Bạch Hổ Và Kiếm - Chương 7
Cập nhật lúc: 23/08/2026 01:01
10
Sương mù theo bước chân ta dần tản ra.
Bóng dáng thứ kia nhanh ch.óng rõ ràng.
Mèo?
Hay c.h.ó?
Ừm...
Ta nhìn con Cửu Mệnh Linh Miêu thân hình thanh tú trong bức tranh của Huyền Thưởng Lệnh.
Rồi lại nhìn con vật kỳ quái đang xù lông dưới đất.
Bên mép nó còn dính mấy sợi lông trắng, trông như vừa ăn thứ gì đó.
Thấy ta đi tới, con mèo quái lập tức bắt đầu kêu.
“Ngao... khụ! Meo... ngao meo...”
Chắc chắn không phải Cửu Mệnh Linh Miêu.
Tiếng kêu khó nghe muốn c.h.ế.c.
Khóe miệng ta giật một cái, quay đầu bỏ đi.
Con mèo quái thấy ta đi dứt khoát như vậy thì tức đến phát điên, cả người xù thành một con nhím trắng.
Nhưng nó vẫn cố nhịn, chạy vọt tới trước mặt ta để giữ người.
“Meo ngao! Meo ngao!”
Nó dùng giọng khàn khàn cố sức kêu, đôi mắt sáng rực nhìn ta vô cùng chấp nhất.
C.h.ế.c tiệt.
Khó nghe đến mức ta phải bịt tai.
Ta cau mày nhìn con mèo kỳ quái, thật sự muốn đá đầu nó bay đi.
Ba tiểu gia hỏa phía sau lúc này cũng vây tới, ríu ra ríu rít.
“Đây là Cửu Mệnh Linh Miêu sao? Sao hình như hơi lớn?”
“Nó béo quá. Nó có cho sờ không?”
“Cạp cạp.”
Tân Vân Nhĩ định vươn cổ m.ổ con mèo kỳ quái.
Kết quả vừa đối mắt với nó, con ngỗng ngốc lập tức bị dọa sợ.
“Nga nga nga!”
Hắn bay thẳng vào lòng ta, run lẩy bẩy.
Mặc Kình giận vì hắn không có tiền đồ, túm cánh hắn kéo ra:
“Ngươi làm sao vậy! Ngươi đường đường là yêu tộc mà lại sợ linh thú?”
Tần Châu cũng tức tối túm cái cổ dài:
“Ngươi là nam nhân! Không được trốn trong lòng tỷ tỷ!”
“Cạp cạp! Hô a!”
Ta bị ồn đến đau đầu.
Nhìn con mèo quái dưới đất đang giả vờ ngoan ngoãn, ta nghĩ hay là bắt nó về xem có thể giao nhiệm vụ không.
Không còn cách nào.
Ta chỉ thiếu đúng năm trăm linh thạch.
Ta đặt Tân Vân Nhĩ đang run xuống, vươn tay bắt con mèo.
Nó cũng khá nghe lời, bị bắt mà không phản kháng.
Chỉ là vẻ mặt kiêu ngạo đến mức đáng ghét.
Ta nghiêm túc nhìn nó.
“Hửm? Kim đồng?”
Ta nhìn đôi mắt của con mèo, càng thấy kỳ lạ.
“Linh miêu không phải mắt xanh sao?”
Con mèo quái hình như hơi chột dạ, lập tức lại kêu, cố chứng minh mình thật sự là mèo.
“Meo ngao... meo ngao...”
“Hô! Hô a!”
Ở góc không ai chú ý, Tân đại ngỗng sốt ruột đến mức gần như nói được tiếng người.
Nhưng chẳng ai thèm để ý một tiểu yêu chưa trưởng thành, nói năng còn không rõ.
Kim đồng của con mèo quái lóe lên.
Nó liếc Tân Vân Nhĩ một cái.
Đại ngỗng lập tức im bặt.
Ta không hề nghi ngờ, ôm con mèo lên, chuẩn bị dẫn ba tiểu gia hỏa trở về thành.
Lúc này ta lại nhớ tới chuyện gần đây thỉnh thoảng không thể tụ linh.
Linh khí giống như bị thứ gì đó hút mất.
Ta mắc bệnh sao?
Hay vì trong đan điền có hai viên Kim Đan?
Đúng lúc ấy, trong bụng lại khẽ động, giống như có vật gì đụng một cái.
Không đau.
Nhưng cảm giác rất kỳ lạ.
Ta c.ắ.n môi, xoa bụng, nghi ngờ hai viên Kim Đan đang đ.á.n.h nhau...
Haiz.
Có thời gian phải tìm y tu xem thử mới được.
11
Sau khi trở về thành, người phát Huyền Thưởng Lệnh vừa nhìn con mèo đã chê nó quá béo, tướng mạo lại kỳ quái, không thích hợp làm linh sủng nên nhất quyết không nhận.
Con mèo đứng dưới đất, ánh mắt lạnh lùng như đang cười nhạo.
Ta cạn lời.
May mà hộ vệ của ba tiểu gia hỏa cuối cùng cũng tìm tới đón chủ t.ử.
Ta vô cùng hài lòng, lập tức giao trả ba cục phiền phức này.
Tân tiểu ngỗng lại không chịu đi, mắt rưng rưng, c.ắ.n c.h.ặ.t góc áo ta không chịu buông.
Miệng còn liên tục phát ra tiếng “hô hô hô”.
Bộ thanh sam vốn đã rách của ta bị kéo càng nhăn nhúm...
Trẻ con không hiểu chuyện.
Cho nên ta tìm hộ vệ của Tân Vân Nhĩ, đòi năm trăm linh thạch bồi thường.
Ừm.
Như vậy đã đủ tiền mua Truyền Tống Phù.
Còn con mèo quái này...
Hay tìm chỗ ném đi.
Dù mềm xù thật, nhưng thứ không nên nuôi thì ta không nuôi.
Người treo thưởng không cần, ta cũng không cần.
Ta nghiêm túc xách mèo lên tường thành cao, định ném thẳng nó ra ngoài.
Đương nhiên, ta tuyệt đối không phải vì ghi thù mấy luồng linh hỏa kia, cũng không phải chê nó xấu.
Chỉ đơn thuần muốn ném thôi.
Kết quả ném thế nào cũng không được.
“Ngao ô!”
Con mèo tức đến gầm lên, lưng cong lại, toàn thân tỏa kim quang, trông uy nghiêm vô cùng.
Ta thấy vậy lập tức chạy tới Vạn Bảo Lâu mua Truyền Tống Phù.
Truyền Tống Phù chỉ truyền được một người, không thể mang theo linh sủng.
Ta cong môi, liếc con mèo vẫn đứng trên vai mình.
Tiểu miêu miêu lát nữa sẽ thành mèo hoang không nhà nha.
Con mèo mặt không cảm xúc, trong mắt toàn là khinh bỉ.
Ta hừ lạnh, lập tức xé Truyền Tống Phù, truyền tống về Nam Châu.
Sau một trận không gian d.a.o động.
Ta xuất hiện ở Vạn Kiếm Thành, thành trì lớn nhất Nam Châu.
Không ngờ...
Con mèo vẫn đứng nguyên trên vai ta.
Ta: “...”
Không thể vứt nổi, ta đành bịt mũi chấp nhận, coi như nuôi thêm một linh sủng.
