Bà Xã, Sói Đến - Chương 23

Cập nhật lúc: 25/07/2026 14:04

Không ngờ Quý Như Phong nằm đè lên người cô, đùa giỡn lọn tóc của cô, anh đưa tay nâng lọn tóc lên ngửi: “Thơm quá.”

“b**n th**, mau thả tôi ra, tôi sẽ tố cáo anh!” Hai tai Hướng Khả Tinh đều đỏ bừng, những lời nói ẩn chứa tình cảm của anh khiến cô cảm thấy sợ hãi, nhưng đồng thời cũng dâng lên một loại cảm giác không nên có. Đó là một thứ cảm xúc rất khó hiểu.

“Khả Tinh, không có ai mà không biết, anh và em vốn là một đôi vợ chồng.”

Hướng Khả Tinh bày ra bộ dáng thân thủ như ngọc, Quý Như Phong hận cô giờ phút nảy giữ gìn vì cái tên nhiếp ảnh gia đáng c.h.ế.t kia sao?

Nghĩ đến đây , Quý Như Phong hung hăng phủ lên môi cô lần nữa, không để ý đến sự phản kháng của cô mà điên cuồng đoạt lấy.

“Ưm……………Không………………..” Hướng Khả Tinh sợ hãi nước mắt bắt đầu chảy ra, cảm giác được nhiệt độ từ hai bàn tay của anh, cô phải hít một hơi thật sâu.

“Khả Tinh, em là của anh.” Lúc Quý Như Phong hôn cô làm hô hấp hai người ngày càng nặng, anh từ từ mới thả cánh môi cô ra, vẫn mê luyến sâu sắc, anh nói bá đạo.

“Không…………Tôi không phải là của anh.” Hướng Khả Tinh cố gắng làm cho hô hấp của mình ổn định, cố gắng để cho đầu óc mình bình tĩnh lại, nhìn Quý Như Phong trước mặt, cô chu mỏ lên, rất không quen phản bác lại.

“Phải không, anh sẽ để cho em biết, em là của anh.” Nói xong, Quý Như Phong cúi đầu xuống dùng một nụ hôn ướt át từ cổ cô thẳng xuống, bàn tay vẫn hoạt động không ngừng.

“Ưm………………..” Cô r*n r* càng làm cho Quý Như Phong hít một hơi thật sâu, không kìm nén nổi mà thêm dùng lực đôi tay.

Hướng Khả Tinh cảm thấy cơ thể mình ngày càng nóng lên, hô hấp bắt đầu khó chịu: “Không………..Quý…………Như………….Phong, không……………….”

Anh điên cuồng như vậy, làm Hướng Khả Tinh chưa từng thấy, không ngờ Quý Như Phong sẽ làm những chuyện này với cô, làm cô cảm thấy giờ phút này tim đập nhanh muốn bay ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c mình.

Quý Như Phong tà mị ngẩng đầu, nhìn vào ánh mắt của cô tràn đầy vẻ chiếm hữu, anh cảm giác được, người phụ nữ này là thu hoạch ngoài ý muốn của anh, chiếm lấy cô sẽ không làm cho anh thất vọng.

Nhưng ánh mắt của cô làm ra vẻ thỉnh cầu khiến anh trầm mặt xuống, một giây trước vừa muốn ngừng lại nhưng giờ phút này tiếp tục động tác.

“Chúng ta không nên như thế…………………, Quý Như Phong, anh và tôi………..Không nên như thế.” Hướng Khả Tinh vừa thở gấp vừa nói, không ngừng lắc đầu, hy vọng Quý Như Phong có thể khôi phục lại lý trí.

“Chúng ta không nên như thế? Anh và em không nên như thế? Vậy em và ai mới có thể như thế được?” Vốn trong lòng anh rất đau, vừa áy náy, trong chớp mắt bị những lời nới của cô làm tan biến mất.

Nhìn cơ thể cô dụ hoặc, ánh mắt anh càng thêm âm trầm.

“Không!” Hướng Khả Tinh sợ hãi quát lớn, giọt nước mắt trong suốt chảy như đê vỡ, thật hận Quý Như Phong giờ phút này đối xử với cô như vậy.

“Khả Tinh, anh cho em biết, em sẽ là của anh.” Rốt cuộc Quý Như Phong không đố kỵ bất kỳ cái gì, bàn tay to không ngừng di chuyển trên người cô. Cảm giác cơ thể cô sau khi bị anh v**t v* không ngừng run rẩy, nụ cười trên gương mặt càng thêm đắc ý.

Cho tới bây giờ chưa có người phụ nữ nào dám cự tuyệt anh, cho tơi bây giờ vẫn chưa có.

“Quý Như Phong, đừng để tôi hận anh!” Lúc cảm nhận được tay anh v**t v* dưới đùi, Hướng Khả Tinh lên tiếng cảnh cáo, ánh mắt tràn đầy kiên định.

Những lời nói này làm Quý Như Phong dừng tất cả động tác lại, ánh mắt anh hơi luống cuống, ngẩng đầu nhìn vào mắt Hướng Khả Tinh, anh bất giác vươn tay lên lau nước mắt trên mặt cô, giờ phút này, ánh mắt của Hướng Khả Tinh tràn đầy nước mắt hoàn toàn không nhìn rõ ánh mắt thâm tình của Quý Như Phong.

“Nếu bây giờ anh dừng tay lại, em có yêu anh không?” Quý Như Phong không hiểu vì sao mình lại hỏi một câu buồn cười như vậy, tâm anh bắt đầu run rẩy, khẩn trương muốn biết đáp án của Hướng Khả Tinh.

Đây là hy vọng mà Quý Như Phong không ngờ đến, chẳng lẽ anh có tình cảm với cô sao? Chẳng lẽ anh yêu cô sao?

Nghĩ đến đây, Quý Như Phong dừng động tác lại, hơi sững sờ chờ câu trả lời của cô.

“Tôi không yêu anh, Quý Như Phong, anh cũng biết mà.” Hướng Khả Tinh lắc lắc đầu, cô vừa khóc vừa trả lời anh.

Câu trả lời của cô lập tức phá hủy tia ôn nhu cuối cùng của anh, anh không muốn có được câu trả lời này, giờ phút này anh ngừng tất cả động tác lại, cô cũng nói sẽ không yêu anh…………………

Vậy thì giữa bọn họ nên tồn tại một quan hệ thực tế đi!

“Vậy em cứ hận anh đi, nhưng ít nhất giữa chúng ta còn có quan hệ, đúng không?” Trên gương mặt Quý Như Phong thoáng qua một tia đau khổ, bỗng chốc tiến thẳng vào trong cơ thể cô, không có bất kỳ khúc dạo đầu nào.

Loại đau khổ tâm tê liệt phế kia, khiến cả người Hướng Khả Tinh như bị xé rách ra làm hai.

“A…………………” Hướng Khả Tinh đau đớn hét to, không ngờ Quý Như Phong sẽ đối xử với cô như thế, “Quý Như Phong, tôi hận anh!”

“Hận đi, hãy nhớ, người chiếm lấy em là ai, là anh, là anh, Quý Như Phong!” Lúc nói chuyện, Quý Như Phong không ngừng đoạt lấy, cảm nhận đau đớn của cô, thật ra một khắc này Quý Như Phong cảm thấy mình đau đớn hơn cô.

Thì ra anh đã yêu người phụ nữ này rồi.

Có nhiều người phụ nữ khác anh không yêu, vì sao lại yêu cô? Chẳng lẽ anh chơi đùa với nhiều người, lại gặp họa ở đây sao? Cô chính là báo ứng của anh sao?

Quý Như Phong suy nghĩ, anh không ngừng ra vào trong cơ thể cô, anh cúi đầu xuống ngậm lấy cánh môi đang run rẩy của cô, không ngừng m*t vào, làm cô giảm bớt đi sợ đau đớn.

Lúc này, hai tay Quý Như Phong đặt lên cổ tay cô, mở trói ra cho cô, nhưng Hướng Khả Tinh không biết hai tay cô đã hoàn toàn được tự do, vẫn đặt chỗ đó, nước mắt không ngừng rơi, cảm giác trong lòng như có một vật gì đó tan biến, rất đau rất đau…………..

“Khả Tinh, em là của anh!”

Một đêm này không biết đã qua như thế nào, Hướng Khả Tinh nắm c.h.ặ.t vào ga giường, cô nghiêng mình đón lấy ánh mặt trời, nước mắt trong hốc mắt không ngừng rơi.

Mà bên kia gường, Quý Như Phong không tốt hơn so với cô, nhìn bóng lưng lạnh lẽo của cô, anh đưa tay muốn ôm vào lòng, nhưng vẫn hơi lo sợ.

Sao lại sợ? Vì sao lúc mới bắt đầu Quý Như Phong sợ rồi hả?

Nhớ tới việc này, Quý Như Phong từ trên giường đứng dậy, nhanh ch.óng đi vào phòng tắm rửa, sau đó đi ra ngoài, nhìn Hướng Khả Tinh còn nằm trên giường biết cô vẫn còn thức.

Quý Như Phong đi đến trước mặt cô, ngồi xổm xuống: “Đi tắm đi, như vậy sẽ thoải mái hơn một chút.”

Sự quan tâm của anh lúc này lộ ra quá mức, Hướng Khả Tinh lạnh lùng nhìn anh, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh: “Không cần lòng tốt giả dối của anh!”

“Khả Tinh, nếu em không đi, anh sẽ ôm em vào tắm, đến lúc đó nếu lại phát sinh chuyện giống như đêm qua, anh cũng………………….” Quý Như Phong nhìn cô lạnh lùng, anh chậm rãi nói, nhưng lời anh còn chưa nói xong, Hướng Khả Tinh nhanh ch.óng quấn chăn đi vào phòng tắm.

Hành động này làm Quý Như Phong dở khóc dở cười, anh chậm rãi đứng dậy đi vào phòng bếp, mở tủ lạnh ra nhìn rau củ bên trong, lấy ra một ít làm bữa sáng, rồi đem đến bàn ăn.

Sau khi Hướng Khả Tinh tắm xong, cô đi ra nhìn thấy trên bàn bày bữa sáng, chỉ cười lạnh một cái rồi đi về phía cửa chính.

Quý Như Phong nhìn thấy cô như vậy lập tức chạy đến, một tay kéo cô lại, hơi tức giận nói: “Em muốn đi đâu?”

“Tôi muốn về nhà, tôi sẽ nói cho ba mẹ tôi biết tất cả những việc làm của anh đối với tôi.” Hướng Khả Tinh tức giận muốn thoát khỏi kiềm chế của anh, không ngờ lại bị anh kéo đến trước bàn ăn.

“Anh nói em có thể rời khỏi đây không? Hướng Khả Tinh, em phải ở lại đây, anh sẽ báo tin cho mẹ em biết, tin rằng mẹ em biết anh và em ở chung một chỗ, bà sẽ rất vui vẻ.”

Lúc Quý Như Phong nói chuyện, anh đem bữa sáng đến trước mặt cô, ép buộc cô ngồi xuống ăn.

‘Anh………….Quý Như Phong, anh là đang giam cầm tôi.” Hướng Khả Tinh nghiên răng nghiến lợi nói, người đàn ông này rốt cuộc là một ngươi như thế nào, cô cảm giác anh ngày càng đáng sợ.

“Trước tiên ăn sáng đi, một chút nữa chúng ta còn đi ra ngoài.”

Quý Như Phong không nói nhiều lời, anh rốt cuộc không biết mình đang làm cái gì nữa.

Anh sợ hãi, sợ cô sau khi rời khỏi đây, sự thật sự giữa bọn họ chỉ có hận, sợ cô một khi đã rời khỏi đây, giữa bọn họ sẽ không còn bất kỳ quan hệ nào, sợ cô một khi rời khỏi đây, cô sẽ nhào vào lòng tên nhiếp ảnh gia kia.

Cho nên anh không thể để cô rời khỏi đây, trừ khi cô yêu anh, đúng, trừ khi cô yêu anh!

“Đi đâu?” Nghe anh nói muốn đưa cô ra ngoài, Hướng Khả Tinh đột nhiên sợ hãi ngẩng đầu nhìn anh.

“Ra biển, đưa em ra biển giải sầu.” Quý Như Phong không ngại nói cho cô biết chỗ anh muốn đi, anh đến bên cạnh cô v**t v* mái tóc cô rất dịu dàng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bà Xã, Sói Đến - Chương 23: Chương 23 | MonkeyD