
Bác Dâu Ăn Chực Còn Chê Cơm, Tôi Dùng Đĩa Giấy Khiến Cả Nhà Lộ Mặt
BÁC DÂU CUỐI TUẦN NÀO CŨNG DẪN CẢ NHÀ ĐẾN ĂN CHỰC, CHƯA BAO GIỜ RỬA BÁT, TÔI ĐỔI SANG DÙNG ĐĨA GIẤY. ĐỨA CHÁU BẤT NGỜ BUỘT MIỆNG MỘT CÂU, CẢ BÀN CHẾT LẶNG
“Thím ơi, món thịt kho tàu thím làm ngon thật đấy, còn thơm hơn mẹ cháu làm nữa.”
Đàm Tiểu Bảo nhét đầy thịt trong miệng, nói không rõ tiếng, bàn tay nhỏ dính đầy dầu đã vươn thẳng về phía miếng thịt cuối cùng trong đĩa.
Lữ Quế Phương cười tít mắt nhìn cháu trai, ngoài miệng vẫn khách sáo: “Ôi chao, làm gì ngon đến mức cháu nói. Chẳng qua tay nghề thím cháu khá thôi, bà chỉ phụ một tay.”
“Thím” trong lời bà chính là Mạnh Vũ Đồng.
Lúc này Mạnh Vũ Đồng vừa bưng bát canh cuối cùng từ trong bếp đi ra.
Nghe thấy câu ấy, nụ cười trên mặt cô khựng lại trong thoáng chốc, nhưng rất nhanh đã trở về bình thường.
Cô đặt bát canh giữa bàn, nhẹ giọng nói: “Mọi người ăn lúc còn nóng đi.”







![Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [đạn Mạc]](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F69b22c49ded8e5e349e571ae.jpg%3Ftime%3D1773284426184&w=3840&q=75)



![[vô Hạn Lưu] Thần Quỷ Chi Gia](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F695bb12ad25dcb7ba3cdd260.jpg%3Ftime%3D1767616810758&w=3840&q=75)
