Bác Sĩ Không Thích Tôi - 4
Cập nhật lúc: 23/08/2026 09:10
Còn về bác sĩ...
Tôi bĩu môi: "Em cứ muốn yêu bác sĩ đấy."
Nghe vậy, Cận Sùng nhếch khóe miệng, thong thả nhìn tôi.
Tôi hậm hực nói: "Yêu bác sĩ tốt chứ sao! Bác sĩ bận rộn không có thời gian yêu đương với em, lại có thừa thời gian cho em ngoại tình.
"Bác sĩ còn có thể mặc áo blouse trắng chơi cosplay với em, thú vị biết bao."
Anh trai tôi bật cười: "Em nghĩ hay thật đấy! Tay nghề bác sĩ tốt lắm đấy."
Thẩm Xuyên tưởng tôi đùa, cũng cong khóe môi cười.
Anh trai tôi "chậc" một tiếng: "Cậu cười cái gì? Đi chụp X-quang đi."
Thẩm Xuyên đứng dậy, tôi tự giác đứng cạnh đỡ cậu ấy.
Nhưng tay Thẩm Xuyên còn chưa đặt lên vai tôi đã bị anh trai tôi chặn lại: "Tôi đưa cậu đi, đừng để em gái tôi bị lệch vai."
5
Anh trai và Thẩm Xuyên đi rồi, Cận Sùng cũng đứng dậy muốn đi.
Lúc lướt qua nhau, tôi không nhịn được kéo cổ tay anh lại.
Cận Sùng cụp mắt xuống: "Xin lỗi, tôi không mặc áo blouse trắng, không thể chơi cosplay với em."
Ánh mắt tôi dời từ mặt anh xuống dưới: "Bác sĩ Cận không cần tránh em như tránh tà đâu, dáng người anh phẳng lì như con gái ấy, em không thích anh nữa rồi."
Không biết có phải bị tôi chọc tức không, ánh mắt anh đầy vẻ xâm lược: "Phẳng?"
Là anh thờ ơ với tôi trước, nên tôi mới nói năng không kiêng nể.
Tôi bĩu môi, cúi đầu nhìn thêm lần nữa.
Nhưng tôi còn chưa kịp nhìn rõ, cằm đã bị Cận Sùng nâng lên.
"Em chắc không?"
Đôi mắt sâu thẳm của anh ẩn chứa sự sắc bén.
Tôi cẩn thận dời ánh mắt đi.
Ngược lại, anh nắm lấy cổ tay tôi, dùng sức kéo một cái, tôi theo quán tính ngã vào người anh.
Giọng Cận Sùng hơi khàn, hơi thở nóng bỏng phả vào sau tai tôi: "Nếu người trước mặt không khiến tôi hứng thú, thì đó là hiện tượng bình thường."
Trong đầu tôi cứ vang vọng câu nói anh đã đảm bảo với anh trai tôi.
Bây giờ còn nói tôi không có mị lực.
Tính cách không chịu thua của tôi phát tác, tôi ôm lấy cổ anh, rồi há miệng c.ắ.n rách môi anh.
Mùi m.á.u tanh lan tràn trong khoang miệng.
Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân lạch cạch.
Tôi chột dạ, lập tức ngồi xổm xuống trốn dưới bàn làm việc.
Nữ y tá đứng ở cửa gọi: "Bác sĩ Cận, có bệnh nhân tìm anh."
Vết thương trên miệng Cận Sùng nhìn là biết không phải do anh tự gây ra, cô ấy lại tò mò hỏi thêm: "Bác sĩ Cận... ai c.ắ.n anh vậy?"
Tôi căng thẳng kéo kéo ống quần anh, sợ anh lôi tôi - kẻ chủ mưu này ra.
Môi dưới Cận Sùng vẫn còn rỉ m.á.u, anh mặt không đổi sắc cúi mắt nhìn tôi: "Em bé đang trong thời kỳ mút tay."
Hình như nữ y tá hiểu ra điều gì đó, nén cười bỏ đi.
Cận Sùng vừa đeo khẩu trang vừa cảnh cáo tôi: "Đừng hòng chuồn, lát nữa tìm em tính sổ."
6
Sao tôi có thể ngoan ngoãn chờ Cận Sùng đến tính sổ chứ.
Thẩm Xuyên bó bột xong, tôi đỡ tay cậu ấy và khuyến khích cậu ấy tự nhảy đi xa một chút.
Như vậy có thể chạy trốn nhanh hơn.
Lúc đợi thang máy, tôi nghe thấy các nữ y tá đang tán gẫu ở trạm y tá.
"Bác sĩ Cận bị c.ắ.n trong phòng khám của bác sĩ Khương, môi rách cả da, còn chảy m.á.u nữa!"
"Cái gì? Đừng nói là bác sĩ Cận bị bác sĩ Khương c.ắ.n rách miệng đấy nha? Bác sĩ Khương dữ dội thế à?"
"Cụ thể ai c.ắ.n thì không rõ, nhưng chắc chắn là rất kịch liệt."
