Bạc Tổng, Đuôi Của Anh Lòi Ra Kìa! - Chương 85

Cập nhật lúc: 09/05/2026 11:12

Cô ấy an ủi:

“Đừng lo lắng, với thể chất này của Bạc tổng, chắc chắn sẽ sớm bình phục thôi, bọn tôi đều đang đợi các người quay lại đi làm đấy."

“Cậu không có ở đó, Lâm đặc trợ cũng bận, phòng tổng tài đến một chút sức sống cũng không có, ngột ngạt ch-ết đi được..."

“Đúng rồi, cậu còn nhớ gã Vương tổng giám đó không?

Lúc trước hống hách như vậy, sau đó giống như một cái bánh bao mềm, Bạc tổng còn chưa làm gì, gã đã lủi thủi cuốn gói về rồi, một lời cũng không dám ho he."

Tuy đã trôi qua bao lâu như vậy, nhưng nói đến những chuyện thú vị nơi công sở, khoảng cách bỗng chốc được kéo lại gần.

Nghe Lâm Miểu Miểu miêu tả một cách sinh động, dây thần kinh căng thẳng của Nhan Cẩn dần dần thả lỏng:

“Đợi anh ấy khỏe rồi, chúng tôi sẽ quay lại đi làm...

Thời gian anh ấy bị bệnh, vất vả mọi người để tâm nhiều hơn một chút."

“Nói gì thế, có lương mà nhận, tất cả đều không thành vấn đề!

Có điều——"

Lâm Miểu Miểu huých vai cô, nháy mắt ra hiệu:

“Này, cậu có nhận ra mình bây giờ nói chuyện rất giống bà chủ không?"

Bà chủ?

Nhan Cẩn mỉm cười:

“Thế à, sau này nếu cậu mà đắc tội với tôi, tôi sẽ trừ tiền thưởng của cậu."

Oa oa!

Đây là công khai rồi sao?

Tuy đã sớm biết “gian tình" của bọn họ, nhưng nghe chính miệng cô thừa nhận, Lâm Miểu Miểu vẫn có cảm giác hưng phấn khi “đẩy thuyền" thành thật.

“Tiếng bà chủ này tôi gọi trước nhé, giàu sang đừng quên nhau nha!"

Sau đó cô ấy hạ thấp giọng:

“Yên tâm, trước khi cậu chủ động công khai, tôi tuyệt đối giữ kín như bưng!"

Dù cho mọi người ai ai cũng đều biết tỏng rồi, hi hi....

Sau khi Lâm Miểu Miểu đi, Nhan Cẩn lau sạch chiếc bàn nhỏ, thay nước cho bình hoa.

Bước ra từ nhà vệ sinh, ngẩng đầu liền chạm phải một đôi mắt đen láy, mắt cô lập tức sáng bừng lên.

“Bé cưng anh tỉnh rồi à?"

Thật ra đối với chuyện đại cẩu tự t.ử, Nhan Cẩn rất giận, giận hắn phát điên, giận hắn không biết quý trọng thân thể của mình, nhưng sau khi xem xong những hình ảnh quá khứ của hệ thống, quả bóng căng phồng trong lòng cũng xẹp lép rồi.

Xót xa còn chẳng kịp, sao nỡ giận hắn chứ.

Đại cẩu chỉ là bị bệnh thôi, từ từ chữa bệnh sẽ khỏi thôi mà...

Môi trường phòng bệnh quá ngột ngạt, mùi thu-ốc sát trùng cũng không dễ ngửi, buổi sáng Nhan Cẩn đã đặt mấy bó hoa tươi trên ứng dụng giao hàng, sẵn tiện còn mua cho đại cẩu một “người bạn".

Lúc này Bạc Duật đang ngủ bên cạnh con gấu bông Bernese to đùng lông lá, chỉ lộ ra cái đầu, rõ ràng là một gã to cao một mét chín, trông lại giống như lúc hắn còn nhỏ.

Nhỏ bé một tẹo, yếu ớt và đáng thương.

Nhan Cẩn đi tới, cẩn thận nâng cổ tay bị thương của hắn lên:

“Tay có đau không?"

Bạc Duật nhìn cô không chớp mắt, khẽ mở môi:

“Đau..."

Nhan Cẩn vẫn không nhịn được mà cằn nhằn hai câu:

“Hóa ra cũng biết đau à, tôi còn tưởng anh là ch.ó sắt mình đồng, không sợ d.a.o chứ."

“Đau là thật..."

Bạc Duật giơ bàn tay trái đang quấn băng gạc lên, cảm nhận cơn đau rát, chậm rãi chạm vào gò má cô.

“Còn em thì sao?"

Em có phải là thật không?

“Tôi đương nhiên cũng là thật rồi."

Nhan Cẩn nhớ tới triệu chứng hoang tưởng của hắn, tim khẽ thắt lại:

“Bé cưng, anh tưởng tôi là ảo giác sao?"

“Không phải đâu, ảo giác chỉ có thể nhìn thấy, không có cảm giác xúc giác, anh sờ thử xem tôi có phải là thật không?"

Bạc Duật cảm nhận được nhiệt độ của cô, nhưng... hắn không nghe thấy, tiếng lòng của cô không còn nữa.

“Chị ơi..."

Bạc Duật đột nhiên gọi cô.

Nhan Cẩn ngẩn ra hai giây, ngay sau đó kinh ngạc trợn tròn mắt:

“Anh khôi phục ký ức rồi sao?!

Bé cưng, anh nhớ lại tất cả rồi đúng không?"

“Chị ơi, em không phân biệt được..."

Bạc Duật nói rất bình thản, nhưng lại khiến người ta cảm thấy sự bất lực của hắn một cách vô cớ.

Bạc Duật sợ cô là giả, nhưng lại hy vọng cô là giả...

Nếu cô là thật, nhìn thấy hắn làm loạn như vậy, chắc chắn sẽ giận hắn lắm.

Giận rồi, sẽ không thèm quan tâm đến hắn nữa...

Đối mặt với đôi mắt mịt mờ yếu ớt đó, Nhan Cẩn há miệng, trái tim nghẹn ngào thắt thành một cục nhỏ.

Tuy cô là một đứa trẻ mồ côi, từ nhỏ đến lớn sống cũng bình thường, nhưng tâm lý của Nhan mỗ cực kỳ tốt, chỉ cần còn sống, chuyện gì cũng không thành vấn đề.

Nếu không sống được nữa, ch-ết cũng chẳng sao.

Dưới tâm thái tốt luôn sẵn sàng buông xuôi như vậy, tuy cô bị bệnh này bệnh kia không ít, nhưng trạng thái tâm lý vẫn rất ổn định.

Đương nhiên, ngoại trừ lúc đi làm.

Dù không thể đồng cảm với nỗi đau của người bệnh, Nhan Cẩn vẫn thấy xót xa:

“Bé cưng đừng sợ, anh chỉ là bị bệnh thôi, tôi đã nhờ bác sĩ Lục kê đơn thu-ốc rồi...

Cứ từ từ, rồi sẽ khỏi thôi."

Bạc Duật đột nhiên nắm lấy tay Nhan Cẩn, c.ắ.n nhẹ một cái vào kẽ ngón tay cái của cô, sau đó nói:

“Cắn em một cái."

Nhan Cẩn tuy không hiểu hắn muốn làm gì, vẫn rất dung túng mà gặm một cái vào bàn tay lành lặn của hắn.

“Được chưa?"

“Chưa đủ... nặng thêm chút nữa."

Nhan Cẩn đành phải dùng thêm mấy phần sức, sau đó thổi thổi cho hắn:

“Được rồi bé cưng, c.ắ.n nữa là rách da đấy."

Nhìn hai dấu vết một nông một sâu tương tự nhau ở kẽ ngón tay cái, bờ môi nhợt nhạt của Bạc Duật cuối cùng cũng mỉm cười mãn nguyện, đôi mắt đó dường như được thắp sáng, phản chiếu những màu sắc rực rỡ.

Không phải giả, cô thật sự đã trở về.

Mân mê những ngón tay của cô, đại cẩu lại không vui, giọng nói trầm đục:

“Em chưa bao giờ mua nhẫn cho anh..."

Cô bảo “Bạc Duật" năm hai mươi tuổi gọi cô là vợ, còn cùng anh ta cái đó... rõ ràng chính mình còn chưa bao giờ được gọi cái xưng hô này, giữa bọn họ cũng chỉ mới có vài lần như vậy thôi.

“..."

Nhan Cẩn thật sự hết cách rồi.

Tại sao nằm bẹp dí ở đây mà vẫn còn nhớ thương chuyện tranh sủng với chính mình trong quá khứ vậy?

Đúng là giữ vững ý định ban đầu mà.

“Mua, tôi mua cho anh là được chứ gì...

Về nhà giao nộp hết tiền của anh ra đây, anh muốn bao nhiêu nhẫn tôi cũng mua, được chưa bé cưng?"

Bạc Duật thích nghe cô gọi mình là “bé cưng":

“Ừm, tiền của anh đều là của em."

Lúc trước ở trong căn nhà thuê hắn đã nói, sẽ kiếm thật nhiều tiền cho cô tiêu, đại cẩu không thất hứa, tất cả những gì hắn đã hứa đều đã làm được.

“Đã như vậy, tôi sẽ không khách sáo đâu."

Nhan Cẩn cầm điện thoại của Bạc Duật, nhanh nhảu đặt mua cho mình một chiếc điện thoại, lúc trước cô đã đưa điện thoại và số tiền tích cóp ít ỏi đó cho đại cẩu phiên bản nhỏ rồi, giờ cô thuộc diện người “không máy", làm gì cũng không tiện.

Chọn phiên bản Pro Max kết hợp với bộ nhớ lớn 1T xong, Nhan Cẩn lại đặt thêm đồ ăn giao tận nơi.

“Lát nữa ăn cơm trước, tôi lại đưa anh đến văn phòng bác sĩ một chuyến, sau đó về ngủ bù."

【Buồn ngủ quá...

Bây giờ cho dù có tám anh chàng đẹp trai mơn mởn cởi sạch đứng trước mặt tôi, thì cũng chẳng có hứng thú gì nữa rồi.】

【Xin lỗi, chuyện tự làm hại mình tôi không làm được.】

Lại có thể nghe thấy tiếng lòng rồi.

Trái tim treo lơ lửng của Bạc Duật cuối cùng cũng hạ xuống một cách vững chãi....

Sợ bệnh tình của hắn tái phát, Nhan Cẩn vẫn quyết định ở lại viện thêm mấy ngày, có tình hình gì cũng dễ xử lý.

Giường bệnh VIP rất rộng, đủ chỗ cho hai người ngủ thoải mái.

Nhan Cẩn từ tối qua đến giờ vẫn chưa ngủ, mí mắt đã sớm díp lại rồi, từ phòng khám của Lục Yến Chi về, cô ngã rầm một cái xuống giường.

“Bé cưng tôi ngủ một lát đã, anh đừng có chạy lung tung đấy..."

Nhan Cẩn nheo mắt, cử động sợi dây xích ch.ó buộc trên cổ tay:

“...

Trong cốc có nước, đói thì húp tạm gió Tây Bắc đi, có chuyện gì nhớ gọi tôi nha."

Sau đó liền rơi vào trạng thái “hôn mê", ngủ khì khì.

Sợi dây này là cô đặc biệt mua, dài năm mét, buộc hắn thật c.h.ặ.t, có chút động tĩnh gì là cô có thể tỉnh ngay.

Đại cẩu có chủ nhân bên cạnh trạng thái tinh thần dần ổn định, nhìn khuôn mặt mệt mỏi của cô, Bạc Duật cũng không “quậy" nữa, nằm xuống tựa đầu vào.

Anh trông chừng em, ngủ đi.

Hai người cứ thế ôm nhau ngủ đến trời đất quay cuồng.

Năm giờ sáng hôm sau, Nhan Cẩn ngủ suốt mười lăm tiếng đồng hồ cuối cùng cũng tỉnh dậy.

Khoảnh khắc mở mắt ra, không phải là tinh thần sảng khoái, mà là cảm thấy toàn thân rã rời, như thể vừa trải qua một kiếp người.

Buổi sáng mùa đông trời sáng muộn, lúc này ngoài rèm cửa là một màu đen kịt, Nhan Cẩn ngủ đến mụ mị đầu óc, cô là ai?

Cô đang ở đâu?

Cô đang làm gì?

Sờ soạng lấy chiếc điện thoại mới ở cạnh gối bật sáng, hóa ra mới năm giờ...

ừm, đã năm giờ rồi sao?!

Sao cô lại ngủ lâu thế nhỉ?

Ánh sáng từ màn hình chiếu vào gương mặt đang ngủ say của Bạc Duật bên cạnh, đại cẩu tóc mái xõa tung, môi vẫn còn chút nhợt nhạt, nhưng mày mắt hiền hòa, dáng vẻ ngủ rất an tâm.

Nhan Cẩn thực sự không sửa được cái nết háo sắc này, nhìn nhìn một hồi cô bắt đầu thèm thuồng nhỏ dãi rồi.

Cái thứ nhỏ bé này lớn lên kiểu gì mà có thể đẹp trai đến thế chứ.

Cô ghé sát lại hôn lên ch.óp mũi đại cẩu, sau đó bật đèn pin, cẩn thận đi xem cổ tay của hắn.

May quá, không thấm m-áu...

Đại cẩu gầy đi rồi, lát nữa đặt bát canh gà tẩm bổ cho hắn mới được.

Vốn dĩ còn có thể nằm thêm lát nữa, nhưng Nhan Cẩn đột nhiên cảm thấy một cơn buồn đi tiểu, cô nhẹ chân nhẹ tay xuống giường, chuẩn bị đi giải quyết “chuyện thường tình thế gian".

Nhưng còn chưa đi được hai bước, sợi dây nơi cổ tay đã bị kéo căng:

“Vợ ơi, em đi đâu thế..."

Giọng nam mới ngủ dậy đặc biệt khản đặc, mang theo sự từ tính mê người, nghe mà khiến người ta đắm say.

“Bé cưng, tôi đi vệ sinh, làm anh tỉnh giấc à?"

Nhan Cẩn hạ giọng.

Bạc Duật ngủ vốn dĩ rất nông, nhất là thời gian cô không có mặt, gần như xuất hiện chứng rối loạn giấc ngủ, thường xuyên gặp ác mộng, đêm qua đã là lúc hắn ngủ yên ổn nhất rồi.

Ngay từ trước khi Nhan Cẩn tỉnh, hắn đã tỉnh rồi.

Con ch.ó tâm cơ giả vờ ngủ nhận được một nụ hôn chào buổi sáng, trong lòng ngọt lịm.

Lúc này nghe thấy cô muốn đi vệ sinh, Bạc Duật rất tự nhiên vén chăn lên:

“Đi cùng đi."

“Được thôi, chúng ta cùng..."

Nhan Cẩn nói ra miệng mới phản ứng lại, không đúng, cái này không thể cùng được chứ!

Một lát sau.

Nhan Cẩn ngồi trên bồn cầu, mắt to mắt nhỏ nhìn chằm chằm vào Bạc Duật - kẻ nhất định phải “đi cùng" cô.

“Bé cưng, hay là anh ra ngoài trước đi...

đợi tôi giải quyết xong anh hẵng vào."

Tuy là chuyện kia thật đấy, nhưng cô cảm thấy hai người vẫn chưa “thân" đến mức có thể cởi mở như vậy.

“Hoặc là, anh đi trước?

Thật ra tôi cũng không gấp lắm ha ha."

Bạc Duật bướng bỉnh nói:

“Không, anh đợi em."

Nhìn cái là biết bản tính ch.ó bướng bỉnh lại phát tác rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.