Bạch Nguyệt Quang Của Đế Vương - Chương 2
Cập nhật lúc: 20/06/2026 15:01
Hôm ấy ta đứng ôm bụng ngóng trông ở cửa cung, nhìn khắp hoa viên phồn hoa như gấm.
Khi huynh trưởng ta xuất hiện trong bộ áo vải nhưng khí chất hào hoa phong nhã vẫn không thay đổi, những giọt nước mắt tích tụ trong hai năm qua cuối cùng cũng rơi xuống.
“Ca ca…”
Đây là từ rõ ràng nhất ta nói kể từ khi trông thấy huynh trưởng, còn lại chỉ là tiếng nghẹn ngào nghe không rõ.
Huynh trưởng xoa đầu ta, nói tiểu muội của Tề gia cuối cùng cũng trưởng thành, sắp làm mẫu thân rồi.
Ta chỉ khóc chứ không thể nói được gì. Huynh trưởng vừa vỗ lưng ta vừa kể từng chuyện vui trong nhà cho ta nghe. Sức khoẻ của cha mẹ không đáng ngại, công việc thêu thùa của nhị tỷ cũng phát triển, đại tẩu còn sinh cho ta thêm một đứa cháu…
Ta nghe xong càng khóc to hơn.
Ta rất hối hận. Ta không nên chỉ biết khóc, ta còn chưa nhìn kỹ tướng mạo bây giờ của huynh trưởng. Ta vẫn chưa thể nói mấy câu mà huynh trưởng đã bước ra khỏi cửa cung, một lần nữa khoác áo giáp xông vào chiến trường ngập tràn khói lửa.
Mà thánh chỉ của Hoàng thượng cũng truyền đến viện ta vào buổi chiều, phong Tề Thương, trưởng t.ử Tề gia làm Chinh Bắc tướng quân, dẫn binh đến phương bắc. Tề Âm, nữ nhi thứ ba của Tề gia dịu dàng hiền thục, phong làm Dung hoa.
Đêm đó Hoàng thượng đến cung của ta, lần đầu tiên không ném chăn xuống đất, cũng không bắt ta chịu tội mà chỉ lẳng lặng nằm bên cạnh. Hắn nghe ta khóc nức nở cả một đêm, may mà vẫn có lòng nhét cho ta một góc chăn.
Bây giờ ta vác cái bụng to đi lại trong cung, tuy vị phân vẫn thấp như cũ nhưng ánh mắt căm hận của phi tần trong cung đều tan thành mây khói, chuyển sang ánh mắt kính cẩn trầm mặc.
Ta không biết vẻ kính cẩn ấy là vì đứa bé trong bụng hay là vì huynh trưởng đang liều mạng c.h.é.m g.i.ế.c nơi tiền tuyến.
Tóm lại, những ngày tháng sau đó của ta ở trong cung cũng thuận lợi hơn chút.
Nhưng ta lại không thể vui nổi.
Ta không biết đứa bé trong bụng có bao nhiêu thù với mình. Khi mới có thai, ta cứ nôn mửa không ngừng, cho đến khi miệng đầy vị đắng ngắt mới dừng lại. Ổn định được vài ngày, ta tập trung lo lắng cho huynh trưởng đang ở trên tiền tuyến. Nó lại bắt đầu đ.ấ.m đá trong bụng ta, giày vò khiến ta không thể ngủ yên. Sắc mặt ta trở nên vô cùng tiều tuỵ, như Thuý Tâm nói “Củ cải nhỏ tươi mọng kiên quyết trở thành củ cải muối.”
Mà hết thảy là do vị Hoàng thượng cao cao tại thượng kia ban tặng!
Ánh mắt nhìn Hoàng thượng của ta ngày càng không thân thiện. Nhưng ta càng nhìn hắn không vừa mắt, hắn lại càng sấn tới trước mặt ta làm trò. Chiến sự ở Bắc Cảnh đã ổn định, cuộc sống của hắn dường như càng nhàn hơn. Buổi trưa dùng bữa ở cung ta xong, đến tối vẫn còn phải tới đây một chuyến nữa. Khắp cung ta đều quanh quẩn mùi Long Tiên Hương của hắn.
Nhưng ta đã không còn rảnh để quan tâm đến lòng dạ tiểu nhân của hắn. Bụng ta ngày càng lớn. Cuối cùng, khi chiếc lá còn lại của mùa thu rơi xuống, ngày ta từng hi vọng vô số lần cũng tới, ta cũng được hạ sinh đứa bé thích giày vò người khác.
Bà đỡ, thái y, y nữ chen lấn khắp Vĩnh An Cung, nhưng đứa bé cũng không phải loại lương thiện gì. Ta đau đến mức sắp ngất mà nó vẫn còn sống c.h.ế.t không chịu chui ra.
“Mẫu thân!”
Ta kêu khàn cả giọng. Trước mười lăm tuổi ta vẫn còn là tiểu nữ nhi được Tề gia cưng chiều. Bây giờ cũng chỉ mười bảy tuổi lại chỉ có thể chịu đựng cơn đau thấu xương, gọi trời trời không nghe, gọi mẹ mẹ không đáp.
Nhưng ta nhớ mẫu thân, ta muốn trước khi c.h.ế.t được gặp mẹ một lần.
“Dung hoa, Hoàng thượng nói người hãy cố dùng sức, hãy dùng sức sinh hạ hài t.ử. Chỉ cần người bình an sẽ cho phép Tề lão gia, Tề lão phu nhân, còn có cả con cháu Tề gia được hồi kinh!”
Thuý Tâm đầu đầy mồ hôi cầm tay ta truyền đạt từng khẩu dụ của Hoàng thượng.
Ta lập tức dùng toàn sức lực. Ta biết lòng dạ Hoàng thượng hẹp hòi, thích ghi hận và không chào đón ta. Thế nhưng từ trước đến nay hắn là người nói được làm được!
Đứa bé khóc “Oa” một tiếng vang vọng cả Vĩnh An Cung.
Ta rốt cuộc cũng thả lỏng. Tề gia ta rốt cuộc cũng có thể trở về kinh.
Khi Hoàng thượng tiến vào, trong phòng vẫn chưa thu dọn xong. Liên Nhị luống cuống tay chân vội vàng mang những đồ vật linh tinh ra ngoài, sợ vấy bẩn mắt thánh.
“Lời nói còn tính không?”
Ta dựa vào gối nhìn hắn trực tiếp ngồi bên giường, sợ hắn đổi ý. Cho dù hắn là Hoàng thượng, cho dù lời nói của hắn sức nặng ngàn cân.
“Còn tính.”
Ánh mắt hắn nhìn ta dường như còn lưu lại chút sợ hãi. Ta chớp mắt nghĩ mình nhìn lầm. Người sợ hắn đổi ý là ta mới đúng, hắn sợ cái gì chứ?
Nhưng ta chưa kịp nghĩ nhiều, nhũ mẫu đã ôm đứa bé vào phòng.
“Chúc mừng bệ hạ, chúc mừng Dung hoa hạ sinh Hoàng t.ử.”
Ta ôm tã bọc nhũ mẫu đưa cho, vừa nhìn thoáng qua đã hơi run tay. Hoàng thượng nhanh mắt lập tức vươn tay ra ôm, trừng mắt nhìn ta.
“Ngươi làm gì đó!”
“Xấu…”
Ta nhìn Hoàng thượng, buột miệng nói. Hoàng thượng cúi đầu liếc một cái, biểu cảm trên mặt khiến ta lập tức biết được cái gọi là đồng cảm.
Nhưng hắn vẫn ôm đứa bé nhăn nheo như cũ, trong mắt tràn ngập ý cười.
Đây là đứa con đầu lòng của hắn, được hắn ban tên Giác.
Năm Tân Kiến thứ ba, Giác Nhi tròn một tháng. Ta được tấn phong làm Chiêu Nghi, đứng hàng Cửu Tần. Huynh trưởng ta đại thắng ở Bắc Cảnh, Tề gia được ân xá, ít ngày nữa sẽ hồi kinh. Tề phủ hiển hách trước đây bị sụp đổ sau khi phe Thái t.ử thất bại nặng nề, có điều sau ba năm không ngờ lại được khôi phục một lần nữa.
Thế sự thật khó đoán.
Lúc này ta đang đứng trong cung Thái hậu chờ bị xử tội. Mặc dù ta đã sinh hạ hoàng t.ử nhưng vẫn chưa gánh tội trước đó đâu.
Nhưng Thái hậu cũng không xử lí ta, chỉ lạnh lùng khiển trách hai câu để ta kiểm điểm lại hành vi sau này, không thể ỷ sủng mà kiêu.
Ta cảm thấy khó tin. Thường ngày Thái hậu ghét ta nhất mà giờ lại giơ cao đ.á.n.h khẽ như vậy? Ta là yêu nghiệt đã đạp bàn đập chén ở thọ yến của bà, kêu gào muốn lấy đầu hay lấy mạng. Thái hậu cứ vậy bỏ qua cho ta sao? Trước kia ta thỉnh an bà không cẩn thận hắt xì mấy cái mà còn bắt ta chép phạt “Nữ giới” mấy lần, bây giờ quở trách vài câu là xong sao?
Ta mang một bụng nghi hoặc rụt rè từ cung Thái hậu trở về Vĩnh An Cung, sợ Thái hậu sau lưng lại đột nhiên tung ra một sát chiêu khiến ta không kịp trở tay.
“Chiêu nghi hạ sinh hoàng t.ử, có công với hoàng thất. Huynh trưởng lại đại thắng nơi biên cảnh, có công với xã tắc. Thái hậu nương nương sao nỡ trách phạt công thần?”
Liên Nhị vừa đưa ta một khay táo đỏ mọng, vừa an ủi để ta khuây khoả.
Có công?
Ta ăn quả táo ngọt lịm, nhìn tuyết đầu mùa bay bay trên trời. Tề gia ta đang là tội thần, từ bao giờ lại trở thành công thần? Cái thở dài của phụ thân và giọt nước mắt của mẫu thân vẫn còn nguyên trong trí nhớ ta. Thời điểm ta cho rằng Tề gia chỉ định xoay sở trong vô vọng, bất tri bất giác vậy mà lại thành công thần?
Đây là ông trời đang thương Tề gia ta sao?
“Chiêu nghi, Hoàng thượng tới.”
Thuý Tâm thông báo một tiếng rồi mỉm cười cùng Liên Nhị lui ra.
Là tên Hoàng thượng khiến người ta chán ghét sao?
Ta ngoái đầu nhìn dáng người tiêu sái của Hoàng thượng. Bộ thường phục màu bạc lại làm nổi bật vẻ ôn nhu như ngọc của hắn. Trong lòng ta mơ hồ nổi lên một ý nghĩ to gan, nhưng suy nghĩ này quá mức kinh thiên động địa. Ta lúc này quyết định dập tắt ngọn lửa nhen nhóm trong lòng. Thế nhưng ngọn lửa càng lớn hơn, thiêu đốt khiến ta ngứa ngáy, mặt mũi xoắt xuýt nhìn chằm chằm Hoàng thượng.
Hoàng thượng bị ta nhìn chăm chú đến dựng tóc gáy: “Ngươi lại có ý gì xấu xa?”
Ta nuốt một ngụm nước bọt, lặng yên tiến đến trước mặt Hoàng thượng, nghĩ làm sao để biểu đạt suy nghĩ trong lòng thật trôi chảy.
“Bệ hạ, có phải ngài không thích ta hay không?”
Biểu cảm trên mặt Hoàng thượng đông cứng lại, sau khi biết rõ bản thân không nghe nhầm mới ghé vào tai ta, thấp giọng nói:
“Trẫm thích ngươi làm gì? Trẫm thích ngươi dạy bọn trẻ kia hát “Đầu Ninh Vương giống bóng cỏ” từ đầu phố đến cuối ngõ sao?”
Hắn nói xong đạp cửa rời đi, để lại cho ta bóng lưng khó nắm bắt.
Nửa quả táo ăn dở trên tay ta lăn lông lốc trên mặt đất.
Ta có cảm giác nguy hiểm rình rập. Ta không ngờ sự tích ở dân gian năm ấy tận tâm nghĩ cho Thái t.ử tỷ phu lại trở thành hòn đá tự đập vào chân mình.
Quá âm hiểm, quá âm hiểm rồi. Khó trách năm ấy binh lính phe Thái t.ử đổ rạp như núi, uổng công ta còn nghĩ là do Tiên hoàng quá yêu chiều. Bây giờ mới hiểu sự công kích của Ninh Vương nhằm vào phe Thái t.ử tinh vi và khủng khiếp đến mức độ nào!
Năm đó ta cũng chỉ mới mười hai tuổi, hắn lại cho người để mắt tới ta?
Nghĩ đến chuyện mình từng tận tâm soạn nhạc c.h.ử.i bới Ninh Vương, lúc này ta ngày càng thấy trời đất rung chuyển.
Lòng dạ của tên cẩu Hoàng thượng này cực nham hiểm. Sau khi ta sinh Giác Nhi hắn cũng dừng lại vài ngày. Mục đích để ta lầm tưởng năm đó đã tát nhầm người tình, hắn khuất phục trước khí thế uy vũ bất khuất của ta, vì ngại nên hắn mới hành xử sai lầm như vậy. Ta hoàn toàn quên mất những việc làm thất đức của hắn lúc trước. Hiện giờ mọi chuyện như đang tái hiện lại trong đầu, nhớ đến câu ta hỏi hắn hôm ấy liền cảm thấy da mặt trở nên đau rát, đúng là tự chuốc lấy xấu hổ.
Vậy hắn cho phép Tề gia hồi kinh là đang tính toán điều gì. Huynh trưởng ta sau khi thắng trận vẫn phụng mệnh canh phòng Bắc Cảnh, hắn đừng trở mặt vô tình nhé? Chẳng lẽ hai chữ “có công” còn chưa bớt nóng đã lại biến thành hai chữ “có tội” lạnh lùng chăng?
Suy tư quá mức trong vòng hai ba ngày như vậy, khuôn mặt tròn trịa của ta nhanh ch.óng gầy đi trông thấy.
“Chiêu nghi, bệ hạ nói chỉ cần người biên soạn ca khúc tán dương bệ hạ thì sẽ không bị truy cứu những chuyện hoang đường ngày trước nữa.”
Cuối cùng, vào thời khắc ta âu sầu đến nỗi không ăn nổi cánh gà, Tiểu Hạ T.ử hầu hạ bên cạnh Hoàng thượng bỗng nhiên tới truyền khẩu dụ của Hoàng thượng. Đôi mắt u ám suốt bốn ngày của ta cuối cùng cũng trong veo trở lại.
Những cái khác thì không nói, bàn về những bài dân ca trên phố thì ta cũng được xem là chuyên gia. Ta đã có thể bố trí bài hát về Ninh Vương từ đầu phố đến cuối ngõ thì dĩ nhiên cũng từng từ cuối ngõ đến đầu phố khen ngợi Thái t.ử tỷ phu của ta. Bây giờ ta lại dùng những ca khúc ca tụng Thái t.ử trước đây để khen Hoàng thượng, buộc tiểu cung nữ và tiểu thái giám trong cung ta đọc trôi chảy.
Ngày thứ năm, khi tên cẩu Hoàng thượng lạnh lùng kiêu ngạo bước vào trong cung ta, từ cửa cung đến tận nội điện đều đều vang lên tiếng ca tụng đương kim thánh thượng nhân đức độ lượng, danh tiếng hiển hách. Cộng thêm bữa trưa hôm ấy ta cực kỳ nghe lời dâng lên cho hắn món cánh gà ta yêu thích nhất, cuối cùng mới được uống t.h.u.ố.c an thần mà ta ngày đêm mong mỏi.
Hoàng thượng tỉ mẩn thưởng thức cánh gà, ung dung nhìn ta rồi nói, hắn trăm công ngàn việc nên lười hao tâm tổn trí so đo với ta, càng lười làm liên luỵ đến Tề gia.
Ta nhìn cái nhếch mép của Hoàng thượng, trải nghiệm sâu sắc cái gì gọi là tiểu nhân đắc chí.
Cuối xuân, đầu hè, ta đã một đêm chưa ngủ. Sang ngày thứ hai cẩn thận bảo Thuý Tâm trang điểm thật đẹp cho mình. Trong gương đồng là dung nhan kiều mị của nữ t.ử mười tám tuổi, mất đi vẻ ngây ngô lúc mới vào cung của năm mười lăm tuổi.
Ta đã tự dặn đi dặn lại, không được khóc, không được khóc.
Nhưng khi gương mặt đã luẩn quẩn trong giấc mơ của ta vô số lần xuất hiện, mang theo giọng nói già nua đục ngầu, quỳ xuống gọi ta một tiếng “Chiêu nghi”, nước mắt của ta lại rơi không ngừng.
Ta không còn là “A Âm” chỉ biết vùi vào n.g.ự.c họ nũng nịu nữa. Lúc này họ cũng không thể bảo vệ ta chu toàn để ta mặc sức làm loạn nữa. Nhưng dù có quan hệ như thế nào, họ vẫn là người thương yêu ta nhất, nhìn ta rồi nói thương ta phải chịu khổ.
Ba năm, ta cuối cùng cũng có thể gọi một tiếng phụ thân, kêu một tiếng mẫu thân.
Ta vẫn chưa thoát ra khỏi niềm vui to lớn này, một tiếng “Bệ hạ giá lâm” lại khiến tim ta phát run.
Hoàng thượng đến lúc này làm gì?
Phụ thân của ta dập đầu bái lạy rất lâu chưa đứng lên. Cái vái này là để xoá bỏ màn đối chọi gay gắt mấy năm qua, là sự cảm kích hoàng ân. Càng là tấm lòng cuối cùng của bậc làm cha dành cho đứa con gái bé bỏng một thân một mình trong cung. Tề gia đã không còn là phủ tướng quyền thế ngập trời nữa. Phía sau ta không có sự chống lưng của gia tộc, chỉ có thể dựa vào hoàng ân mà thôi.
Nhưng phụ thân đã rời kinh ba năm, nào có biết thù oán sâu đậm của ta và Hoàng thượng. Cho dù ông ấy đưa cả già trẻ trong Tề gia tới quỳ trên nền Vĩnh An Cung thì Hoàng thượng cũng không thể từ tiểu nhân tâm cơ trở thành chính nhân quân t.ử.
Ta ôm Giác Nhi gian nan đỡ phụ thân dậy.
Thế nhưng Hoàng thượng lại đi trước một bước, khách khí ban thưởng ghế ngồi cho phụ thân. Hắn nắm tay ta, ôn hoà nói:
“Tề lão yên tâm. A Âm vất vả hạ sinh dòng dõi cho Hoàng gia ta. Trẫm sẽ yêu thương và bảo vệ nàng. Chuyện cũ năm xưa đã qua, bây giờ trẫm còn phải trông cậy Tề Thương tướng quân bảo vệ giang sơn thay trẫm.”
Đây còn ngọt ngào hơn cả lời nói của công t.ử thâm tình ta xem được trong thoại bản.
Ta cũng không biết bắt đầu từ khi nào mà ta trong miệng hắn từ “Ê”, “Này” trở thành “A Âm” dịu dàng quyến luyến. Ta càng không biết “Tự sẽ yêu thương và bảo vệ” của hắn có phải sau này khi ném cho ta cái chăn cũng sẽ thưởng cho thêm cái gối hay không. Về phần huynh trưởng, ta biết hắn cứ chần chừ không triệu huynh trưởng khải hoàn về kinh là đang có mưu đồ khác!
Ta cẩn thận đ.á.n.h giá vị đế vương trông có vẻ khí chất bất phàm này từ trên xuống dưới, trong lòng càng cảm thấy lời hắn nói vốn không có ý gì tốt.
Nhưng trong mắt phụ thân ta lại đầy giọt nước mắt nóng hổi, liên tục run rẩy khấu tạ. Khi rời cung, ông cầm tay ta, liên tục cảm thấy Hoàng thượng nhân đức, căn dặn ta phải trân trọng những gì, nuối tiếc những gì, chớ làm xằng bậy như hồi nhỏ cô phụ sự ân sủng của Hoàng thượng.
Vì tên Hoàng thượng châm ngòi ly gián, lần đầu tiên trong mười tám năm qua Tề Âm ta cảm nhận được sự cô đơn và bất lực trong tình cảm gia đình. Ta tức giận quay đầu nhìn Hoàng thượng, vừa hay lại trông thấy ý cười tự cho mình là đúng của hắn còn chưa tiêu tan.
May mắn trong số người thân của ta vẫn còn người mà Hoàng thượng không mê hoặc được, đó chính là Giác Nhi.
Sau khi Giác Nhi đầy tháng đã thay đổi dáng vẻ nhăn nhúm trước kia, quẫy mình biến thành một bé con trắng mũm mĩm. Dáng vẻ dễ thương ấy thật sự làm tan chảy trái tim ta, khiến cuộc sống ta tươi đẹp hơn. Chút tội khi trước thằng bé hành hạ ta cũng không là gì cả. Bây giờ hễ thằng bé cười một cái, ta cũng nguyện lao vào núi đao biển lửa vì nó.
Điều càng quan trọng hơn là, Giác Nhi nhà ta chưa từng e ngại uy thế của phụ hoàng thằng bé, có suy nghĩ đen tối giống y hệt mẫu thân.
Thời điểm Giác Nhi vừa biết bò, ta và tên Hoàng thượng tiểu nhân kia sẽ phân ra đứng hai bên, thằng bé sẽ đến thẳng phía ta không chút do dự. Thời điểm Giác Nhi bi bô biết nói, ta cùng Hoàng thượng sẽ liều mạng tranh giành đứng trước mặt thằng bé để dạy nói “Phụ hoàng”, “Mẫu phi”. Thời điểm Giác Nhi bắt đầu tập tễnh đi, ta cùng Hoàng thượng chen trước mặt thằng bé vội vã đưa tay ra che chở, nếu nó té ngã cũng đều ngã vào lòng ta.
Giác Nhi ngày càng lớn, cũng ngày càng thiên vị ta hơn. Ta có thể không yêu thằng bé sao, ta quá yêu nó mất rồi!
Nhưng Hoàng thượng không được mãn nguyện như ta. Nhớ năm đó ta kinh ngạc suýt chút nữa đ.á.n.h rơi thằng bé, là Hoàng thượng đã dùng tay giữ được. Bây giờ Giác Nhi lại không hề niệm tình ngày đó phụ hoàng ôm nó. Mỗi lần Hoàng thượng hận đến nghiến răng cũng chỉ có thể bóp khuôn mặt nhỏ nhắn của Giác Nhi mấy lần mà không thể phát tác.
“Ngài đừng vần vò mặt Giác Nhi nữa.”
Ta ôm Giác Nhi đang ngủ say sưa, hất bàn tay muốn làm điều ác của Hoàng thượng.
“Trẫm vần vò? Trẫm đang nghiêm túc bóp!”
Hoàng thượng lại bóp mặt Giác Nhi thêm hai lần nữa, lạnh lùng trùm chăn quay lưng về phía ta.
“Con trai không ngoan, trẫm muốn một đứa con gái.”
Năm Tân Kiến thứ tư, Giác Nhi hơn một tuổi. Hoàng thượng nói hắn muốn có con gái.
Nhưng hậu cung có nhiều phi tần như thế, không có lý gì để ta nhất định phải sinh con gái.
Mắt thấy số lần Hoàng thượng ngủ lại Vĩnh An Cung ngày càng nhiều, thời gian ta bầu bạn với Giác Nhi ngày càng ít, những bất mãn trong lòng ta cũng ngày càng nhiều lên.
Hôm ấy trời trong gió nhẹ, vừa nhìn liền biết là một ngày đẹp trời.
Mặt trời vừa lặn xuống phía tây, ta căng thẳng không biết Hoàng thượng sẽ xuất hiện vào lúc nào. Ta thơm khuôn mặt nhỏ nhắn của Giác Nhi, nước mắt lưng tròng để nhũ mẫu bế đi, lại trông thấy Tiểu Hạ T.ử vội vã tiến đến bẩm:
“Chiêu nghi, hôm nay Hoàng thượng không thể tới, xin Chiêu nghi hãy tự dùng bữa tối trước.”
Không tới? Tim ta nhảy cẫng lên vì vui sướng, vội vàng bảo Tiểu Hạ T.ử tỉ mỉ kể lại đầu đuôi câu chuyện.
Thì ra Thái hậu cuối cùng cũng ra tay với con trai ruột của mình.
Liên tục mấy tháng, tuần có bảy ngày thì Hoàng thượng đã ở trong Vĩnh An Cung của ta đến ba, bốn ngày, một hai ngày là ở Hưng Đức điện của hắn. Nửa ngày, một ngày hoặc nửa ngày còn lại cũng sẽ thi thoảng đến ngồi một chút ở cung Hoàng hậu hay cung của tứ phi. Các phi tần trong cung đều giống như quả phụ, cơn ghen cuồng nộ thiêu đốt cả cung điện của Thái hậu. Thái hậu tức giận đập nát cả viên ngọc Như Ý mà bản thân trân quý nhất.
Hoàng thượng sau đó vội vàng chạy đến cung Thái hậu chịu tội nên bây giờ mới không thể đến giày vò cung ta.
Ta nghe xong nhất thời cũng trở nên vui vẻ. Tên Hoàng thượng tiểu nhân này cuối cùng cũng có người trị.
Sau khi Tiểu Hạ T.ử lui ra, ta vô tư ôm Giác Nhi ăn một bữa thoả thích, ngủ một giấc thật ngon.
Nghe nói hôm ấy Thái hậu rất tức giận, đuổi hết những người xung quanh. Cung nhân chỉ nghe phía trong có tiếng không ngừng tranh chấp. Lúc Hoàng thượng đi ra, trên mặt âm trầm lạnh lẽo đến mức suýt đóng một tầng băng.
Từ hôm ấy trở đi, Hoàng thượng không tới Vĩnh An Cung của ta nữa. Bắt đầu từ cung của Hoàng hậu, chúng phi tần trong cung đều ngày đêm mong chờ sự ân sủng của Hoàng thượng như nước chảy.
Nhưng hoàng ân hiển nhiên lại không giống với mong đợi của họ. Hơn một tháng tiếp theo, cái lạnh của tầng băng ba thước trên mặt Hoàng thượng khiến phi tần nào trong hậu cung cũng nơm nớp lo sợ. Thái giám, cung nữ đi trên đường cũng không dám thở mạnh. Tuy đã tháng ba đầu xuân nhưng cả hoàng cung đều chìm trong ngày đông tháng chín.
Nhưng chỉ có một chốn hoa đào trong trời đông giá rét ấy, chính là Vĩnh An Cung của ta.
Hoàng thượng không đến, ta ôm Giác Nhi một tuổi rưỡi sống vui vẻ trong Vĩnh An Cung. Hôm nay làm một cái đèn, ngày mai lại buộc xích đu khiến Vĩnh An Cung náo nhiệt ngày qua ngày.
Nhưng ta lại quên mất đạo lý niềm vui dễ sinh nỗi buồn. Vào lúc ta vui vẻ quên hết tất cả, từ cung Thái hậu truyền đến ý chỉ.
Buổi chiều đẹp trời bỗng đổ một trận mưa. Mùi Đàn hương tràn ngập khắp cung Thái hậu, ta thấp thỏm bước vào trong điện.
Thái hậu phất tay cho hai bên lui ra. Ta nhìn điệu bộ này cuối cùng cũng nghĩ phải chăng những ngày qua bản thân quá mức tuỳ ý, chẳng lẽ Thái hậu muốn tự trừng phạt?
Khuôn mặt của Thái hậu ẩn trong lớp Đàn hương nên ta nhìn không rõ. Bà rất lâu không nói gì khiến ta đứng ngồi không yên. Nhớ tới lời căn dặn liên tục của Thuý Tâm bảo ta phải vững vàng, ta liền cố gắng nhẫn nại đợi Thái hậu mở miệng.
Nhưng sự trầm mặc này có lâu quá không?
“Năm Hồng Gia thứ ba mươi sáu, ai gia mười tám tuổi. Sau nhiều lần khó khăn trắc trở, cuối cùng cũng được toại nguyện gả cho người thiếu niên cùng ta rong ruổi trên lưng ngựa, vừa vào phủ là chỉ sủng ái mình ta.
Thái hậu rốt cuộc cũng phá vỡ sự im lặng, giọng nói chậm rãi phiêu đãng trong làn khói của Đàn hương khiến ta cảm thấy không chân thực.
Ta nhất thời sửng sốt. Sao Thái hậu hôm nay không dạy dỗ mà lại nói chuyện cũ năm xưa với ta?
“Năm Hồng Gia thứ ba mươi tám, Ngũ vương tranh ngôi đoạt đích sao mà khốc liệt đến thế. Tiên hoàng bị giam giữ trong phủ Thái t.ử, ai gia cũng mất đi đứa bé ba tháng trong bụng. Trong vòng một đêm, tính khí của Tiên hoàng thay đổi ch.óng mặt. Từ đó hiếm khi nói chuyện, chỉ khi ở bên với ai gia mới bằng lòng thổ lộ hết tất cả tâm tư. Mùa đông ấy quá mức u ám lạnh lẽo, ai gia đến nay vẫn khó có thể quên.”
“Năm Hồng Gia thứ bốn mươi hai, ai gia sinh hạ Hoàng đế, trong mắt Tiên hoàng hiện lên tia vui mừng hiếm có.”
“Năm Hồng Gia thứ bốn mươi ba, Tiên hoàng giấu tài năm năm, cuối cùng cũng leo lên ngôi vị chí tôn. Hôm ấy, Tiên hoàng cầm tay ai gia nói tất cả đều đã qua đi, từ giờ sẽ là một quãng thời gian mới.”
“Nhưng con đường đế vương gian nan biết bao, nhiều chuyện thân bất do kỷ sao có thể bình thường. Vì sự vững chắc của giang sơn, ông ấy không thể không lập Hàn hoàng hậu, không thể không lập Thái t.ử, càng không thể giấu mẹ con chúng ta sau lưng. Ông ấy cố gắng hết sức làm tốt vị trí minh quân trong miệng bọn họ.”
“Thế nhưng ngay cả chút bình an cuối cùng bọn họ cũng không muốn cho ai gia. Hai nhà thông gia Hàn – Tề vọng tưởng có thể một tay che trời trên triều đình. Không còn đường lui như thế, ai gia và Tiên hoàng dùng bốn năm để nâng đỡ Hoàng đế leo lên ngôi vị đế vương.”
Ngữ khí bình thản mà nhẹ nhàng của Thái hậu khéo léo che giấu những mâu thuẫn cùng cực kia.
Ta nuốt một ngụm nước bọt, Tề gia trước kia quả thật có chút huênh hoang.
“Ai gia được sủng mười mấy năm, cùng Tiên hoàng ân ái không chút nghi ngờ. Vậy mà lại quên mất con trai của ông ấy dĩ nhiên cũng giống vậy, một khi đã có tình cảm sẽ chỉ sâu nặng với một người. Cho dù ai gia không thích tính cách hư hỏng vì được nuông chiều của ngươi, cũng từng căm hận Tề gia các người đã từng nhắm công kích vào Hoàng đế. Nhưng ai gia càng không muốn con mình cũng buồn bực không vui đi hết con đường đế vương giống phụ hoàng của nó. Nếu nó đã chung tình với ngươi, ai gia sẽ cùng nó gánh chịu những mưa gió trong tiền triều và hậu cung là được.”
Ta cuối cùng cũng thấy rõ vẻ mặt tiều tuỵ của Thái hậu, lại nghe không rõ câu nói cuối của Thái hậu có ý gì.
Chung tình với ta?
Thái hậu thấy ta mờ mịt không hiểu gì, nhịn không được đỡ trán thở dài.
“Ai gia đã gây ra tội nghiệt gì mà con trai mình lại đi thích một kẻ ngốc.”
Ta lập tức cảm thấy rất uỷ khuất, Thái hậu sao lại mắng người chứ. Sao ta lại biến thành kẻ ngốc, đây không phải oan c.h.ế.t ta rồi sao. Tên cẩu Hoàng thượng kia rõ ràng đã nói muốn trả thù ta, cũng không thích ta. Bây giờ Thái hậu khăng khăng nói hắn chung tình với ta, ta nào có thể không nghi hoặc.
“Ai gia biết nó thường ngày hay tranh chấp với ngươi, cũng bởi vì nó thích một cô nương mà bản thân vốn không nên thích. Nó càng sợ chọc thủng nỗi tâm tư này hơn vì cô nương nó vốn không nên thích lại không hề thích nó.”
Thái hậu nhìn ta một cách đầy ẩn ý, mặt ta đã đỏ tận mang tai.
“Bẩm Thái hậu, Hoàng thượng giá lâm.”
Giọng nói của Giai cô cô, thiếp thân của Thái hậu truyền vào từ ngoài điện.
“Xem kìa, mới nói được mấy câu đã lo lắng đến vậy, nhanh như thế đã chạy đến chỗ ai gia rồi.”
Thái hậu cười khẽ một tiếng, ta liền nhìn theo tiếng bước chân, trông thấy Hoàng thượng vội vã đạp cửa đi vào.
Dưới ánh nắng ch.ói chang, bộ long bào trang trọng kia lại toát lên vẻ ôn hoà và ấm áp. Dù sắc mặt hắn lạnh tanh nhưng trong mắt lại khó nén vẻ gấp gáp. Hắn đi tới phía ta, phong thái tuất dật, khí chất bất phàm.
Đúng vậy. Lần đầu tiên ta thấy Hoàng thượng của ta lại có thể đẹp đến như thế.
Sau khi Hoàng thượng đưa ta ra khỏi cung Thái hậu, suốt đường đi đều vô cùng nghiêm túc.
Một là Thái hậu không hề nói cho hắn biết bà gọi ta đến có chuyện gì, khiến hắn ôm một bụng nghi hoặc. Hai là suốt dọc đường ta đều nhìn hắn không biết xấu hổ, cười một cách đầy mơ hồ. Nếu hắn còn không nghiêm túc thì sẽ luôn cảm thấy ta giống một tên lưu manh vô lại đang đùa giỡn con trai nhà lành.
Ta vô lại cũng được, ta thật sự không giấu nổi sự vui vẻ dâng lên trong lòng.
Tên Hoàng thượng mặt lạnh tim nóng hay xấu hổ này quả nhiên thích ta!
Nhưng ta còn chưa vui được bao lâu, khi cửa Vĩnh An Cung vừa mở, khắp sân đều là dây diều bay phấp phới. Bốn phía đều treo xích đu kết hoa, dưới mái hiên treo đèn l.ồ.ng đỏ ch.ót. Trong sân còn có một chiếc đèn kéo quân đẹp đẽ xoay qua xoay lại vô cùng ch.ói mắt. Khung cảnh phồn hoa như gấm này còn náo nhiệt hơn năm ngoái vài phần. Sắc mặt Hoàng thượng lập tức lúc trắng lúc xanh.
“Những ngày trẫm không có ở đây, ngươi lại rất tự tại nhỉ.”
Ta vừa nhìn đã biết là đang nói móc trong lòng ta không có hắn, đang không vui đây mà.
Thái hậu quả nhiên không lừa ta, ta âm thầm xoa tay.
Nhưng hắn hiểu lầm rồi, cho dù trong tim ta, đầu ta, mắt ta đều là hắn thì ta cũng phải vui vẻ chứ.
“Đây, đều là cho Giác Nhi. Nó nhớ ngài nên khóc cả ngày, thiếp chỉ có thể tốn chút tâm tư dỗ dành nó. Nếu ngài đã tới thì những thứ loè loẹt này cũng không cần dùng đến nữa.”
Ta vừa quyết định đổ mọi tội lỗi lên đầu Giác Nhi thật nhanh, vừa vô cùng ghét bỏ đá cái đèn kéo quân trong sân để bày tỏ lòng chân thành của mình.
Trước mặt Hoàng thượng của ta, đèn có đẹp cỡ nào cũng đều bị lu mờ hết!
“Vậy sao?”
Ánh mắt Hoàng thượng mau ch.óng quét qua Giác Nhi, đã thấy đứa bé mập mạp lúc này đang cầm nửa miếng bánh ăn uống say sưa. Phụ hoàng hơn tháng không gặp của nó hiển nhiên không bằng từng hạt vừng thơm ngọt trên chiếc bánh kia.
Tại ta, đều tại ta. Tại ta không lường trước nguy hiểm để dạy nó nước mắt lưng tròng khi trông thấy phụ hoàng.
Mắt ta trông thấy sắc mặt Hoàng thượng không còn trắng xanh giao nhau nữa mà lại hiện lên đủ các sắc màu. Ta cố gắng moi r.u.ộ.t gan nghĩ xem nên giải thích thế nào để cứu Giác Nhi.
Có rồi!
Ta không nói hai lời liền kéo Hoàng thượng vào trong phòng.
“Ngươi làm gì thế!” Hoàng thượng bị ta kéo lảo đảo vào phòng, buồn bực nói.
“Con trai không ngoan, chúng ta sinh một đứa con gái đi!”
Ta đáp giòn tan.
