Bác Sĩ Lăng, Hắn Lại Giành Giật! - 5
Cập nhật lúc: 28/08/2026 18:03
05
Chiều hôm sau, Lăng Duyệt đúng giờ đến bệnh viện đón ta tan làm.
Đi ngang qua cửa phòng Lăng Tiêu, cô ấy kéo ta vào luôn.
“Anh, hôm nay anh có phải tăng ca không?”
Lăng Tiêu ngẩng đầu khỏi màn hình máy tính.
Hắn cao một mét chín, đường nét chân mày sắc sảo, sống mũi cao thẳng.
Một đôi mắt lạnh lẽo mà mê hoặc.
Là kiểu dung mạo khiến người ta chỉ cần nhìn một lần đã phải oán trách Nữ Oa thiên vị.
Lăng Tiêu liếc ta một cái, ánh mắt lãnh đạm.
“Không.”
Lời vừa dứt, bác sĩ Vương đang ngồi đối diện hắn kinh ngạc ngẩng đầu.
“Bác sĩ Lăng, chẳng phải anh…”
Ánh mắt Lăng Tiêu sắc như đuốc quét qua hắn.
Bác sĩ Vương sững lại, lập tức nuốt ngược lời định nói vào bụng.
Lăng Duyệt lại hỏi:
“Vậy anh có định ra ngoài ăn cơm không?”
Lăng Tiêu hơi trầm ngâm, dáng vẻ có phần dè dặt, rồi nói:
“Được.”
Nói xong, hắn dứt khoát đứng dậy, thu dọn tài liệu trên bàn.
Lăng Duyệt mừng rỡ:
“Tốt quá! Tối nay anh ra ngoài ăn cơm, em sẽ đưa Sơ Đường về nhà mình ăn. Vừa hay, có anh ở nhà thì cậu ấy cũng không được tự nhiên.”
Động tác của Lăng Tiêu khựng lại.
Hắn chậm rãi ngẩng đầu nhìn Lăng Duyệt.
Trong ánh mắt không hiểu sao lại mang theo một tia sát khí.
“Vậy tại sao em không đưa cô ấy ra ngoài ăn luôn? Cơm nhà mình cũng chẳng ngon lành gì.”
Sắc mặt Lăng Tiêu vô cùng khó coi.
Dì Vương — người giúp việc nấu ăn cho nhà họ — vốn trước đây phụ trách chăm sóc vườn.
Vì tuổi đã cao, không còn đào đất nổi nữa nên bà xin chuyển sang làm đầu bếp.
Món ăn bà nấu ấy à…
Ừm, rất lành mạnh.
Lăng Duyệt kiễng chân, ghé sát tai hắn nói:
“Em muốn đưa cô ấy về nhà, giới thiệu với cha chúng ta.
“He he, sắp có mẹ kế rồi, vui không? Bất ngờ không?”
Lăng Tiêu chậm rãi đứng thẳng người.
Hắn nhìn Lăng Duyệt bằng ánh mắt như đang nhìn một người đã c.h.ế.t.
Vài giây sau, hắn xách Lăng Duyệt lên, kéo thẳng về phía phòng CT.
“Đi, vào chụp kiểm tra xem lần trước nằm viện có phải người ta cắt nhầm mất não của em rồi không.”
Tiếng giãy giụa của Lăng Duyệt vang vọng khắp hành lang.
“Não em vẫn tốt mà! Anh, để em phân tích cho anh ba lợi ích của việc có mẹ kế.
“Thứ nhất, cha chúng ta kết hôn rồi thì sẽ không ngày ngày giục hai anh em mình kết hôn nữa.
“Thứ hai, em sẽ bảo mẹ kế thổi gió bên gối, bảo cha truyền công ty cho em. Như vậy anh có thể yên tâm làm bác sĩ Lăng, còn em cũng được như ý trở thành chủ tịch, đôi bên cùng có lợi!
“Thứ ba, mẹ kế trẻ trung xinh đẹp, trước lồi sau cong, nếu không có gì ngoài ý muốn, sang năm hai chúng ta có thể bế em trai rồi, chuyện nối dõi gia tộc cũng có người lo. Anh cũng không cần sinh con, thậm chí còn có thể đi thắt…”
“Á!”
“Anh vặn em làm gì? Đau, đau, đau!!”
06
Xe vừa rời khỏi bệnh viện, một chiếc xe quen thuộc vụt qua.
Ta ngoái đầu nhìn: “Đó là Lục Nghiêu sao?”
Lăng Duyệt bình thản đáp: “Không phải, cậu nhìn nhầm rồi. Giờ này chẳng biết anh ta đang ở trên chiếc giường nào cùng bạch nguyệt quang của mình thổ lộ tâm tình, làm gì còn tâm trí để ý đến cậu.”
Ta vốn là người có cảm xúc khá ổn định.
Ban đầu ta còn nghĩ, dù chia tay thì cũng phải giữ thể diện cho nhau.
Nghe cô ấy nói vậy, ta đột nhiên cảm thấy…
Thể diện gì đó, một chút cũng không cần nữa.
Ta lập tức chặn hết mọi phương thức liên lạc của Lục Nghiêu.
Mắt không thấy, lòng không phiền.
Lăng Tiêu và chúng ta gần như cùng lúc về đến nhà.
Vừa vào đến nơi, hắn đã chui thẳng vào phòng thay quần áo.
Suốt cả quá trình đều lạnh tanh một khuôn mặt.
Mãi đến khi dì Vương bưng thức ăn lên bàn, Lăng Tiêu mới từ trong phòng đi ra.
Lăng Duyệt vừa nhìn thấy hắn đã giật mình.
“Anh bị bệnh à? Ở nhà mà ăn mặc thế này làm gì?”
Lăng Tiêu ngồi ngay ngắn trước bàn ăn.
Một thân vest vừa vặn, mái tóc không hề xê dịch dù chỉ một sợi.
Trông chẳng khác gì tổng tài bá đạo mặt lạnh trong tiểu thuyết.
“Bình thường anh chẳng phải vẫn ăn mặc thế này sao?” Lăng Tiêu nghiến răng hỏi.
Khóe miệng Lăng Duyệt giật giật mấy cái, không nói gì.
Đúng lúc này, cha Lăng trở về.
Ông nhiệt tình chào hỏi ta rồi ngồi xuống bàn ăn.
Lăng Tiêu nhìn bộ vest chỉnh tề trên người cha mình.
“Không thay quần áo à? Bình thường chẳng phải vừa về đến nhà là cha đã vội thay áo ba lỗ, còn nói mặc vest không thoải mái sao?”
Cha Lăng nhìn ta, lại nhìn Lăng Tiêu ăn mặc long trọng, tâm trạng vui vẻ nói:
“Khó khăn lắm hai đứa mới dẫn bạn về nhà, đương nhiên cha phải ăn mặc cho ra dáng một chút.”
Khóe miệng Lăng Tiêu lại giật giật mấy cái.
Chính thức bắt đầu dùng bữa.
Lăng Tiêu bưng nửa bát cơm, vẻ mặt kiêu kỳ.
“Bưng món giò heo, chân giò này ra xa một chút, nhiều dầu mỡ quá.”
Dì Vương làm theo.
Lăng Tiêu tao nhã, chậm rãi nhai rau xanh.
Cha Lăng vẻ mặt khó hiểu:
“Bình thường con chẳng phải không thịt không vui, đến một cọng rau cũng không chịu ăn sao?”
Động tác của Lăng Tiêu khựng lại.
Hắn nhìn người cha đang thong thả cắt miếng bít tết trước mặt.
“Bình thường cha ăn bít tết chẳng phải cũng toàn dùng đũa sao?”
Cha Lăng nghẹn lời.
Ta vội vàng giảng hòa:
“Dao nĩa quả thật không tiện bằng đũa, đôi khi cháu ăn bít tết cũng dùng đũa.”
Bầu không khí hơi dịu xuống.
Lăng Tiêu lại tiếp tục:
“Cha tôi bình thường thích ăn đầu cá hấp ớt băm nhất, lần nào cũng nhả xương cá đầy cả bàn.”
“Không phải, hôm nay con bị bệnh à!”
Cha Lăng nghiến răng nghiến lợi, ném đũa xuống rồi đứng dậy bỏ đi.
“Mọi người ăn đi, tôi tức no rồi.”
Lăng Duyệt cúi đầu lặng lẽ ăn cơm.
Không dám nói, cũng chẳng dám hỏi.
Vẫn là dì Vương phá tan bầu không khí ngượng ngùng.
“Có một chiếc xe đỗ trước cửa nhà chúng ta khá lâu rồi, không biết đang đợi ai. Hình như là một chiếc… BYD?”
Vừa nghe vậy, Lăng Tiêu lập tức đứng dậy.
“Mọi người cứ ăn, tôi ra xem thử.”
Một lát sau, từ dưới lầu truyền lên giọng Lăng Tiêu:
“Chú Trương, đi đuổi chiếc xe biển xanh kia đi, cứ nói nhà chúng ta không có ai đặt xe công nghệ, anh ta đi nhầm chỗ rồi.
“Tiện thể đưa cho anh ta năm trăm tệ, bảo anh ta ra ven đường ăn một bát mì. Đợi không công cả buổi tối cũng chẳng dễ dàng gì.”
Ta nhỏ giọng thì thầm với Lăng Duyệt:
“Anh cậu tuy có bệnh, nhưng thật ra con người cũng tốt ghê.”
Lăng Duyệt: “……”
