Bà Xã Keo Kiệt Đến Đòi Tiền - Chương 11
Cập nhật lúc: 14/07/2026 15:05
Đỗ Khang cảm thấy bản thân sắp điên mất rồi, Hà An Ân cái người phụ nữ đáng c.h.ế.t kia, cô làm sao có thể sau lưng anh đi thân thiết cùng người đàn ông khác? Lại còn ăn mặc xinh đẹp, trang điểm xinh đẹp như vậy.
Hôm nay vốn là ngày cô hẳn đến nhà anh quét dọn, thường sáng là cô đã đến nhưng anh chờ mãi không thấy, anh cho rằng cô xảy ra chuyện gì, cho nên mới nhắn tin hỏi cô đang ở đâu, vì sao còn chưa tới và vân vân, nhưng mà tin nhắn kia giống như đá chìm đáy biển, một câu trả lời cũng không có.
Anh ở nhà đã đợi lại đợi, đợi gần hai giờ, anh rốt cuộc kềm chế không được lấy chìa khóa xe, chuẩn bị lái xe đến nhà cô tìm cô, nhưng đang chờ đợi đèn đỏ, anh thấy cô hôm nay xinh đẹp lạ thường, lại trang điểm đậm nhạt.
Trừ bỏ lúc đi làm có trang điểm một chút, nhưng ở trước mặt anh, cô thực sự rất ít trang điểm, luôn đơn thuần trương một khuôn mặt nhỏ nhắn, khiến cô thanh thuần tựa như thời còn là sinh viên đại học.
Cô không trang điểm, điều này khiến anh thật vừa lòng, anh không thích phụ nữ suốt ngày chỉ trang điểm trước trang điểm sau, cho nên cô dạng này anh cảm thấy tốt lắm, nếu như cô có ích kĩ cũng tốt, chỉ cần một mình anh biết cô có bao nhiêu mỹ là tốt rồi.
Nhưng tại thời điểm này đây, cô cùng một người phụ nữ trung niên cùng bộ dạng cô có sáu phần giống cùng nhau đi vào một gian nhà hàng, anh nghĩ kia hẳn là mẹ cô, thấy mẹ Hà, Đỗ Khang cảm thấy bản thân giống như thấy ba mươi năm sau của Hà An Ân, bỗng nhiên cảm thấy thật thần kỳ, cũng nhịn không được vểnh môi lên nở nụ cười.
Anh dừng xe ở kế đó, nhìn họ đi vào gian nhà hàng kia, kỳ thực Đỗ Khang cũng có vài phần hoài nghi, bởi vì anh biết An Ân, tuyệt đối sẽ không chi nhiều tiền để vào nơi như vậy,với lại cô đói bụng vào nhà hàng ăn tối, nhưng anh tuyệt đối sẽ không nhìn lầm Hà An Ân .
Anh lại tìm phục vụ đặt một bàn có thể nhìn cô, mà cô lại không nhìn tới chổ của anh, bỗng nhiên anh phát hiện, ngồi đối diện cô không phải mẹ Hà, mà là một người đàn ông lịch sự.
Bọn họ nói chuyện còn thật vui vẻ, thậm chí lúc Hà An Ân nhìn đến bản giá trên thực đơn cảm thấy kinh ngạc,người đàn ông cư nhiên tuyệt không để ý tiếp nhận thực đơn, vì cô gọi món ăn.
Anh khó có thể tin, bởi vì anh luôn luôn cho rằng chỉ cần anh tiến hành theo trình tự, từng bước một làm cô đối với phản cảm của anh,khiến cô hiểu anh nhiều hơn, liền có thể thuận lợi đem cô bắt lại.
Kỳ thực tối hôm qua, anh biết cô giả bộ ngủ, tuy rằng cô làm giống nhau nhưng mặt cô hồng khiến lộ ra sơ hở, da cô nóng bừng không lừa được người, khi làm cô mở mắt ra, trong mắt kia lộ ra vẻ không dám tin chọc giận anh.
Vì sao không dám tin? Là không tin tưởng sẽ đối với cái chạm của anh cảm thấy tim đập rộn lên? Vẫn không tin anh cũng sẽ đối với cô động tâm, thích cô? Mặc kệ là điều gì, đều khiến anh tức giận, cho nên cố ý đối với cô lạnh lùng, cố ý không cùng cô nói rõ hết thảy, nhưng kia không có nghĩa là anh cho phép cô không thích anh, thậm chí chuẩn bị cùng người đàn ông khác kết hôn sinh con.
Nhìn đến hình ảnh hai người ở chung hòa hợp, anh khó chịu tính tiền rời đi nhà hàng, trở lại trên xe, sau đó lấy điện thoại ra muốn cô đến nhà anh.
Anh chịu đủ rồi, cũng không cần chờ tính toán cái kế hoạch đáng c.h.ế.t gì, nếu hôm nay anh cái gì cũng không làm, như vậy anh nhất định là người ngu xuẩn nhất toàn thế giới,người đàn ông ngu ngốc nhất.
Nào ngờ cô chẳng những không đến, thậm chí còn đối với anh nói, cùng người nào ăn cơm là chuyện của cô, cô không cần thiết phải báo cáo cho anh.
Những lời này giống như con d.a.o hướng trái tim đang đập của anh đăm một nhát, khiến anh đã đau lại càng buồn bực, bất chấp cảm giác của cô, anh quẳng xuống lời nói nặng, muốn cô lập tức tới nhà anh.
Anh gác điện thoại sau đó trở về nhà chờ cô, anh tưởng trong khoảng thời gian chờ cô có thể làm bản thân bình tĩnh một chút, nhưng theo từng giây từng phút trôi qua, cô vẫn chưa có tới, lửa giận của anh cháy càng ngày càng tràn đầy, khiến anh suýt nữa khống chế không được bản thân lao ra, muốn đem người phụ nữ khiến mình vừa giận vừa hờn giáo huấn cho thật tốt một chút, làm cho cô vĩnh viễn cũng không dám cùng người đàn ông khác đi ra ngoài ăn cơm.
Cửa chính truyền đến âm thanh mở khóa, anh bổng chốc đứng lên, đi nhanh tới cửa chính, dùng sức kéo cánh cửa ra.
Hà An Ân có chút kinh ngạc nhìn vẻ mặt khói mù của anh, "Anh không phải bị bệnh sao?"
Đỗ Khang nhìn trên tay cô cầm nguyên liệu nấu ăn, đoán được cô đến chậm là vì đi mua nguyên liệu nấu ăn, nhưng này không đủ để bình ổn phẫn nộ của anh, anh một tay lôi cô tiến vào sau đẩy ngã ở trên ghế sofa.
Vật trên tay rớt xuống đất, Hà An Ân cũng bị anh dọa đến,người đàn ông trước mắt giống dã thú hung mãnh, làm cho cô không nhận biết người đàn ông này.
"Anh buông tôi ra, Đỗ Khang, anh nhanh chút buông tôi ra!" Tay cô chống đẩy người đàn ông trên người, nhưng vừa vươn hai tay lên thì bị anh dùng sức kiềm chế trụ, áp ở trên đầu cô.
"Tôi không buông!" Anh cuối đầu nhìn cô gầm nhẹ: "Hà An Ân,em người phụ nữ đáng c.h.ế.t này! Chẳng lẽ em đối với tôi một chút cảm giác cũng không có, tuyệt không thích tôi sao?
"Anh, anh đang nói gì vậy?"
Cho rằng anh biết được tâm ý của cô, Hà An Ân cực kỳ hoảng loạn, theo bản
năng muốn chạy trốn tránh, nhưng cô không có chổ trốn, bởi vì anh dùng các loại tư thế xâm lược ngăn chận cô, khiến cô không thể động đậy, bị buộc thần phục ở dưới thân anh.
"Tôi nói cái gì? Ngày hôm qua em rõ ràng cảm giác được tôi đang sờ em, nhưng em cố tình không hiểu, chẳng lẽ em thật sự không hiểu tôi có ý tứ gì sao?"
Tim cô đập nhanh một chút, "Anh. . . . . . Anh có biết anh đang nói gì không?" Cô dừng lại giãy dụa, có chút không thể tin hỏi.
Là cái ý tứ kia sao? Thật là cô tưởng, là cô chờ mong cái ý tứ kia sao? Bản thân cô không dám phán đoán, muốn anh chính miệng nói cho cô.
Nhưng Đỗ Khang cho rằng cô còn muốn trốn tránh, bàn tay to nắm giữ cằm của cô, "Tôi đương nhiên biết tôi đang nói gì, ý tứ của tôi chính là thế này."
Anh nói xong, hai cánh môi liền không khỏi phân trần phủ lên đôi môi nhỏ nhắn mà anh đã thèm nhỏ dãi lâu rồi.
Hà An Ân ngây ngẩn cả người, hết thảy biến hóa trước mắt quá nhanh, cô sững người nhìn anh, quên cả tránh ra, quên cả phản kháng, làm cho Đỗ Khang có cơ hội, hôn càng sâu hơn.
