Bạch Cẩm Yên - Chương 1
Cập nhật lúc: 27/06/2026 15:00
1
Ta bưng chiếc áo lót tiến vào phòng, Bùi Ngạn Khanh đang cúi đầu xem công văn.
Ánh nến hắt lên gương mặt nghiêng của chàng, đôi mày thanh tú, sống mũi cao thẳng, bờ môi mỏng manh.
Chàng mặc một chiếc áo lót bằng lụa trắng, cổ áo cài kín mít.
Trông chẳng khác gì vị Bồ Tát mặt lạnh thờ trong miếu.
Ta ngắm thêm vài lần, lòng ngứa ngáy không thôi.
Thành thân hai năm, niềm vui lớn nhất của ta chính là trêu chọc chàng.
Bùi Ngạn Khanh trông thì lạnh lùng vậy thôi, thực ra da mặt mỏng lắm.
Chỉ cần ta tiến lại gần, nói vài câu bông đùa, chàng càng giả vờ lãnh đạm bao nhiêu thì vành tai lại càng đỏ bấy nhiêu.
Vì thế, ta hắng giọng một tiếng, đặt chiếc áo lót lên bàn chàng.
"Tướng công, chàng có muốn thử không?"
Bùi Ngạn Khanh ngẩng đầu nhìn qua.
Ánh mắt chàng dừng lại trên chiếc áo lót màu đỏ thắm mỏng tang xuyên thấu kia.
Đôi mày chàng khẽ giật một cái.
"Bạch Cẩm Yên."
Mỗi lần chàng gọi đầy đủ cả họ lẫn tên ta, chắc chắn là sắp giáo huấn ta những đạo lý lớn lao.
Ta vội cười hì hì tiến tới trước khi chàng kịp mở miệng:
"Thiếp đã khâu suốt ba ngày đấy. Chàng xem, trên này còn có tên của chàng này."
Ta chỉ vào chữ "Khanh" nhỏ xíu bên trong cổ áo.
Thêu không đẹp lắm, hơi lệch một chút.
Nhưng dẫu sao cũng là tấm lòng chân thành của ta.
Bùi Ngạn Khanh khựng lại, giọng trầm xuống: "Cả ngày nàng chỉ lo làm mấy thứ này thôi sao?"
Ta gật đầu: "Đúng vậy."
"……"
Ta bồi thêm một câu: "Chủ yếu là lo cho chàng."
Bàn tay cầm b.út của chàng hơi dừng lại.
Theo thường lệ, ta chắc chắn sẽ thừa thắng xông lên.
Nhưng đúng lúc này, một dòng chữ bỗng lướt qua trước mắt.
[Ái chà, nữ phụ lại tới rồi! Nàng ta có biết xấu hổ là gì không thế?]
Ta ngẩn người.
Ngay sau đó, càng nhiều chữ hiện ra hơn.
[Nam chính đã ghét cay ghét đắng thế kia rồi, vậy mà cô ta vẫn tự thấy mình đáng yêu.]
[Chiếc áo lót này trong nguyên tác nam chính căn bản không thèm mặc, ném thẳng vào chậu than rồi.]
[Đợi nữ chính Đường Như Tuyết về kinh, nam chính mới biết thế nào là rung động thực sự.]
2
Nụ cười trên mặt ta dần cứng đờ.
Nữ chính?
Rung động thực sự?
Ta vô thức nhìn sang Bùi Ngạn Khanh.
Chàng cúi mắt tiếp tục xem công văn, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như trước.
Dường như những lời nói khi nãy của ta căn bản chẳng thể khơi gợi lấy một gợn sóng trong lòng chàng.
Ta chợt thấy chiếc áo lót trong tay nóng hổi đến mức phỏng cả người.
Hóa ra những chuyện vợ chồng tình thú mà ta từng nghĩ, trong mắt người khác lại chính là mặt dày bám riết.
Hóa ra mỗi lần chàng không lên tiếng, chẳng phải vì ngượng ngùng, mà là vì cảm thấy phiền chán.
Ta ôm c.h.ặ.t chiếc áo lót vào lòng, cười gượng gạo: "Lấy nhầm rồi."
Bùi Ngạn Khanh ngước mắt.
"Lấy nhầm?"
"Ừm."
Ta xoay người bước đi.
Giọng chàng truyền tới từ phía sau: "Thế nàng định đưa cho ai?"
Ta khựng bước chân.
Dòng chữ lại lướt qua nhanh ch.óng.
[Nam chính chắc chắn thấy hoang đường lắm, nàng ta ngoài bám lấy nam chính ra thì còn có thể đưa cho ai nữa chứ?]
[Nữ phụ sắp cứng miệng rồi đấy.]
[Cười c.h.ế.t mất, kẻ mặt dày cuối cùng cũng lật xe.]
Ta nắm c.h.ặ.t vạt áo, không quay đầu lại.
"Cho ch.ó mặc."
Trong phòng yên tĩnh một lúc.
Một lát sau, phía sau truyền đến tiếng Bùi Ngạn Khanh đặt b.út xuống.
"Bạch Cẩm Yên."
"Làm gì?"
"Nàng nuôi ch.ó à?"
Ta: "……"
Ta không có.
Nhưng bắt đầu từ hôm nay, ta có thể nuôi.
3
Cuộc hôn nhân giữa ta và Bùi Ngạn Khanh là do Hoàng thượng ban hôn.
Bùi gia bao đời nay đều là văn quan danh giá, Bùi Ngạn Khanh lại càng sớm nổi danh.
Mười tám tuổi vào Đại Lý Tự, hai mươi tuổi đã trở thành Thiếu khanh.
Còn ta thì sao?
Nhà ta xuất thân võ tướng.
Cha ta trấn giữ biên cương phía Bắc, các huynh đệ người nào người nấy đều rất giỏi đ.á.n.h đ.ấ.m.
Chỉ có ta là từ nhỏ đã được cả nhà nuông chiều đến vô pháp vô thiên.
Trong cầm kỳ thi họa chỉ biết vẽ con rùa, mở miệng ra là tấu hài.
Những tiểu thư đài các ở kinh thành sau lưng chê cười ta, nói Bùi Ngạn Khanh cưới ta cũng như việc nhét một con khổng tước lòe loẹt bên cạnh bức tranh tùng núi tuyết.
Ta nghe thấy cũng chẳng giận.
Khổng tước thì sao chứ?
Khổng tước xòe đuôi mới đẹp.
Lần đầu ta chạm mặt Bùi Ngạn Khanh là ngày thiết yến trong cung.
Chàng thay Đại Lý Tự dâng án, đứng trên đại điện, không vội vàng, thanh lãnh lạnh lùng như phủ một lớp sương.
Lúc đó có một cung nữ nhỏ tay trượt, làm đổ bát canh nóng.
Chàng nghiêng người đỡ giúp, nửa ống tay áo ướt sũng, nhưng chỉ thấp giọng nói: "Không sao."
Khi đó ta đã nghĩ.
Người này bề ngoài lạnh lùng, nhưng trong lòng lại rất dịu dàng.
Sau này Hoàng thượng ban hôn, ta vui đến mức cả đêm không chợp mắt được.
Sau khi thành thân, ta cũng thực sự muốn làm một người vợ hiền.
Chỉ là cách làm "hiền" của ta không giống người khác.
Người khác hầm canh cho phu quân.
Ta nhét những bài thơ tình chua loét vào tay Bùi Ngạn Khanh.
Người khác mài mực giúp phu quân.
Ta nhỏ vài giọt hương lộ vào mực của chàng.
Người khác dịu dàng hiền thục.
Ta ngày nào cũng đổi trò để chọc cho tai chàng đỏ lên.
Ta luôn nghĩ, Bùi Ngạn Khanh không nói thích, là vì bản tính chàng không biết nói.
Ngọc dù lạnh đến đâu, cứ ủ ấm mãi rồi cũng sẽ nóng lên thôi.
4
Thế nhưng bình luận lại nói không phải vậy.
[Nữ phụ thật biết cách tìm lý do cho mình. Nam chính không thích chính là không thích.]
[Nàng ta cứ làm phiền như vậy, nam chính về nhà chẳng khác nào chịu hình phạt.]
[Nữ chính Đường Như Tuyết mới là người định mệnh của nam chính. Nàng ấy hiểu những vụ án đó, hiểu chí hướng, và hiểu cả sự lặng lẽ của chàng.]
Ta ngồi bên giường, nhìn bộ nội y trong lòng, bỗng nhiên không cười nổi nữa.
Ta quả thực không hiểu mấy vụ án đó.
Hồ sơ trong thư phòng Bùi Ngạn Khanh, ta xem hai dòng là bắt đầu buồn ngủ.
Ta cũng không hiểu thế nào là kiềm chế.
Thích một người, hận không thể cho cả thế giới biết.
Nhưng nếu sự yêu thích này khiến người khác cảm thấy mệt mỏi thì sao?
Ta nhét bộ nội y đó vào đáy hòm.
Lại thu dọn từng tờ thơ tình từng viết cho chàng.
Khi cầm tờ cuối cùng, ta thẫn thờ mất một hồi lâu.
