Bác Sĩ Tái Hôn Với Quân Nhân Ở Thập Niên 80 - Chương 269: A
Cập nhật lúc: 13/01/2026 02:36
Nói xong, Lâm An Nhiên lướt qua, sải bước thẳng về phía đầu con hẻm.
Trần Thanh như phát điên, lao tới túm lấy mái tóc cô. Nhưng lần này, Lâm An Nhiên đã không còn là người yếu đuối ngày trước. Cô nhanh ch.óng xoay người, giáng liên tiếp những cái tát khiến đối phương choáng váng, rồi gằn giọng cảnh cáo: “Đừng có bén mảng động vào tôi nữa!”
Trần Thanh trố mắt nhìn, chưa từng thấy Lâm An Nhiên mạnh mẽ đến vậy, lòng không cam chịu, mắt đỏ ngầu, nghiến răng từng chữ: “Cô cứ chờ xem!”
Lâm An Nhiên cảm nhận được luồng ánh mắt độc địa từ phía sau, cô vuốt lại mái tóc hơi rối, chỉnh sửa lại trang phục, rồi bước ra khỏi con hẻm với khí thế hiên ngang như một nữ vương.
Khi ra đến đầu hẻm, ý nghĩ về việc Trần Thanh theo dõi khiến cô phải cảnh giác hơn. Cô sực nhớ đến nhà kho, số lượng ngũ cốc bán ra cũng gần cạn kiệt, cần phải bổ sung thêm, cứ từ từ thực hiện là được.
Không lâu sau, cô đến cửa tiệm, thấy Phương Quân đang bận rộn bên trong, cô mỉm cười hỏi: “Việc buôn bán thế nào rồi?”
Phương Quân thấy chị gái cất lời, liền cười hiền lành: “Chị ơi, chị quả thực quá tài năng! Quần áo đã bán được gần một nửa rồi đó! Hay là em theo chị làm ăn luôn, bỏ học hành đi chị…”
Lâm An Nhiên nghe xong suýt nữa giơ tay tát cho cậu ta một cái. Cô nhìn Phương Quân, trong lòng dâng lên cảm giác thất vọng, nghiêm mặt kéo cậu lại:
“Kinh doanh buôn bán chỉ là tạm thời thôi. Tri thức mới là thứ đi theo em suốt đời. Hiện tại em chỉ đang trải nghiệm cuộc sống, sau này chúng ta sẽ mở bệnh viện, em phải là cánh tay đắc lực của chị.”
“Mở… bệnh viện ư?” Phương Quân nghe xong trợn tròn mắt, cứ như thể đang nghe một câu chuyện hoang đường không tưởng.
Cậu ngây người đến mức miệng há hốc, hệt như vừa có một quả b.o.m nổ giữa sa mạc mênh m.ô.n.g.
Lâm An Nhiên thấy cậu ngớ người thì bật cười: “Hãy chuyên tâm học hành, trở thành bác sĩ giỏi, phải tin tưởng vào chính mình.”
Cô vỗ vai cậu, rồi bước vào trong, an vị trên ghế. Chợt nhớ ra cả ngày chưa gặp Lãnh Phong, không rõ anh đang bận việc gì. Nhưng nghĩ lại, đàn ông đều có công việc riêng, đâu thể lúc nào cũng quấn quýt bên cạnh mình.
Thấy trời vẫn còn sớm, cô dặn dò Phương Quân trông coi tiệm, rồi cầm chìa khóa đi đến nhà kho. Mở cánh cửa nặng nề, thấy bên trong trống rỗng, cô bước vào, khóa trái cửa lại, sau đó tiến vào không gian riêng để lấy lúa mì, gạo, đậu, vừng… ra ngoài, chẳng mấy chốc đã chất đầy cả nhà kho.
Cô mỉm cười mãn nguyện nhìn thành quả lao động, định mở cửa ra thì kinh hoàng phát hiện không thể nào mở được. Chẳng lẽ… Trần Thanh đã khóa trái cô lại trong này?
Bên ngoài vọng tới tiếng gào thét điên dại: “Lâm An Nhiên, đồ đàn bà thối tha, tao sẽ thiêu rụi mày! Để mày c.h.ế.t không toàn thây! Ha ha ha…”
Tiếng cười man dại rồi đột ngột tắt lịm.
Lâm An Nhiên đảo mắt tìm kiếm lối thoát. Bỗng nhiên, cô ngửi thấy mùi khói nồng đậm, lập tức bịt mũi, hạ thấp người xuống để cố gắng giữ lại chút dưỡng khí còn sót lại. Cô thầm rủa: “Mẹ kiếp, dám định thiêu sống mình thật sao?”
Nhà kho cách khu dân cư không quá xa, Trần Thanh hẳn là không dám đốt một cách lộ liễu, nhưng không ngờ cô ta lại dám liều lĩnh đến mức này. Khói dày đặc khiến cô gần như không thở nổi. Không còn lựa chọn nào khác, cô buộc phải ẩn mình vào không gian, nếu không sẽ bị ngạt khói mà c.h.ế.t.
Bên ngoài, người dân thấy nhà kho bốc khói, Phương Quân lập tức đóng sập cửa tiệm, lao thẳng về phía đó. Khi cậu chạy tới, xung quanh đã có rất đông người hiếu kỳ vây xem. Lãnh Phong vừa kết thúc công việc, đang định cùng An Nhiên về nhà thì phát hiện nhà kho đang bốc cháy. Anh lao tới, thấy Phương Quân đang điên cuồng đạp vào cánh cửa sắt.
