mình nặng trĩu như đeo đá, cả cơ thể thỏ cũng bắt đầu vô lực mà lịm dần đi. Xem ra, giờ khắc chia ly thực sự đã đến rồi.
"Thẩm Tuấn này, anh có tin trên đời này thực sự có luân hồi chuyển kiếp không?"
"Tất nhiên là có rồi."
"Thế thì... kiếp sau, em nhất định phải đầu t.h.a.i làm người."
“Tại sao thế em?”
“Bởi vì làm người thì mới có thể nắm tay nhau chứ.”
Trước mắt tôi như hiện lên bóng dáng của những cặp tình nhân đan c.h.ặ.t t.a.y nhau đi dưới ánh đèn đường đêm Thất Tịch. Nếu như tôi cũng có thể danh chính ngôn thuận mà nắm lấy tay Thẩm Tuấn thì tốt biết mấy...
Cảnh tượng ấy cứ thế mờ dần, kéo theo chút ý thức cuối cùng của tôi lịm hẳn vào hư vô.
Vào khoảnh khắc mà tôi không còn nhìn thấy được nữa, Thẩm Tuấn từ lúc nào đã lệ rơi đầy mặt. Anh nghẹn ngào thầm thì bên tai tôi: “Thỏ nhỏ, kiếp sau hai đứa mình cùng nhau nắm tay, có được không?”
Không có tiếng trả lời.
Màn pháo hoa cũng vừa vặn tàn lụi, vắt kiệt chút rực rỡ cuối cùng trả lại cho màn đêm sự tịch mịch đến đáng sợ. Tiếng gió rít qua rặng cây bỗng chốc trở thành thứ âm thanh huyên náo duy nhất của đêm nay.
Dưới ánh trăng tàn, một con hồ ly siết c.h.ặ.t chú thỏ nhỏ vào lòng, khóc đến khản đặc cả giọng, nước mắt đầm đìa...
