Bác Sĩ Không Thích Tôi - 6
Cập nhật lúc: 23/08/2026 09:10
Cận Sùng đột nhiên cười một tiếng: "Em lại muốn c.ắ.n tôi à?"
"Em không có..."
"Vậy là muốn hôn tôi."
"Em c.ắ.n còn dám c.ắ.n, còn không thể..."
"Muốn hôn..."
Tôi nghi ngờ Cận Sùng đã từng học tâm lý học.
Nếu không sao anh lại có thể đoán trúng tâm lý tôi như vậy.
May mà bây giờ là giờ tan làm, tiếng ồn bên ngoài rất lớn, che lấp tiếng "muốn hôn" không suy nghĩ nhưng nhỏ như muỗi kêu của tôi.
Bôi t.h.u.ố.c xong, tôi vội vàng lùi lại: "Bác sĩ Cận... không phải, Cận Sùng. Em nói không thích anh không phải lời nói giận dỗi, em đã suy nghĩ kỹ rồi mới quyết định."
"Anh không phải cần nể mặt em mà nói lời như vậy."
"Tôi nói gì rồi?"
"Anh nói... anh chưa theo đuổi được em."
"Tôi có ý đó à?"
"À? Vậy cũng có thể là do em hiểu nhầm, ý anh là em vẫn chưa theo đuổi được anh sao? Nếu là vậy, quả thật anh nói không sai."
"Nhưng em thấy anh cần chú ý một chút về cách dùng từ, vừa nãy có người khác ở đó, anh nói c.ắ.n nhẹ thôi. Điều này rất dễ khiến người ta nghĩ lung tung, không tốt."
Cận Sùng ngẩng đầu: "Khương Túc Vi, em làm đọc hiểu đến nghiện rồi à?"
"Em sợ ai nghĩ lung tung? Cái thằng nhóc mà ngay cả anh trai em nhìn còn thấy phiền đấy à?"
"Sao, quyết định không thích anh nữa à? Rồi đi thích cái thằng học sinh thể thao què kia?"
"Thẩm Xuyên là bạn chơi từ nhỏ đến lớn với em, sao anh lại nói em thích cậu ấy?"
"Thế cậu ta ngã, em khóc làm gì?"
"Đau lòng hay thương hại?"
Thật là khó hiểu.
Người từ chối tôi là anh, bây giờ người cho tôi cái ảo giác anh đang ghen cũng là anh.
Tôi cúi đầu, nhìn mũi giày của mình: "Chẳng lẽ anh không biết em đang khóc vì điều gì sao?"
"Anh nói nếu có ý khác với em thì anh không phải là người."
"Vì anh và anh trai em là anh em chí cốt, nên em chỉ có thể là em gái."
"Em muốn giả vờ không biết, nhưng em thật sự đã nghe thấy."
Tôi vừa nói xong, nước mắt đã rơi xuống đất.
Sau khi lau nước mắt một cách bừa bãi, tôi nghẹn ngào nói: "Cận Sùng, em không muốn thích anh nữa, em sẽ chỉ coi anh là anh trai thôi."
Tay Cận Sùng duỗi ra lơ lửng giữa không trung, nửa ngày lại rụt về: "Được."
8
Tôi mất nửa tháng để chấp nhận việc tôi và Cận Sùng hoàn toàn không có cơ hội.
Mặc dù tôi biết rất rõ, tôi sẽ không còn nhiệt liệt thích ai khác ngoài anh nữa.
Vì sợ đau nên tôi luôn không dám phẫu thuật.
Nhưng sau khi trải qua cú sốc tình cảm lớn này, tôi cảm thấy thực ra nỗi đau thể xác chẳng là gì cả, nên tôi dứt khoát đặt lịch phẫu thuật.
Trước cửa phòng bệnh, tôi thò đầu ra nhìn Cận Sùng bị bệnh nhân nữ quấy rầy.
"Bác sĩ, anh làm ơn thêm bạn đi mà, tôi lo cục u sẽ chuyển biến xấu thành khối u."
Cận Sùng mặt không cảm xúc: "Nếu thật sự là như vậy, cô đăng ký khoa Nội Ung bướu còn hiệu quả hơn tìm tôi."
Đôi khi tôi thực sự nghi ngờ Cận Sùng từ chối tôi là vì anh không thích giới tính của tôi.
Nhưng rõ ràng anh cũng không thích anh trai tôi.
Có lẽ anh và gia đình chúng tôi đơn giản là không có duyên phận.
Anh không thích cả nam lẫn nữ.
Lúc Cận Sùng ngẩng đầu, đầu tôi còn chưa kịp rụt lại, đành phải nặn ra một nụ cười gượng gạo nhưng không kém phần lịch sự: "Anh Cận Sùng, em nghĩ anh có thể mặc quần ông già, đeo chìa khóa ở thắt lưng. Không những trông già đi, mà càng thể hiện y thuật cao siêu của anh, còn có thể giảm bớt rất nhiều phiền phức cho anh nữa."
Tôi nói được làm được, đổi giọng gọi anh rồi.
Cận Sùng nhìn chằm chằm tôi không nói gì.
