Bác Sĩ Tái Hôn Với Quân Nhân Ở Thập Niên 80 - Chương 8: A
Cập nhật lúc: 12/01/2026 12:04
Trở về căn hộ sau khi đặt vé khứ hồi, cô ăn uống qua loa rồi tiến vào không gian, bắt tay vào việc phân loại toàn bộ tài sản. Trên một khu đất trống, cô dùng ý niệm dựng lên ba hàng rào, tách riêng bò và cừu. Vì mặt đất đã có sẵn cỏ, đủ để chúng dùng trong ba ngày, cô tiếp tục gieo trồng thêm một bãi cỏ mới.
Cô cẩn thận cắm hết số cây giống vào lòng đất, sau đó dùng ý niệm gieo vãi các loại hạt giống. Khi hoàn tất mọi việc, cô kiệt sức, lập tức rời không gian và ngã vật xuống giường ngủ thiếp đi.
Quá mệt mỏi, cô tỉnh dậy vào lúc mười giờ sáng. Kéo rèm cửa sổ, cô bắt đầu liệt kê những thứ còn thiếu sót và ghi chú lại trên giấy. Bỗng cô sực nhớ ra vẫn còn một con sông chưa được tận dụng, chi bằng nuôi thêm một số sinh vật thủy sinh. Ý nghĩ vừa lóe lên, cô lập tức hành động.
Lâm An Nhiên trầm ngâm một lát, rồi dùng ý niệm chia cắt con sông trong không gian làm đôi, bởi lẽ nước sạch để uống là điều tối quan trọng. Cô bước vào không gian, tách dòng sông thành hai đoạn: đoạn thượng nguồn dùng làm nguồn nước sinh hoạt, đoạn hạ nguồn dành cho việc nuôi trồng thủy sản.
Sau đó, cô ra chợ, mua về ba trăm cân cá giống, hai trăm cân tôm, và ba trăm cân tôm hùm nhỏ, chuyển chúng vào không gian và bắt đầu quá trình nuôi dưỡng bằng ý niệm. Vì chỉ nuôi với số lượng đủ dùng cá nhân, cô chỉ mua vừa đủ, tổng cộng tiêu tốn ba triệu tệ.
Sau khi mua sắm, cơ thể cô cảm thấy rã rời. Dù sao cô vẫn là một bác sĩ, và ngay cả khi xuyên không, khả năng cứu người vẫn là cần thiết, do đó, các thiết bị y tế là thứ không thể thiếu. Cô lái xe đến một quán ăn, gọi một tô mì thịt bò đơn giản để lót dạ. Trời đã nhá nhem tối, cô quyết định nghỉ ngơi, dời việc mua sắm thiết bị y tế sang ngày hôm sau.
Sáng sớm hôm sau, những tia nắng ấm áp len lỏi qua ô cửa, bầu trời trong xanh và rực rỡ, mang lại cảm giác dễ chịu cho tâm hồn.
Cô lái xe thẳng đến công ty thiết bị y tế, đặt mua một máy siêu âm màu trị giá ba triệu, máy điện tim mười vạn, năm trăm cuộn băng gạc và năm trăm chiếc khẩu trang, cùng với một nghìn bộ d.a.o mổ, cán d.a.o, kẹp y tế, kẹp phẫu thuật, kéo, kẹp cầm m.á.u, đèn không bóng, đèn sưởi và các thiết bị cần thiết khác. Tiếp đó là các loại dung dịch sát khuẩn: năm trăm chai povidine, năm trăm chai cồn, và ba trăm chai dung dịch 84. Cô cung cấp địa chỉ kho và yêu cầu giao hàng vào ngày mai.
Rời khỏi đó, cô ghé qua cửa hàng đồ dã ngoại, mua thêm hai mươi bộ quần áo chiến thuật, dùi cui điện, đèn pin và đèn năng lượng mặt trời. Đúng lúc hàng tiêu dùng đặt trực tuyến cũng được giao đến, cô lái xe đến kho, chuyển toàn bộ số hàng hóa vào không gian.
Khi bước vào, cô nhận thấy bãi cỏ đã bị động vật ăn trụi, cô liền di chuyển chúng sang khu vực khác rồi dùng ý niệm gieo lại hạt giống. Cảm thấy mệt mỏi, cô vào kho lấy một chiếc chăn, mang theo bộ ga gối bốn món, trải giường ra nghỉ ngơi một lát rồi mới dậy. Sau đó, cô cho cá tôm trong ao ăn, rồi tiếp tục gieo trồng thêm vài chục mẫu lương thực.
Ra khỏi không gian, cô nhận ra ban ngày thì không sao, nhưng đến buổi tối sẽ thiếu điện, cần phải tận dụng năng lượng mặt trời. Trời đã muộn, cô quyết định nghỉ ngơi một chút, tranh thủ lên mạng tìm hiểu thêm về hệ thống điện mặt trời.
Đêm xuống, cô lại chìm vào giấc mơ màng, trong mơ thấy mình đặt chân đến một vùng đất xa lạ, những ngôi nhà lợp ngói đất nung, sàn nhà là đất nện, và trong phòng chỉ có một chiếc giường cùng một tủ gỗ màu đỏ thẫm. Không hay từ lúc nào, trời đã sáng. Tỉnh dậy, cô vẫn đang ở trong căn hộ của mình. Nghĩ về giấc mơ kỳ lạ, cô thầm tự hỏi: chẳng lẽ mình thực sự sắp sửa xuyên không?
