Bác Sĩ Không Thích Tôi - 9

Cập nhật lúc: 23/08/2026 09:11

"Em thực sự quá thích anh rồi, em không có cách nào, lại đi thích người khác như thích anh vậy nữa."

Tôi không nhớ mình đã ngủ thiếp đi lúc nào.

Khi tỉnh dậy trời vừa sáng, Chu Khương Nghiên sợ tôi đói, đã đi mua rất nhiều đồ ăn thanh đạm.

Chăn được đắp kín mít, anh ấy cầm thìa đút cháo cho tôi.

Tôi chưa ăn được hai miếng thì nghe thấy tiếng gõ cửa.

Cận Sùng vừa ra khỏi bàn phẫu thuật, đã thay áo blouse trắng.

Ánh mắt anh lạnh lẽo nhìn chằm chằm tay Chu Khương Nghiên đang cầm thìa: "Kiểm tra phòng, người không liên quan tránh ra."

Chu Khương Nghiên vuốt lại mái tóc hơi rối của tôi: "Anh ở ngoài, có gì gọi anh."

Cạch một tiếng, cửa bị khóa lại.

Cận Sùng cởi áo ngoài, cúi người hôn lên.

Nụ hôn của anh rất mạnh mẽ và dữ dội.

Tôi giật mình, hai tay thò ra khỏi chăn, muốn đẩy anh ra.

Cận Sùng giữ lấy mặt tôi bằng một tay, tay còn lại giữ hai cổ tay tôi lại và đè xuống.

"Đừng động đậy, cho anh hôn một lát."

Sợ đè vào vết mổ, ngón tay anh nâng mặt tôi hơi run, dồn hết sức vào môi lưỡi.

Toàn thân tôi tê dại, ánh mắt ngày càng tan rã.

Môi anh rời đi, liếc qua cánh tay trần trụi của tôi: "Em không trần như nhộng cũng dám để cậu ta ngủ cùng à?"

"Lời em nói trên bàn mổ không tính nữa sao?"

"Không phải em nói không thể thích người khác sao?"

"Bây giờ là cái gì?"

"Khương Túc Vi! Anh mặc kệ em với cậu ta có quan hệ gì, bạn trai em chỉ có thể là anh."

"Nếu em dám đổi ý, em có thể cầm thú hơn nữa."

Tôi bị nụ hôn mãnh liệt vừa rồi làm cho toàn thân mềm nhũn, giọng nói yếu ớt vô cùng: "Em có mặc mà, em mặc áo ba lỗ nhỏ."

Thật ra chỉ là băng gạc quấn rất nhiều vòng.

Anh cười bất lực, nắm tay tôi sờ từ cơ n.g.ự.c anh xuống dưới.

Anh hơi nheo mắt, giọng nói khàn khàn.

"Có chỗ nào trên người anh không làm em hài lòng?"

"Chọn anh, bảo cậu ta cút đi!"

Xúc giác đầu ngón tay càng lúc càng rắn chắc, đầu tôi nóng lên: "Không được... Anh ấy là anh họ em."

Mí mắt Cận Sùng khẽ giật: "Sao bây giờ em mới nói?"

"Bạn cùng phòng nói đàn ông tồi đều rất giỏi giả vờ, phải câu."

Cận Sùng cười giúp tôi đắp chăn, kéo một cái ghế lại, ngồi bên giường.

"Bạn cùng phòng em nói đúng."

"Anh khá giả tạo, trước đây đúng là luôn giả vờ không thích em."

"Khương Túc Vi, anh lo lắng rất nhiều, anh lo em còn nhỏ, tình cảm em dành cho anh chỉ trong giây phút nhất thời. Anh cũng sợ chênh lệch tuổi tác quá lớn sẽ có khoảng cách thế hệ, đến lúc đó em phát hiện anh là người trầm lặng nhàm chán, rồi không cần anh nữa."

"Anh tự nhủ phải đối diện với sự thật lớn hơn em chín tuổi này, em xứng đáng với người tốt hơn. Nhưng hôm đó em khóc, anh không ngủ không ngon nửa tháng. Anh nói không thích em, nhưng bộ não và trái tim anh đều không làm được."

"Có lẽ lý trí anh từng nói với anh, anh không đủ trẻ trung, không đủ thú vị, không đủ dũng cảm, anh không xứng với em."

"Nhưng bây giờ, anh rất chắc chắn, nếu không phải là em, vậy anh sẽ không có tình yêu."

Mắt anh ướt, tôi lặng lẽ đưa tay phải ra, chạm vào tay anh: "Yêu đương không? Đồ nhát gan."

Anh nắm lấy tay tôi, cúi đầu hôn nhẹ.

"Không phải là bạn cùng phòng dạy em phải câu à?"

"Không câu nữa, khó khăn lắm mới c.ắ.n câu, em sợ anh tuột mất."

"Khương Túc Vi, anh là người tình nguyện c.ắ.n câu."

"Ý anh là, anh đã mưu đồ từ lâu, cam tâm tình nguyện, không nỡ tuột mất."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bác Sĩ Không Thích Tôi - Chương 9: 9 | MonkeyD