Bắc Phong Tri Ngã Ý - Chương 7
Cập nhật lúc: 17/07/2026 01:02
Chương 7
Lời còn chưa dứt.
Cửu công chúa đã xách váy tung tăng chạy tới.
Thẩm phu nhân cùng đám thị vệ lui sang một bên.
"Ngự ca ca."
"Thẩm phu nhân nói đúng."
"Phụ hoàng đã nói với muội rồi."
"Là Uyển Uyển tự cầu xin người."
"Nàng nói muốn thay muội xuất giá."
Thẩm Ngự nhìn nàng.
Giọng run rẩy.
"Là... từ khi nào?"
Cửu công chúa nghiêng đầu suy nghĩ.
"Sáng hôm qua."
Thẩm Ngự sững sờ.
Hôm qua.
Hắn nhờ nàng cầu xin bệ hạ.
Kết quả nàng lại cầu xin như vậy sao?
Cổ họng hắn đắng nghẹn.
"Nàng ấy đã nói gì với bệ hạ?"
"Nàng ấy nói..."
"Muội không muốn gả đến Bắc Cảnh vậy thì nàng sẽ thay muội gánh lấy."
Cửu công chúa bĩu môi.
"Thật ra muội cũng không nỡ để Uyển Uyển đến Bắc Cảnh chịu khổ."
"Nhưng dù sao huynh cũng đâu có thích nàng."
"Hôm nay muội gặp Định Bắc Vương."
"Ngài ấy cũng không đáng sợ như lời đồn."
"Hơn nữa còn có vẻ rất thích Uyển Uyển."
"Nàng gả cho ngài ấy chưa chắc đã không tốt."
Đầu óc Thẩm Ngự ong lên.
Hắn chẳng còn để tâm điều gì nữa.
Lớn tiếng gào lên.
"Ai nói ta không thích nàng?"
"Ta dựa vào đâu mà không thích nàng?"
Cửu công chúa bị quát.
Rụt cổ lại rồi tủi thân nói:
"Lần nào huynh gặp nàng cũng lạnh nhạt còn luôn mắng nàng."
"Dù sao cung nhân đều nói huynh rất ghét Uyển Uyển."
Thẩm Ngự chỉ cảm thấy tim đau quặn.
Môi hắn run run đột nhiên phun ra một ngụm m.á.u.
Cửu công chúa sợ hãi.
Vội vàng gọi ngự y.
Thấy m.á.u vẫn không ngừng trào ra nơi khóe miệng hắn.
Nàng cuống quýt lấy khăn lau.
Vừa lay tay áo hắn vừa nói:
"Ngự ca ca, huynh đừng tức giận!"
"Muội có một tin vui muốn nói với huynh."
"Huynh nghe xong nhất định sẽ vui."
Ý thức Thẩm Ngự đã dần mơ hồ.
Chỉ còn nghe thấy tiếng nàng bên tai.
"Phụ hoàng nói."
"Người đều biết tâm ý của huynh đối với muội."
"Người sẽ ban hôn cho chúng ta."
Thẩm Ngự chỉ cảm thấy đất trời quay cuồng.
Trước mắt hoàn toàn tối sầm.
…
Ngày ta và Lục Tiêu khởi hành đến Bắc Cảnh.
Đúng lúc ấy thánh chỉ ban hôn giữa Cửu công chúa và Thẩm Ngự cũng được đưa đến phủ Thẩm.
Thẩm Bá tước và Thẩm phu nhân vui mừng khôn xiết.
Cho người đốt pháo suốt cả con phố dài.
Sợ tiếng pháo làm kinh động ngựa.
Lục Tiêu bèn tìm một khách điếm để nghỉ chân.
Vừa mới ngồi xuống đã thấy Thẩm Ngự được người dìu bước vào.
Sắc mặt hắn trắng bệch quầng mắt thâm đen trông như vừa trải qua một trận bệnh nặng.
Theo phản xạ ta hỏi:
"Ngươi sao vậy?"
"Mấy hôm trước chẳng phải vẫn còn khỏe sao?"
Hắn vội cúi đầu.
Có thứ gì đó tí tách rơi xuống đất.
Hắn cuống quýt giẫm lên rồi đưa tay che kín mắt.
Giọng nói nghèn nghẹn.
"Uyển Uyển."
"Hơn mười năm qua ta luôn ở bên cạnh nàng."
"Ta chưa từng nghĩ đến chuyện không cưới nàng."
Ta khẽ đáp:
"Ừm."
"Ngươi không cưới ta cũng không sao."
Hắn đột ngột ngẩng đầu.
Trên mặt đầy nước mắt.
"Có sao!"
"Đối với ta thì có sao!"
"Ta cứ nghĩ."
"Chỉ cần ta đối xử tốt với Cửu công chúa."
"Ngày ngày để mắt đến nàng ấy."
"Để nàng ấy không gây họa."
"Thì nàng sẽ không còn phải chịu phạt."
"Ta cũng nghĩ."
"Chỉ cần Cửu công chúa không phải gả đến Bắc Cảnh."
"Thì nàng cũng sẽ không phải đi theo."
"Ta chưa từng nghĩ đến chuyện để nàng thay nàng ấy xuất giá."
"Chưa từng nghĩ!"
Cổ họng hắn nghẹn cứng.
Đến nói cũng không thành lời.
"Vì sao nàng lại ngốc như vậy?"
"Ta chỉ nhờ nàng giúp ta cầu xin bệ hạ."
"Thế mà nàng lại đem chính mình gả đi?"
"Nàng chưa từng nghĩ cho ta sao?"
"Có nghĩ ta sẽ cam lòng sao?"
Ta nhìn hắn.
Mất một lúc lâu mới dần hiểu ra.
Hóa ra.
Bao năm qua những lần hắn thiên vị.
Những ánh mắt lạnh nhạt.
Những lời quở trách kia đều là vì muốn tốt cho ta.
Trước nay ta vốn chưa từng oán trách hắn.
Thế nhưng lúc này trong lòng ta cũng dâng lên vài phần tức giận.
"Nếu thật sự là vì muốn tốt cho ta."
"Vì sao ngươi chưa từng nói cho ta biết?"
"Bây giờ mới nói thì còn có ích gì nữa?"
"Hay là ngươi muốn ta kháng chỉ, không gả cho Định Bắc Vương?"
"Hay ngươi có thể kháng chỉ, không cưới Cửu công chúa?"
"Chi bằng cứ chôn kín chuyện này trong lòng."
"Để cả đời ta không biết còn tốt hơn!"
Thân hình hắn khẽ lung lay.
Sắc mặt càng trắng hơn.
"Kháng chỉ..."
"Đương nhiên là không thể."
"Nhưng ta có thể đưa nàng đi..."
"Đủ rồi!"
Ta quát lớn cắt ngang.
"Đang yên đang lành làm Vương phi không muốn."
"Ta việc gì phải bỏ trốn cùng ngươi?"
Đáy mắt hắn hiện lên vẻ đau đớn.
"Uyển Uyển."
"Ta sẽ không để nàng phải chịu khổ."
Ta không muốn nói thêm nữa.
Liền bảo thị vệ mời hắn ra ngoài.
Không bao lâu sau.
Lục Tiêu đẩy cửa bước vào.
Khóe môi mang theo ý cười.
"Thật sự không đi theo hắn sao?"
Ta mỉm cười.
"Không đi."
Chuyện giữa ta và Thẩm Ngự.
Mấy ngày trước ta đã kể cho hắn nghe.
Khi ấy hắn chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng:
"Ồ."
Rồi nói:
"Nghe thế nào cũng giống hắn làm nàng tổn thương quá sâu."
"Thế nên nàng mới quay sang thay Cửu công chúa gả cho ta."
Quả là nói trúng tim đen.
Ta không cách nào phản bác.
Trong lòng cũng thấy rất áy náy.
"Hay là..."
"Sau khi thành hôn."
"Chàng... à, ngài hãy hưu ta đi."
"Như vậy cũng không tính là kháng chỉ."
Lục Tiêu bật cười.
"Đừng có mơ!"
...
Bắc Cảnh thì ra cũng có mùa hè.
Đến nơi rồi ta mới biết hiện giờ thật sự chưa cần đến áo mùa đông.
Thế nhưng Thẩm Ngự vẫn đều đặn gửi đến.
Xuân, hạ, thu, đông.
Mỗi mùa một bộ.
Bộ nào cũng được viền bằng lông cáo tuyết thượng hạng.
Ba năm rồi.
Rốt cuộc hắn đã săn bao nhiêu con cáo tuyết vậy?
Cửu công chúa cũng thường xuyên gửi thư cho ta.
Giấy viết thư đều bị nước mắt thấm ướt.
Nàng nói Thẩm Ngự ngày nào cũng lạnh mặt mỉa mai, châm chọc nàng.
Lại không chịu gần gũi nàng.
Nàng tức đến cực điểm, nàng bảo muốn hưu Thẩm Ngự.
Còn hỏi ta nên làm thế nào.
Ta chẳng buồn để ý đến nàng.
Trời vừa mới tối Lục Tiêu đã bế ta lên giường.
Ngày nào cũng như vậy.
Nỗi khổ của ta biết tìm ai để than đây?
Toàn văn hoàn.
