Bạch Nguyệt Quang Của Bố Trở Về - Chương 1
Cập nhật lúc: 23/07/2026 13:03
Bạch nguyệt quang trong lòng bố tôi đã trở về.
Vì cái gọi là “tình yêu chân chính”, ông chấp nhận ly hôn với mẹ tôi, tình nguyện rời đi không mang theo gì để cưới lại người phụ nữ năm xưa.
Mẹ tôi đồng ý.
Còn tôi chỉ muốn tận mắt nhìn xem, một người đàn ông trắng tay như bố tôi, liệu “bạch nguyệt quang” kia còn thật lòng muốn gả cho ông nữa không!
1
Khi tôi trở về nhà, bầu không khí trong nhà lạ đến khó tả.
Bố tôi, người xưa nay luôn xem công việc là mạng sống, hôm nay vậy mà lại về nhà sớm hơn cả tôi.
Còn mẹ tôi, người lúc nào cũng vui vẻ tươi cười, lại ngồi trên sofa với gương mặt lạnh nhạt.
“Mộc Mộc, bố mẹ quyết định ly hôn rồi.”
Câu nói của mẹ giống như một quả b.o.m nổ tung trong đầu tôi, khiến tôi nhất thời không phản ứng kịp.
Nghe mẹ kể xong, tôi mới hiểu rõ đầu đuôi mọi chuyện.
Hóa ra năm đó, bố tôi từng yêu một người phụ nữ, nhưng không được người ta đáp lại. Người ấy ra nước ngoài, bố tôi đành phải buông tay.
Sau đó, mẹ tôi thích bố, bắt đầu nhiệt tình theo đuổi ông.
Cuối cùng, hai người kết hôn.
Bây giờ người cũ quay về, tình cờ gặp lại bố tôi, ông bỗng cảm thấy đây là “duyên phận trời định”, sống c.h.ế.t đòi ly hôn.
“Tạm thời chưa nói đến chuyện bố và cô ‘bạch nguyệt quang’ kia đã bao nhiêu năm không gặp. Năm xưa lúc bố chẳng có gì, người ta chê bố. Bây giờ bố là tổng giám đốc của một công ty niêm yết thì cô ta lại thấy phù hợp rồi sao? Rốt cuộc cô ta yêu con người bố, hay yêu tiền và địa vị của bố?”
“Không được phép bôi nhọ Hứa Uyển!”
Bố tôi đỏ bừng mặt quát lên cắt ngang lời tôi, như thể tôi vừa x.úc p.hạ.m đến tín ngưỡng thiêng liêng nào đó của ông.
Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn là bảo bối trong lòng bố, ông chưa từng lớn tiếng với tôi như vậy bao giờ.
Tôi và mẹ liếc nhìn nhau, trong mắt cả hai đều hiện rõ sự thất vọng.
“Bố mẹ đã quyết định ly hôn, là con gái, con không có quyền can thiệp. Dù thế nào đi nữa, hai người vẫn là bố mẹ con.”
Bố tôi xúc động nói:
“Mộc Mộc, bố biết con là đứa hiểu chuyện, thương bố nhất.”
“Nhưng con vẫn muốn nhắc bố một chuyện. Ly hôn rồi, bố phải rời đi tay trắng. Bao nhiêu năm nay bố đã dốc không ít tâm huyết cho tập đoàn Tô thị, bố thật sự nỡ bỏ hết sao?”
Bố tôi là con rể ở rể nhà mẹ tôi. Ngày xưa ông chỉ là một thanh niên trắng tay, có tài nhưng không có nơi để thể hiện.
Còn mẹ tôi thì yêu đến mức mù quáng, khóc lóc cầu xin ông ngoại cho cưới bằng được bố.
Ông ngoại tôi cuối cùng đành thỏa hiệp, nhưng yêu cầu bố ký một bản thỏa thuận tiền hôn nhân: Dù sau này ly hôn vì bất cứ lý do gì, bố tôi đều phải ra đi tay trắng.
Mẹ tôi không hiểu kinh doanh, công ty từ trước đến nay đều do bố tôi quản lý.
Nhưng cổ phần công ty luôn nằm trong tay mẹ tôi và tôi. Bố tôi không nắm giữ dù chỉ một đồng.
Một khi ly hôn, ông thật sự sẽ chẳng còn gì.
Dù vậy, trong những chuyện lớn, mẹ tôi trước nay luôn rất tỉnh táo.
“Bố và cô Hứa là tình yêu thật sự. Đã là tình yêu thật sự thì không nên đem tiền bạc ra cân đo đong đếm. Tài sản nhà họ Tô tôi không cần, tôi sẽ tự gây dựng lại mọi thứ từ hai bàn tay trắng để cho Hứa Uyển hạnh phúc!”
Nghe đúng là… rất truyền cảm hứng.
Nhưng năm xưa lúc còn trẻ, có năng lực mà ông còn chẳng gây dựng được gì. Bây giờ đã trung niên rồi, lại muốn bắt đầu từ con số không sao?
Bốn năm qua, bố tôi điều hành Tô thị, dựa vào nền tảng vững chắc của tập đoàn mới có được danh tiếng và sự tự tin như hiện tại.
Ông thật sự cho rằng rời khỏi Tô thị, ông vẫn là “Tổng giám đốc Tô” được người người kính nể sao?
“Con tôn trọng lựa chọn của bố. Vậy vài hôm nữa chúng ta tổ chức họp hội đồng quản trị, chuyển giao chức chủ tịch cho con nhé.”
Bố tôi sững lại:
“Con nói gì? Vị trí chủ tịch là do hội đồng quản trị quyết định, từ bao giờ đến lượt con quyết?”
Tôi mỉm cười:
“Bố quên rồi à? Hội đồng quản trị để bố làm chủ tịch là vì mẹ và con nắm phần lớn cổ phần. Bây giờ bố và mẹ ly hôn rồi, bố nghĩ bọn con còn ủng hộ bố sao? Một người không có cổ phần thì lấy tư cách gì bước vào hội đồng quản trị?”
Bố tôi nghẹn họng, không nói được lời phản bác nào, chỉ có thể quay sang hỏi mẹ tôi:
“Tô Thanh, em cũng nghĩ như vậy à?”
Mẹ tôi còn sắc bén hơn cả tôi:
“Anh hiểu ‘ra đi tay trắng’ nghĩa là gì không? Ly hôn rồi, anh không còn là người nhà họ Tô nữa. Anh dựa vào đâu mà tiếp tục can thiệp vào Tô thị, tiếp tục nhận lương từ Tô thị? Da mặt anh đúng là dày thật đấy!”
Mặt bố tôi đỏ bừng:
“Dù sao tôi cũng là bố ruột của Mộc Mộc!”
Tôi gật đầu liên tục:
“Vâng vâng vâng. Chờ đến lúc bố đến tuổi nghỉ hưu, con sẽ chuyển tiền phụng dưỡng đúng hạn. Bố cứ yên tâm, con nhất định sẽ chăm sóc bố thật tốt lúc về già, không để bố cô đơn đâu.”
Bố tôi là người rất sĩ diện, nghe tôi và mẹ nói vậy, ông cũng không cố dây dưa thêm.
