Bạc Tổng, Đuôi Của Anh Lòi Ra Kìa! - Chương 62

Cập nhật lúc: 09/05/2026 11:08

“Không đúng, không phải mơ!”

Nhan Cẩn đột nhiên mở mắt, quả nhiên phát hiện cún con trong lòng đã biến thành hình người, mắt nhắm nghiền nhưng lại run rẩy một cách thần kinh, từ trong cổ họng phát ra tiếng rên rỉ của cún con.

“Sao thế cục cưng, tỉnh lại đi?”

Nhan Cẩn đang định bật đèn lên xem sao thì bị Bạc Duật ôm c.h.ặ.t vào lòng bằng một lực rất lớn, giọng cậu mê mang giống như một chú ch.ó hoang không tìm thấy chủ:

“Chị ơi, đừng rời bỏ em...”

“Là gặp ác mộng sao?”

Nhan Cẩn dùng tay lau mồ hôi lạnh trên trán cậu, lùa tay vào tóc cậu nhẹ nhàng, chậm rãi trấn an.

“Không sợ không sợ nhé, ác mộng đều là giả thôi, em cứ nghĩ ngược lại là được...”

Dần dần biên độ run rẩy của cơ thể Bạc Duật chậm lại, cảm xúc vẫn rất yếu ớt:

“Chị ơi, em mơ thấy chị biến mất rồi...

Họ đều nói chị không tồn tại...”

Nhan Cẩn hơi chột dạ, nhiệm vụ hoàn thành cô sẽ bị dịch chuyển rời đi, không ai còn nhớ đến mình nữa, cái này chẳng phải chính là không tồn tại sao.

Quả nhiên vẫn cần một chút lời nói dối thiện ý mà.

“Đã bảo là ác mộng rồi mà, chị là một người sống sờ sờ thế này, còn có thể đột nhiên biến mất được sao?”

Bạc Duật vẫn đắm chìm trong giấc mơ đáng sợ đó.

Cho dù cậu có thành danh đi chăng nữa, sở hữu khối tài sản dùng mãi không hết, nhưng nếu không có cô, cậu sống tiếp còn có ý nghĩa gì chứ?

Cái mạng này của cậu ngay từ đầu đã thuộc về cô rồi.

Trong tiếng thở dốc đau đớn, Nhan Cẩn cảm nhận được ngón tay khẽ vuốt ve khuôn mặt mình, cậu chạm vào rất nhẹ như thể đang xác nhận điều gì đó, lại dường như sợ làm kinh động đến giấc mơ.

“Chị ơi, chị sẽ không rời bỏ em đúng không?”

“...

Em lớn lên sẽ kiếm thật nhiều tiền, tất cả đều đưa cho chị, em còn sẽ nấu cơm cho chị cả đời nữa...”

Cậu ghé sát lại, dùng đôi tai mềm mại cọ cọ:

“Chị ơi, người khác không tốt bằng em đâu...”

Nhan Cẩn trực tiếp cảm động đến mức nước mắt lưng tròng, người ta thường nói tiền ở đâu thì tình yêu ở đó.

Lúc trước quả nhiên nên nhận lấy tấm thẻ đen đó, dù sao cũng là cún nhỏ cún lớn tự nguyện mà.

“Tất nhiên rồi, cún con nhà mình là đáng yêu nhất, chị yêu em nhất!”

Đây là chính em nói đấy nhé, chị tin thật đấy.

Nhan Cẩn nén cơn buồn ngủ dỗ dành cún con ngủ xong, bản thân mới yên tâm chìm vào giấc ngủ.

Tuy nhiên cô không biết rằng, sau khi hơi thở của cô trở nên ổn định, Bạc Duật vốn dĩ nên ngủ say lại mở mắt ra, đôi mắt đen láy tỉnh táo, không chút buồn ngủ.

Cho dù cậu đã rất cố gắng thuyết phục bản thân rằng đó chỉ là một cơn ác mộng, là giả dối, chắc chắn sẽ không xảy ra.

Nhưng Bạc Duật vẫn nhận thức một cách vô cùng rõ ràng và tuyệt vọng hơn bao giờ hết rằng người bên cạnh này rồi cũng sẽ rời đi.

Giống như lúc nhỏ cô đã rời bỏ cậu vậy...

Cậu chỉ là một vị khách qua đường trong cuộc đời cô, cô căn bản sẽ không vì cậu mà dừng bước.

Sau khi cô rời đi, cậu sẽ mất đi ký ức về cô, không còn nhớ được tên cô, cũng không biết cô sẽ đi đâu...

Bạc Duật run rẩy áp đầu vào trái tim cô, tiếng nhịp đập bên tai thật rõ ràng, nhưng đôi mắt đen kia lại ảm đạm không chút ánh sáng.

Tại sao chứ?

Chị không thể vì em mà ở lại sao?...

Thoáng cái đã đến đêm giao thừa.

Nhan Cẩn mua quần áo mới giày mới cho Bạc Duật, lại đến tiệm làm tóc tút tát cho một kiểu tóc thời thượng, biến cún con trở nên vô cùng chỉnh tề và tràn đầy tinh thần.

“Cục cưng, xoay một vòng cho chị xem nào.”

Chậc chậc chậc cái nhan sắc này, cái khí chất này, nhìn là biết có tố chất làm người mẫu nhí rồi!

Nhan Cẩn hối hận mình không đến sớm vài năm, nếu không cô thực sự định để cún con đi theo con đường này, ít nhất còn kiếm được thêm chút thu nhập phụ giúp gia đình không phải sao.

Tách tách tách.

Lúc Nhan Cẩn điên cuồng chụp ảnh làm kỷ niệm, thực ra nhân viên bán hàng cũng đang quan sát cặp đôi có nhan sắc cực cao này.

Nhìn giống chị em, nhưng diện mạo lại chẳng có chút nét tương đồng nào.

Đúng lúc nhân viên bán hàng đang tò mò thì Nhan Cẩn đã chủ động tiến lên chỉnh lại cổ áo cho Bạc Duật, động tác đó thuần thục như thể tay mọc trên đó vậy.

Bạc Duật cứ thế ngoan ngoãn để cô tùy ý chỉnh đùa, đôi mắt đen láy sóng sánh như nước, tập trung như thể trong mắt chỉ có một người.

Nhân viên bán hàng bừng tỉnh, nhìn Bạc Duật với vẻ mặt thêm vài phần khinh bỉ....

Nhìn thì có vẻ chỉnh chu đấy, hóa ra là kẻ ăn bám à.

Nhan Cẩn hoàn toàn không biết mình đã trở thành “phú bà”, bá đạo rút thẻ ra:

“Này, những bộ vừa nãy chúng tôi thử, quẹt thẻ hết cho tôi nhé!”

Tư thế này càng chứng thực thêm suy đoán của nhân viên bán hàng.

Anh ta nhận lấy thẻ, mỉm cười chuyên nghiệp nhưng lại có chút mỉa mai kỳ lạ:

“Dạ vâng, quý khách vui lòng đợi một chút ạ.”

Trông trẻ trung đúng là tốt thật đấy, ăn bám mà chẳng thấy đỏ mặt chút nào, thật là làm mất mặt đàn ông chúng tôi.

Nhan Cẩn không nhận ra vẻ ghen tị này, nhưng Bạc Duật thì nhận ra, cậu vốn dĩ luôn rất nhạy bén với những ác ý vô cớ này.

Ánh mắt rơi lên người nhân viên bán hàng, chỉ một lát sau, Bạc Duật liền thu hồi tầm mắt.

Diện mạo bình thường, vóc dáng lại càng khô khan, ng-ực chẳng có ng-ực, m-ông chẳng có m-ông, hèn chi lại đi ghen tị với việc cậu được chị yêu thương.

Hừ!

Chú cún trà xanh kiêu ngạo vẫy vẫy đuôi.

Thanh toán xong, đi đến cửa hàng bên cạnh, Bạc Duật nhìn trúng một chiếc áo khoác dài trong tủ kính:

“Chị ơi, chị mặc bộ này chắc chắn sẽ đẹp lắm.”

Nhan Cẩn nhìn nhìn, bày tỏ sự tán đồng với mắt nhìn của Bạc Cẩu Con, sau đó dắt cậu không quay đầu lại mà rời đi.

“Đắt quá, đây không phải thứ mà những người thật thà như chúng ta có thể tiêu xài được.”

Thực ra giá cả vẫn nằm trong phạm vi chịu đựng được, nhưng Nhan Cẩn làm dân công sở lâu rồi, đối với việc ăn mặc chải chuốt của mình khá tùy ý, cô đi làm rất ít khi trang điểm, buổi sáng không kịp là trực tiếp vớ bừa cái áo thun rồi chạy luôn, căn bản không phải kiểu nhân viên văn phòng tinh tế.

Mua quần áo đẹp đồng nghĩa với việc phải chải chuốt, phải trang điểm này, tóc phải uốn này, giày cao gót phải đi này.

Bộ đồ này khoác lên người chẳng khác nào tự đeo cho mình một bộ dụng cụ t.r.a t.ấ.n xinh đẹp, hoàn toàn không phù hợp với phong cách kẻ thất bại của cô mà.

Bình bình đạm đạm mới là thật.

Chủ yếu nhất là bây giờ có mua nhiều đến mấy thì lúc rời đi cũng không mang theo được, chi bằng tiết kiệm tiền một chút.

Phụ nữ nuôi gia đình không dễ dàng gì, mỗi khoản tiền đều phải tính toán chi li.

Bạc Duật:

“Chị ơi, em mua cho chị, em có tiền mà, coi như quà sinh nhật tặng chị được không?”

Nhan Cẩn rất cảm động, nhưng cô còn chẳng biết mình sinh ngày nào nữa, chưa bao giờ từng đón sinh nhật một cách t.ử tế, mua quà cái nỗi gì.

“Đi thôi đi thôi, lần sau hãy nói.”

Bạc Duật vẫn cứ bước đi một bước lại ngoảnh đầu nhìn ba lần, trông có vẻ muốn mua vô cùng.

Lúc này, âm thanh máy móc vang lên:

【 Đinh!

Kích hoạt nhiệm vụ ngẫu nhiên:

Để Bạc Duật bế kiểu công chúa trong 10 phút, yêu cầu mười ngón tay đan c.h.ặ.t.

Phần thưởng:

Điểm sinh mệnh 30, Tráp kỷ niệm 1 cái.】

Không phải chứ, hệ thống ngươi chưa ch-ết à —— đây là phản ứng đầu tiên của Nhan Cẩn.

Phản ứng thứ hai chính là, tại sao trong lúc làm nhiệm vụ nhánh, cô còn phải làm cái nhiệm vụ ngẫu nhiên ch.ó má này chứ?

Bây giờ đang sở hữu mấy nghìn điểm sinh mệnh, Nhan mỗ nhân đã kiêu ngạo rồi:

【 Chỉ có 30 điểm sinh mệnh, ngươi coi ta là ăn mày à.】

【 Chủ nhân à, không thể nói như vậy được, tích tiểu thành đại mà, muỗi tuy nhỏ cũng là thịt mà.】

Thế cũng đúng, đối với ch.ó lớn cô còn cần phải đi đường vòng một phen, chứ đối với ch.ó nhỏ thì cứ trực tiếp mà nắm thóp thôi.

Nhiệm vụ này thì trái lại có thể hoàn thành một cách nhẹ nhàng dễ dàng, nhưng mà ——

【 Tráp kỷ niệm là cái gì?】

Hệ thống:

【 Ta đặc biệt đi xin cho cô đấy, không phải cô rất nhớ ông chủ nhà cô lúc nhỏ sao, ta đã lưu cho cô 16 PB tài nguyên, video HD siêu nét, lúc cô rảnh rỗi không có việc gì làm thì có thể ôn lại chuyện xưa ~】

【 Ảnh ba chiều thực thể đấy nhé, có thể chạm vào được, nhưng không thể đối thoại nhé.】

Có thể sờ được cún nhỏ tí xíu!

Nhan Cẩn tức khắc tươi cười rạng rỡ:

【 Thống ca, vẫn là hai chúng ta tốt nhất thiên hạ, yêu ch-ết ngươi mất thôi!】

【 Hừ hừ, cô biết thế là tốt rồi.】

Nhan Cẩn xem qua yêu cầu nhiệm vụ, bế kiểu công chúa thì rất đơn giản, nhưng ở giữa thanh thiên bạch nhật, vừa bế vừa mười ngón đan c.h.ặ.t thì vẫn cần phải chuẩn bị tâm lý một chút.

Hơn nữa, cún con nhìn thì lớn đấy, nhưng thực tế mới mười tuổi thôi, không biết có bế nổi không.

Mặc kệ đi!

Được hay không thì cứ thử xem sao.

Nhan Cẩn trực tiếp mở lời:

“Cục cưng, chị đi mỏi chân quá, em bế chị về nhà đi.”

Lời này quả nhiên thu hút sự chú ý của Bạc Duật, cậu chẳng còn tâm trí đâu mà nhìn ngắm chiếc áo khoác kia nữa, đôi mắt đen láy rực sáng ngoảnh đầu lại nhìn Nhan Cẩn:

“Em bế ạ?”

Nhan Cẩn:

“Sao, không sẵn lòng à?”

Tất nhiên là sẵn lòng rồi!

Cậu cầu còn không được ấy chứ.

Mặc dù Nhan Cẩn có trọng lượng của một người phụ nữ trưởng thành bình thường, nhưng Bạc Duật có thừa sức lực và thủ đoạn, cậu vội vàng vò đống quần áo kia lại rồi nhét hết vào một cái túi, quàng lên khuỷu tay, cúi người một cách rất nhẹ nhàng bế bổng Nhan Cẩn lên.

Híp mắt cười, trông ngốc nghếch vô cùng:

“Chị ơi, chúng ta về nhà thôi.”

Trong trung tâm thương mại ngày Tết người không hề ít, cơ bản đều là những gia đình đi cùng nhau, tư thế ngôn tình của họ đã thành công thu hút không ít sự chú ý và tò mò của người qua đường.

“Mẹ ơi, tại sao chị kia lại phải có người bế thế ạ, chị ấy không có chân sao?”

“Chị ấy rõ ràng có chân mà, mẹ đã từng thấy trên mạng rồi, họ đây là đang chơi đùa, chơi...

Đúng rồi, chơi trò tình thú đấy!”

“Mẹ ơi, tình thú là gì ạ?

Chơi đùa kiểu gì ạ, cô giáo chưa có dạy ạ.”

Phụ huynh bịt miệng hai đứa trẻ lại, vội vàng kéo chúng đi:

“Nói bậy bạ gì đó, chuyện của người lớn, trẻ con đừng có quản.”

“Ồ, dạ vâng ạ.”

Khóe miệng Nhan Cẩn giật giật:

“...”

Cũng may là cô có một khuôn mặt dày bách độc bất xâm, nếu không thì phải tìm cái lỗ nào mà chui xuống cho rồi.

Dù sao thì những nhiệm vụ xấu hổ hơn cô cũng đã làm qua rồi, cái này chỉ là chuyện nhỏ thôi.

Đừng nhìn Bạc Duật tuổi còn nhỏ mà lầm, đôi chân rất vững chãi, bước đi khoan thai, nhìn giống như một bữa có thể đ.á.n.h chén năm bát cơm vậy.

Nhan Cẩn nhớ đến nhiệm vụ, xòe ngón tay ra, chậm rãi luồn vào kẽ tay của cún con đang đặt bên chân mình, mười ngón đan c.h.ặ.t.

【 Đinh!

Bây giờ bắt đầu tính giờ:

00:

00:

01.】

Lông mi Bạc Duật run run, có chút kinh ngạc nhìn về phía Nhan Cẩn.

Nhan Cẩn cười hì hì, thậm chí còn nắm c.h.ặ.t hơn một chút:

“Nhìn chị làm gì, không được nắm tay à?”

“...

Được ạ.”

Bạc Duật mím đôi môi ngọt lịm, hơi cong lên:

“Muốn nắm thế nào cũng được ạ.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.