Bạch Hổ Và Kiếm - Chương 5
Cập nhật lúc: 23/08/2026 01:01
Ta bất đắc dĩ từ bỏ, bò lên gần sau gáy hắn.
Nhìn cái đầu lớn mềm xù và đôi tai trắng cứ động qua động lại...
Lòng bỗng mềm đi.
Nếu coi hắn như một con mèo, dỗ mèo hình như cũng chẳng có vấn đề gì.
Ta lập tức túm hai tai hắn, mặt không cảm xúc nhưng cố tình đổi sang giọng ngọt đến phát ngấy:
“Tai của đại hổ sao mềm thế này nha? Lông cũng mượt quá đi. Đại hổ nhà ai vừa đẹp vừa mạnh như vậy nha?”
Râu hổ của Bạch Lẫm khẽ động. Hắn nheo mắt, cố làm ra vẻ “ta vẫn đang giận”.
Thực tế cái đuôi trắng sau lưng đã vẫy nhanh đến mức vui vẻ không giấu nổi.
Hừ.
Quả nhiên, chỉ cần là giống đực thì đều thích nghe giọng mềm.
“Ta tha cho ngươi. Sẽ đưa ngươi ra khỏi vực. Bớt nói mấy lời khiến người khác nổi da gà đi.”
Bạch Lẫm đứng dậy đi ra ngoài.
Giọng vừa lạnh vừa ngạo, nghe cực kỳ vô tình.
Thực ra bốn móng vuốt trắng gần như nở hoa vì vui, đến bước đi cũng ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c.
Chậc.
Ta đi theo Bạch Lẫm đến nơi mình đã rơi xuống trước đó, ngẩng đầu nhìn trận pháp đỏ vàng kỳ dị trên không trung.
Bạch Lẫm hóa lại hình người, ánh mắt âm trầm nhìn trận pháp.
Sau đó hắn giơ tay đ.á.n.h một kích.
Vô số lôi điện đỏ đen hiện ra trong lòng bàn tay, lao v.út lên trời, điên cuồng va vào trận pháp.
Trận pháp chấn động dữ dội, thỉnh thoảng bùng lên ánh đỏ chống lại công kích của Bạch Lẫm.
Đúng lúc ấy, trên người hắn đột nhiên hiện ra hơn mười hư ảnh xiềng xích màu đỏ, nối thẳng với trận pháp trên trời.
Thoạt nhìn như thể đang hút linh lực của trận pháp.
Trận pháp muốn khóa hắn sao?
Lại còn bị hút ngược?
Đồng t.ử ta co lại.
Không đúng!
Chính những xiềng xích ấy vẫn luôn hút yêu lực của Bạch Lẫm!
Có lẽ không chỉ yêu lực.
Mà còn cả khí vận và sinh cơ của hắn.
Trong lòng ta lạnh buốt.
Cuối cùng cũng nhìn rõ phù văn trong trận.
Câu Thần Tá Hồn Trận...
Đầu óc ta bỗng sáng rõ.
Có lẽ Bạch Lẫm không phải vì nhập ma nên mới bị trấn áp.
Mà là có người thèm muốn tiên thiên khí vận của hắn.
Trong miệng dâng lên vị đắng.
Ta chăm chú nhìn Bạch Lẫm với vẻ mặt âm trầm, lần đầu tiên trong lòng nảy sinh nghi ngờ đối với cái gọi là tiên môn.
Chỉ vài nhịp thở sau, trận pháp rốt cuộc không chống nổi công kích của hắn, vỡ thành vô số mảnh sáng rồi tiêu tán giữa trời đất.
Đến khi hoàn hồn, ta đã bị Bạch Lẫm xách lên khỏi Hỗn Độn Nhai.
Ta đứng ngẩn ra, nhất thời không biết nên nói gì với hắn.
Bạch Lẫm dường như cũng chẳng cần an ủi.
“Sao? Luyến tiếc ta à?”
Bạch Lẫm nhìn dáng vẻ mất hồn của ta, nheo mắt lạnh giọng.
“Nhưng ta không cần một kẻ vô dụng đi theo.”
Nhìn hắn hoàn toàn chẳng để tâm, ta nghĩ lại.
Đâu phải ta hại hắn.
Ta áy náy làm gì?
Vốn chỉ là đôi bên cùng có lợi. Bây giờ cả hai đều ra ngoài rồi, còn gì phải dây dưa?
Ta không phải kiểu người chỉ vì song tu một lần liền sinh tình.
Lúc ấy chỉ là tình thế ép buộc, nào có tình cảm gì.
Hơn nữa cảm giác Bạch Lẫm mang lại cho ta...
Thật sự chẳng tốt đẹp gì.
Ta bĩu môi, đầy ghét bỏ.
Chỉ là không ngờ Bạch Lẫm lại là kiểu người đó.
Hắn còn đang đứng bên kia, vẻ mặt cực kỳ mất tự nhiên, cố tự tìm đường lui cho mình:
“Nhưng nếu ngươi thật sự muốn đi theo ta, ta đương nhiên cũng không phải hạng bạc tình bạc...”
“Cáo từ.”
Ta chẳng buồn nghe hắn khoác lác, không chờ hắn nói hết đã quay người bỏ đi.
Trúc Hàn kiếm của ta...
Nó mới là bảo bối ta ngày nhớ đêm mong.
“Ta...”
Bạch Lẫm bị sự lạnh nhạt của ta làm tổn thương, ngơ ngác như một con c.h.ó lớn vừa bị chủ bỏ rơi. Đôi kim đồng tròn xoe, cứ thế nhìn bóng lưng tuyệt tình của ta.
Trông như thể ta mới là kẻ ăn xong phủi tay bỏ đi.
Mà cũng đúng.
Ta thậm chí còn chưa để lại tên cho hắn.
Ta phải trở về Thanh Phong Tông, đòi lại kiếm của mình.
Hừ.
Thanh Phong Tông.
Một nơi chỉ biết đòi hỏi, chưa từng biết cho đi.
8
Thanh Phong Tông ở Nam Châu.
Không hiểu vì sao sau khi ra khỏi Hỗn Độn Nhai, ta lại xuất hiện ở Trung Châu.
Vốn định ngự kiếm trở về.
Nhưng ta không có kiếm.
Nghĩ một lúc, mua Truyền Tống Phù cũng được.
Nhưng ta cũng không có tiền.
Chậc.
Vậy chỉ còn cách nhận Huyền Thưởng Lệnh, kiếm linh thạch trước.
Không hiểu sao trong thời gian làm nhiệm vụ, mọi chuyện lại thuận lợi đến kỳ lạ.
Ta nóng lòng kiếm tiền nên thường nhận nhiệm vụ vượt cảnh giới. Thế nhưng mỗi lần đến nơi, yêu thú mục tiêu đều chỉ còn thoi thóp nửa sống nửa c.h.ế.c.
Ta còn thuận tay cứu ba công t.ử tiểu thư nhà giàu bỏ nhà ra đi để chứng minh bản thân.
Thế là tự nhiên thu được mấy kẻ sùng bái bám theo.
“Tỷ tỷ, muội là Tần Châu của Vạn Đan Tông. Tỷ thuộc tông môn nào vậy? Đến nhà muội chơi được không?”
Tiểu cô nương được nuông chiều ôm eo ta, nũng nịu không chịu buông.
Một thiếu niên da ngăm bên cạnh cuống quýt chen lời:
