Bà Xã, Sói Đến - Chương 1
Cập nhật lúc: 25/07/2026 14:01
Mở đầu
Trong phòng khách Quý gia.
Quý Như Phong 11 tuổi trừng mắt nhìn cô bé Hướng Khả Tinh đang ngây ngốc, giọng trầm thấp quát lên: “Này, khi nào thì cô về nhà?” Cậu còn muốn ra ngoài đ.á.n.h bóng rổ với bạn nữa.
“Mẹ nói, hôm nay phải ở đây chờ mẹ, mẹ với dì đi ra ngoài mua đồ rồi.”
Hướng Khả Tinh điềm đạm đáng yêu nhìn cậu, tính tình người anh trai này hình như không được tốt lắm, dường như rất hung dữ, làm cho người khác có cảm giác sợ hãi, nhưng mà mẹ nói, anh trai là người tốt, cho nên Hướng Khải Tâm cũng yên tâm một chút.
“Cái gì? Tôi còn muốn ra ngoài chơi với bạn nữa!” Quý Như Phong vừa nghe nói như vậy, lập tức tức giận từ trên sô pha nhảy dựng lên.
Nhìn Hướng Khả Tinh trước mắt, chẳng lẽ muốn hắn ngồi chơi những trò chơi ngây thơ với cô sao…. Chơi với ngôi nhà gỗ sao?
“Anh……..” Cậu đột nhiên nhảy dựng lên gào thét, dọa Hướng Khả Tinh sợ hãi, cô sợ hãi nhìn cậu mãi, hai mắt mở thật to, trông thật vô tội.
“Câm miệng!” Quý Như Phong bực mình đá ngã cái nhà mà cô cất công dùng từng miếng gỗ dựng lên, sau đó tức giận bỏ đi lên lầu.
“Hu hu…..Anh xấu……..” Hướng Khả Tinh nhìn cái nhà gỗ mà mình vất vả lắp mới ghép thành, lập tức khóc lớn tiếng hơn, tiếng khóc của cô bé đã làm người làm chú ý.
Quý Như Phong vốn chuẩn bị rời đi, nhưng nhìn thấy người làm đi đến, nếu bọn họ nói với mẹ cậu biết, vậy cậu đừng mong ra ngoài chơi nữa.
Quý Như Phong nhanh ch.óng bịt miệng Hướng Khả Tinh lại, không để cho cô khóc ra tiếng, rồi sau đó cười dụ dỗ cô: “Em gái Khả Tinh ngoan nha, ngôi nhà ngã rồi, anh trai sẽ ghép lại giúp em.”
Quý Như Phong đột nhiên thân thiếng làm Hướng Khả Tinh ngạc nhiên quên cả khóc, không ngừng gật đầu.
Những người làm vừa mới nhìn thấy liền hiểu rõ lặng lẽ đi ra ngoài, lúc này Quý Như Phong mới chậm rãi buông tay ra.
Hướng Khả Tinh vẻ mặt ngây thơ mỉm cười, chờ đợi Quý Như Phong sửa ngôi nhà lại giúp cô.
Ai biết rằng Quý Như Phong bất mãn nhìn cô: “Tự mình ghép lại đi, sau này đừng đến nhà tôi khóc lóc nữa.”
“Hu hu……..” Hướng Khả Tinh bị Quý Như Phong dọa cho sợ hãi khóc rống lên.
Lúc này, Quý Như Phong tức giận đưa tay chỉ thẳng vào mặt cô, ánh mắt híp lại cảnh cáo.
“Hu hu……..” Hướng Khả Tinh sợ hãi gật gật đầu.
Nhìn Quý Như Phong, ngoài việc Hướng Khả Tinh sợ hắn, còn có một chỗ mà cô sợ nữa…… đó là Quý gia.
Quý Như Phong hài lòng nhìn biểu hiện của cô, bực mình nhìn món đồ chơi ngây thơ này, nghĩ thầm, chẳng lẽ hắn phải ngồi ở nhà chơi với cô cả ngày hay sao?
Từ sau lần đó, sau này mỗi lần Hướng Khả Tính đến nhà Quý Như Phong chơi, đều bị Quý Như Phong dùng mọi biện pháp chỉnh cô.
Sau này, chỉ cần Hướng Khả Tinh nghe đến Quý gia, cô liền lắc đầu như trống bỏi, khóc rống lên, la hét không muốn đi.
Khách sạn Esther, phòng 1802.
Trên chiếc giường màu trắng có hai người đang nằm, một đôi nam nữ đang mơ mơ màng màng ôm ấp lẫn nhau, cô gái nhẹ nhàng dựa vào n.g.ự.c người đàn ông, giống như cọ xát làm nũng, làm người ta cảm thấy mềm mại.
“Điền Tâm!” Người đàn ông nhắm mắt lại, thâm tình ôm cô vào lòng, đặt nụ hôn lên mái tóc thơm ngát mềm mại của cô, nhưng mùi hương này có chút không giống, bất quá làm anh cảm thấy vui vẻ.
