Bà Xã Keo Kiệt Đến Đòi Tiền - Chương 3
Cập nhật lúc: 14/07/2026 15:03
Hà An Ân cảm thấy mình sắp c.h.ế.t rồi, chỉ có hai ngày nghỉ căn bản không đủ hồi phục cho một người bị ngược đãi thống khổ cả một tuần, mà sáng sớm hôm nay rời giường, cô chỉ biết hôm nay là một ngày bi t.h.ả.m.
Cô bị cảm, đầu đau kịch liệt, mũi ch** n**c mũi, hơn nữa mắt cùng ch.óp mũi đỏ rừng rực, cô mới tiến phòng khách liền sợ ông nội, ba ba, mẹ còn có em trai đang học đại học, người người đều cho rằng cô khóc cả buổi tối, khi nghe cô bị cảm mạo, bọn họ đều khuyên cô không cần đi làm, ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi.
Nhưng vì tiền thưởng siêng năng 1000 khối kia, cô vẫn là chống cơ thể mệt mỏi, để cho em trai đưa đến công ty một chuyến.
"Thật sự phải đi làm sao,chị không đi khám bác sĩ trước được sao?" Em trai cô Hà An Cần thay cô quấn một cái khăn quàng cổ giữ ấm cho cô,vuốt đầu cô, có chút lo lắng hỏi.
Kỳ thực anh cũng biết có hỏi cũng như không,toàn bộ tiền thưởng siêng năng ở trước mặt, cho dù chỉ còn lại một hơi chị anh cũng sẽ đi làm,đã làm chị em hai mươi mấy năm nay, cô có thể vì tiền mà cố chấp gần mấy năm điên cuồng làm việc, anh thật sự so với ai đều rõ nhất.
"Muốn, 1000 khối."Cô đã không còn sức lực để trả lời nhiều.
"Buổi tối về nhà sớm một chút, em sẽ dẫn chị đi bác sĩ." Hiển nhiên đối với tính tình yêu tiền của cô anh không có biện pháp, Hà An Cần từ trong hộc tủ xe lấy ra bình giữ nhiệt đưa tới cho cô,"Đây là mẹ giúp chị nấu cháo trắng, chị bị bệnh, buổi trưa hôm nay liền ăn chút cháo trắng đừng ăn thức ăn quá nhiều dầu mỡ bên ngoài nữa." Anh biết chị mình luôn ăn đồ ăn tiện lợi, anh không cần đoán cũng biết.
Gật gật đầu, Hà An Ân cầm lấy bình giữ nhiệt hướng công ty đi đến.
Hôm nay vì An Cần đưa cô tới công ty, cho nên cô đến sớm hơn so với ngày thường, thang máy cũng không có nhiều người,ngay cả không khí hô hấp cũng dễ chịu hơn, nhưng là mũi cô vẫn khó chịu, bất quá thời điểm Đỗ Khang đi vào thang máy, Hà An Ân tình nguyện thang máy đông nghẹt người, không khí hô hấp không dễ chịu.
"Xin chào buổi sáng, Đỗ quản lý." Hít hít nước mũi sắp chảy ra, cô vẫn lễ phép về phía cấp trên nói xin chào, chào hỏi.
"Chào buổi sáng." Đỗ Khang giương mắt nhìn cô, vừa thấy bộ dáng thê lương của cô, mày rậm hai bên không tự giác cau.
Hà An Ân không rảnh đi để ý tới ý tứ anh nhíu mày là cái gì, cô hôm nay bị bệnh, sức chiến đấu cô vô cùng thấp, cô có thể làm chính là tránh xa tai họa này, có thể tránh thì tránh, miễn cho anh "Tăng thêm" bệnh tình của cô.
Thang máy ‘đing’một tiếng, hai miếng thép cửa mở ra, Hà An Ân chuẩn bị đi ra ngoài thì một bàn tay nắm cánh tay cô lại, lôi cô đến một bên, để cho cô khỏi chặn người khác cũng không nhường cho cô đi ra ngoài, Hà An Ân tức giận nâng mắt đỏ rừng rực lên, trừng cái tên quỷ chán ghét chặn mình.
"Cô muốn đi lên tầng 10 không phải sao?" Đỗ Khang ý bảo cô ngẩng đầu nhìn xem chữ số hiện trong thang máy.
Hà An Ân ngẩng đầu nhìn thấy, quả thật không phải là tầng phòng tài vụ, cô ngựơng nghịu cúi đầu, không nói câu nào.
Cửa thang máy đóng lại lần nữa, trong thang máy to như vậy chỉ còn lại có hai người cô cùng Đỗ Khang, Hà An Ân dựa vào góc thang máy, chỉ cảm thấy mí mắt mình rất nặng,sau khi cô uống t.h.u.ố.c, buồn ngủ bắt đầu đ.á.n.h úp cô, khiến cô gần như muốn dựa vào góc liền ngủ.
" Đi bác sĩ chưa?" Bỗng dưng,người đàn ông bên cạnh bất ngờ mở miệng, làm cô hết hồn đến cả buồn ngủ cũng biến mất.
