Bà Xã Tôi Là Trà Xanh - Chương 3
Cập nhật lúc: 06/09/2026 15:04
Hiện tại, kẻ rắp tâm hãm hại Lăng Kiều vẫn chưa bị lôi ra ánh sáng, Thẩm Trác cũng chưa bị trừng trị, hai đứa trẻ lại còn quá nhỏ, tôi chỉ đành c.ắ.n răng chịu đựng.
Nếu có ai hỏi tại sao suốt ba năm qua tôi chưa ra tay báo thù?
Đều là do Lệ T.ử Thần cả đấy. Nếu không vì sợ rút dây động rừng, với chút thủ đoạn của tôi, việc giải quyết xong xuôi chuyện này chẳng có gì khó khăn.
Họa vô đơn chí, rắc rối này chưa xong thì rắc rối khác đã ập đến.
Vài ngày sau, Thẩm Trác hớn hở trở về nhà, nằng nặc đòi tôi đi cùng đến một buổi tiệc thương mại.
Anh ta mà thiếu bạn gái đi cùng sao?
Tôi ngay lập tức nhận ra đây là mưu đồ của Lệ T.ử Thần, hắn chỉ định đích danh tôi.
Thẩm Trác tâm trạng rất tốt, anh ta cảm ơn tôi vì đã cứu mạng Lệ lão phu nhân.
Đừng tưởng tôi không biết anh ta đang toan tính điều gì.
Khó khăn lắm mới có cơ hội tạo mối quan hệ với nhà họ Lệ, anh ta làm sao có thể bỏ lỡ?
Khi chúng tôi đến khách sạn, mặc dù chưa đến giờ khai tiệc nhưng bên trong đã nhộn nhịp người qua lại.
Nhà họ Lệ hiếm khi mở tiệc chiêu đãi, đặc biệt nghe nói lần này đích thân gia chủ hiện tại sẽ có mặt, nên những nhân vật m.á.u mặt ở thành phố A đều chen lấn xô đẩy để được tham dự.
Những người như chúng tôi thường quen với việc hoạt động độc lập, không phải là chưa từng được đào tạo về giao tiếp xã hội thượng lưu, ngược lại, tôi còn rất am hiểu là đằng khác.
Chỉ là không thích mà thôi.
Nhân lúc Thẩm Trác đang mải mê xã giao, tôi lấy cớ đi hỏi thăm sức khỏe Lệ lão phu nhân rồi trốn ra khu vườn vắng vẻ phía sau.
Khu vườn này trồng một vườn cam, hương thơm tỏa ra ngào ngạt.
Ánh nắng chiều rọi xuống ấm áp và dễ chịu, tôi vô tình ngủ quên mất.
Tôi bị đ.á.n.h thức bởi những tiếng bước chân lén lút.
Đưa mắt nhìn theo tiếng động, dưới gốc cây, tên chồng hờ của tôi lại đang tán tỉnh một cô nàng có thân hình nóng bỏng.
Tôi dám cá rằng, nếu hôm nay không phải là bữa tiệc do nhà họ Lệ tổ chức, hai người bọn họ chắc chắn đã làm chuyện đồi bại ngay tại đây rồi.
Đang xem say sưa, đột nhiên tôi cảm nhận được một hơi nóng phả vào từ phía sau lưng.
Không xong rồi, có kẻ cùng nghề!
6
Chỉ mất một giây, tôi đã xác định được những vật dụng xung quanh có thể dùng làm v.ũ k.h.í.
Nhưng ở giây tiếp theo, tôi lại chọn cách ngoan ngoãn đứng yên.
Bởi giác quan thứ sáu mách bảo tôi, kẻ tấn công bất ngờ không ai khác chính là Lệ T.ử Thần.
Phù, suýt chút nữa thì bị lộ tẩy.
Có lẽ thấy tôi phản ứng quá chậm chạp, anh ta mất hứng, ngang nhiên bước đến ngồi xuống cạnh tôi.
"Lệ... Lệ... Lệ tổng, thật trùng hợp."
Tôi chột dạ liếc nhìn anh ta một cái, với tay bứt hai quả quýt từ cành cây gần đó, cung kính đưa cho anh ta.
"Mời ngài."
Anh ta dửng dưng liếc tôi một cái, chỉ vào quả quýt: "Có vỏ kìa."
"..."
Không có tay à?
Tưởng tôi dễ bắt nạt lắm sao, thế này có phải là được đằng chân lân đằng đầu quá không?
Tôi nín nhịn cục tức trong lòng.
Chưa đến lúc để lộ thân phận, đành phải chịu đựng thôi: "Tôi bóc ngay đây, tôi bóc giỏi nhất mà."
Khó khăn lắm mới xua tan được sự ngượng ngùng, anh ta lại phát hiện ra động tĩnh bên kia. Chỉ trong chốc lát, tôi không thấy anh ta chớp mắt lần nào.
Chồng ngoại tình, người bị đem ra làm trò cười luôn là người vợ.
Đừng hỏi tôi tại sao, tôi cũng chẳng biết.
Dù sao thì ngay lúc này, tôi cảm thấy cả người không thoải mái, dù bây giờ có xảy ra động đất, mạng sống treo lơ lửng cũng được.
Đành phải giả vờ cận thị, dí sát quả quýt vào mắt để nghiêm túc bóc vỏ.
Lệ T.ử Thần tưởng tôi mắt kém tai điếc, chỉ tay về hướng khu rừng nhỏ nhấn mạnh: "Chồng cô kìa."
Là đặc vụ siêu hạng với sức chịu đựng số một, anh ta muốn thử thách tính chuyên nghiệp của tôi đây mà.
Chắc chắn anh ta sẽ thua.
Tôi thản nhiên c.ắ.n một miếng quýt: "Đừng ồn, xem miễn phí mà."
Tên Lệ T.ử Thần này nhiều tật xấu lắm, điểm đáng khen duy nhất là rất nghiêm túc.
Tôi cá là anh ta sẽ không nhịn nổi mà lên tiếng trước, thế nên trong lòng thầm đếm ngược.
Nhưng một lát sau, cảnh tượng trong khu rừng nhỏ lại càng quá đáng hơn.
Tôi thực sự đã đ.á.n.h giá thấp cái đầu óc ngu xuẩn của Thẩm Trác.
Không ngờ anh ta lại dám làm loạn trong bữa tiệc của nhà họ Lệ.
Trong phút chốc, mặt tôi đỏ bừng bừng vì xấu hổ, lén nhìn Lệ T.ử Thần, tai anh ta cũng đỏ lựng.
Vô tình chạm mắt, cả hai chúng tôi đều chột dạ quay đi.
"Anh?"
"Cô?"
Cả hai chúng tôi đều không dám thở mạnh, trong khi Thẩm Trác ở bên kia thì ngày càng táo tợn.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, tôi đã thay Lăng Kiều vứt hết mặt mũi cả đời.
"Lệ tổng, kia là chồng tôi, ngài có việc gì thì cứ đi làm đi."
Anh ta thờ ơ chỉ vào người phụ nữ trong vòng tay Thẩm Trác: "Vợ sắp cưới của tôi."
"..."
Đầu hàng, xin cáo từ.
Anh ta đứng lên trước tôi, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa nụ cười khó hiểu.
"Thẩm phu nhân thật rộng lượng!"
Tôi thở dài thườn thượt: "Yêu một người thì luôn mong người đó được hạnh phúc. Mặc dù tôi rất đau khổ, nhưng nghĩ đến việc anh ấy vui vẻ, thì nỗi đau của tôi cũng chẳng là gì."
Anh ta chặn đường tôi, có vẻ không muốn làm khán giả một mình.
"Chúng ta lại hoàn toàn trái ngược. Tôi thích nhất là nhìn thấy người khác đau khổ. Kẻ nào x.úc p.hạ.m tôi càng đau khổ, tôi càng vui."
Nhỏ nhen, quá nhỏ nhen.
Năm xưa tôi thực sự không nên, ngàn vạn lần không nên nhòm ngó nhan sắc của anh ta.
Anh ta muốn nhìn tôi nhảy vào chảo dầu mới chịu thôi sao.
"Ngài nói đùa rồi, với thân phận và địa vị của ngài, ai dám không biết sống c.h.ế.t mà động vào ngài. Thẩm Trác cắm sừng ngài, ngài có thể cho anh ta..."
Phụt.
Đầu óc tôi suýt nữa thì úng nước, may mà tôi khép miệng lại kịp.
Anh ta nhìn tôi chằm chằm, cơ thể tiến sát lại gần, khiến trái tim nhỏ bé của tôi sợ hãi đập loạn nhịp.
Người đàn ông này quá quyến rũ, lại muốn dụ dỗ tôi phạm sai lầm đây mà.
"Cắm sừng anh ta?"
Anh ta cười đầy nham hiểm, ánh mắt soi mói từ đầu đến chân tôi.
Nhưng tại sao ánh mắt lại ngày càng tỏ vẻ khinh bỉ thế này?
Chỉ cần anh ra hiệu một chút, tôi sẽ không từ chối đâu.
Đang kỳ thị tôi không có sức hấp dẫn của phụ nữ sao!
7
Lệ T.ử Thần thực sự đã tránh mặt tôi.
Điều này khiến tôi vô cùng bực bội. Ba năm trước tuy anh ta lạnh lùng, nhưng sau khi uống rượu cũng đâu có từ chối tôi.
Gay go rồi, chẳng lẽ chuyện đó đã để lại bóng ma tâm lý cho anh ta.
Tôi cảm thấy hơi áy náy.
Nhưng nghĩ đến thân phận, địa vị và vẻ đẹp trai của anh ta, chắc chắn không thiếu phụ nữ theo đuổi.
Thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương thôi.
"Lệ tổng, hãy suy nghĩ thoáng lên, chồng tôi đã ngủ với vợ sắp cưới của ngài, ngài cũng có thể ngủ với anh ta. Yên tâm, tôi tuyệt đối không ý kiến gì."
Để đ.á.n.h lạc hướng, tôi đã mạnh miệng tuyên bố.
Một người luôn giữ được sự điềm tĩnh như anh ta, lập tức sắc mặt sầm lại như nhỏ ra nước.
Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, đột nhiên mỉm cười, "Khách sạn Cọ Trắng, 9 giờ sáng mỗi ngày, không gặp không về."
Cái này...
Có phải như những gì tôi đang nghĩ không?
Nếu đúng là vậy, tôi nhất định sẽ có mặt đúng giờ, dù mưa hay gió.
009 rất biết giữ mình, trong tổ chức không thiếu những nữ điệp viên sắc nước hương trời tìm cách tiếp cận anh ta.
Đó đều là những chiến thuật quyến rũ chuyên nghiệp, vậy mà anh ta lại không hề c.ắ.n câu. Đôi khi bị tôi bắt gặp, anh ta còn cẩn thận lấy đó làm ví dụ để dạy tôi phải nhận biết các chiêu trò của nam điệp viên, tuyệt đối không được để bị cám dỗ.
Vì sợ anh ta tức giận, tôi không dám nói rằng, có anh ta ở đây, những bông hoa dại khác chẳng có sức hút gì.
Chỉ với chút bài huấn luyện đơn giản đó, anh ta đã khăng khăng nhồi nhét vào đầu tôi suốt hơn nửa năm, cho đến khi chắc chắn rằng tôi sẽ không rung động trước bất kỳ người đàn ông nào khác mới chịu thôi.
Nhưng anh ta lại bỏ qua chính bản thân mình.
Mối tình đầu và cả tình cảm thầm kín của tôi, tất cả đều dành trọn cho anh ta.
Anh ta dường như chẳng hề bận tâm đến ai.
Vào ngày tôi giải nghệ, tôi đã chuốc rượu anh ta say khướt mới đạt được ước nguyện.
Một lần sa chân, ngàn đời ôm hận.
Tôi quyết tâm sẽ bù đắp cho anh ta thật tốt.
Nghĩ đến những chuyện sắp xảy ra ở khách sạn, lòng tôi lại tràn đầy mong đợi.
Sau khi thay thế thân phận của Lăng Kiều, tôi không định dấn thân sâu vào chuyện này, nên đã nhờ người làm giả một tờ báo cáo khám sức khỏe.
Thẩm Trác sợ bị lây bệnh, không dám động vào tôi.
Lệ T.ử Thần có dám không?
Sáng hôm sau, trời chưa sáng tôi đã dậy đắp mặt nạ, thử hết bộ quần áo này đến bộ quần áo khác trong tủ.
Nhìn mình trong gương, tôi bắt đầu phân vân không biết có nên nói ra sự thật hay không.
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, tôi quyết định giấu kín đến cùng.
Nguyên tắc số một của điệp viên: Không được dễ dàng tin tưởng bất kỳ ai.
Lệ T.ử Thần đến sớm hơn tôi. Khi tôi bước vào phòng, anh ta đang đọc báo, trên bàn là một ly rượu vang uống dở.
"Uống một ly không?"
Tôi chưa kịp trả lời, anh ta đã bắt đầu rót rượu.
Cảnh tượng này sao quen thuộc đến thế.
Một ly rượu trôi xuống bụng, tôi bắt đầu thấy ch.óng mặt.
Đúng như dự đoán, trong rượu có t.h.u.ố.c.
Anh chàng này đang trả thù tôi đây mà.
Trong cơn mơ màng, tôi thấy anh ta đứng dậy bế tôi lên giường.
Con người này, thật sự là tính toán chi li.
Hạ t.h.u.ố.c gì mà chẳng chừa lại chút ý thức nào.
Tôi tỉnh dậy vào buổi chiều.
Mở mắt ra, thấy anh ta đang ngồi bên mép giường, lặng lẽ quan sát tôi.
Ánh mắt đó khiến tôi sợ đến mức dựng tóc gáy.
"Lệ... Lệ tổng... chúng ta..."
Vẻ mặt anh ta đầy ẩn ý, "Cô đang mong chờ điều gì?"
Tôi lập tức hiểu ra, chắc chắn từ lúc tôi ngủ say, anh ta cứ nhìn tôi bằng bộ dạng kỳ quái đó.
Đồ biến thái.
Còn đáng sợ hơn cả việc tỉnh dậy trong vòng tay anh ta.
Nghĩ đến việc ngày nào cũng phải như thế này, tôi cảm thấy kiệt sức.
Nếu anh ta là số hai trong khoản hành hạ người khác, thì chẳng ai dám nhận là số một.
Cứ y như Tôn Ngộ Không vào vườn Đào Tiên chỉ để hái trộm đào vậy, các tiên nữ không hấp dẫn sao?
Để tránh bứt dây động rừng, tôi đành phải ngoan ngoãn nghe lời.
So với việc bị anh ta đòi mạng, thì việc có người ngày ngày canh gác giấc ngủ cho mình an toàn hơn biết bao.
Những ngày sau đó, tôi tỏ ra vô cùng hợp tác.
Không ngờ rằng, chỉ trả thù chưa đầy một tuần, Lệ T.ử Thần đã đ.á.n.h trống thu quân.
Đang lúc tôi thắc mắc tại sao anh ta không kiên trì thêm, thì ứng dụng tin đồn giải trí hiện lên một thông báo.
"Người đứng đầu tập đoàn Lệ thị và vợ sắp cưới Vương Oánh hiếm hoi hẹn hò, nghi vấn sắp có tin vui."
Lệ T.ử Thần, anh có xứng đáng với tôi không?
Đồ không có lương tâm, trả thù tôi thì ra tay đến cùng.
Còn cái kẻ cắm sừng anh, anh lại chẳng thèm bận tâm chút nào.
Tôi nhìn kỹ địa điểm hẹn hò của họ.
Nằm ngay tại nhà hàng Ara, sát vách khách sạn Cọ Trắng.
Đảo mắt một vòng, tôi gọi điện cho Thẩm Trác.
Hẹn hò à, ai mà chẳng có?
