Bạch Nguyệt Quang Của Đế Vương - Chương 4
Cập nhật lúc: 20/06/2026 15:01
“Thái y, thái y?” Khi chỉ còn lại chưa đầy một canh giờ, ta bắt đầu trở nên luống cuống. Hơi thở của phụ thân ngày càng yếu, tiếng nói mớ trong miệng cũng ngày càng mơ hồ, thái y đâu? Những loại t.h.u.ố.c đắng chát kia đâu? Đưa cho phụ thân ta đi, vì sao lúc này lại không làm gì?
“Chiêu nghi hãy đợi thêm lúc nữa đi. Lão đại nhân sắp tỉnh rồi.” Thái y bị ta gọi vào bình tĩnh cúi đầu trả lời.
Cái gì gọi là đợi thêm một chút? Cái gì gọi là sắp tỉnh? Tay ta nắm c.h.ặ.t đến mức sắp bật m.á.u.
Phụ thân đang không ngừng thì thầm bỗng trở nên yên tĩnh khiến tim ta trong nháy mắt cũng trùng xuống. Ta vội vàng mặc kệ thái y, chạy tới xem phụ thân. Thái y cúi đầu lui ra ngoài, mà người trong phòng dường như đều đang nín thở.
Tay ta càng run dữ dội hơn, trong lòng giật mình thon thót. Điều ngoài dự đoán chính là phụ thân lại từ từ mở mắt, cặp mắt dày đặc tơ m.á.u nhưng vẫn thấy được một chút tỉnh táo: “Tiểu A Âm?”
“Phụ thân, phụ thân, là con, là A Âm.” Ta hốt hoảng che giấu sự đau buồn, quỳ gối bên giường phụ thân.
Phụ thân khẽ giơ cánh tay gầy gò muốn ngồi dậy, mẫu thân vội vã nhẹ nhàng đỡ phụ thân tựa vào giường. Phụ thân từ từ nhắm hai mắt thở nặng nề một lúc thật lâu.
“A Âm à, con từ nhỏ đã ngang bướng, không chịu sự quản giáo.” Sắc mặt phụ thân tiều tuỵ, nhìn ta chậm rãi nói.
Ta sững sờ, không nghĩ câu nói đầu tiên của phụ thân lại là dạy bảo ta. Trong lòng cũng trở nên dâng trào hơn.
Nhưng trong mắt phụ thân lại mang theo những hồi ức xa xăm cùng sự yêu thương dịu dàng, tựa hồ cũng không định quở trách ta.
“Cho nên vi phu muốn khi con trưởng thành sẽ gả cho nhị lang nhà Dương gia. Dương gia đời đời thư hương, không giỏi võ nghệ, mà nhị lang ấy cũng thích…” Phụ thân dường như đang nghĩ gì đó liền dừng lại một lát, th* d*c một hơi rồi lại nói: “Nếu, nếu xảy ra tranh chấp, nhị lang kia cũng không đ.á.n.h thắng con.”
Trong giọng nói phụ thân vậy mà lại mang theo một tia vui vẻ, khoé miệng bất giác cong lên.
Ta lau nước mắt trên mặt một cách bừa bãi, không thể không mỉm cười cùng phụ thân. Ta không ngờ phụ thân lại đột nhiên nói đến mối hôn sự chưa thành ấy, càng không ngờ nguyên nhân phụ thân đặt trước hôn sự là vì thấy nhị lang dễ bắt nạt, để ta có thể tuỳ tiện sống phóng túng đến hết đời.
Phụ thân nói xong liền chậm rãi thở thật lâu. Phụ thân không nói, nhưng ta vẫn nhìn ra sự ảm đạm dần bao phủ lên đôi mắt ông.
Ta biết phụ thân mong ta tự do tự tại cả đời, nhưng ta lại vào một nơi khó được sống tự tại nhất. Ông ấy thương ta vì biết ta không bằng trưởng tỷ. Ta không có tuyệt sắc khuynh thành cùng tài học hơn người của trưởng tỷ, cũng không hiểu được mưu quyền tính toán, biết cách tranh đoạt trái tim quân vương như trưởng tỷ, ta càng không giống trưởng tỷ muốn được gả cho người có chí hướng và quyết đoán. Ta từ nhỏ đã được nuông chiều, được dung túng. Sùng kính anh hùng sa trường nhưng lại chỉ biết chút võ nghệ gà mờ. Hướng tới đạo nghĩa giang hồ nhưng lại có tính bướng bỉnh. Duy nhất có thể nhìn được chính là vẻ ngoài xinh đẹp được di truyền từ Tề gia.
Ta hiểu sự tiếc nuối của phụ thân, cũng biết ông ấy vô cùng tức giận. Người phù hợp giao du trong hậu cung lại bị đày đến tiểu viện tĩnh mịch ở Kế Châu, mà người phù hợp có một cuộc sống đơn giản lại bị trói buộc trong bức tường cao ngất.
Nhưng có thể trách được ai, nỗi khổ của Tề gia vốn là hiện thực của thế sự vô thường.
Ta khẽ tựa vào đầu giường, nói: “Phụ thân không cần lo lắng, nữ nhi cho dù có ở trong cung thì cũng không có ai dám khi dễ nữ nhi. Ba người con trai của Hoàng thượng cũng là ba tiểu ngoại tôn của phụ thân. Ký Nhi và Nghị Nhi đã được ba tháng, Giác Nhi cũng rất nhanh đã hai tuổi, đều là do nữ nhi hạ sinh bằng sức của mình. Nữ nhi có phải rất giỏi hay không?” Ta bình thản nũng nịu: “Phụ thân nhìn xem, chúng đều là tiểu Hoàng t.ử. Tề gia ta vẫn được ưu ái làm huyết mạch Hoàng gia.”
“Nói linh tinh.” Phụ thân mắng ta nhưng trong mắt cũng không có ý trách cứ mà chỉ thở dài thật sâu: “Vi phu tự cao tự đại nhưng cuối cùng không địch lại được quân vương, khiến cả nhà Tề gia long đong, là lỗi của vi phu.”
“Phụ thân.” Nhị ca và nhị tỷ đều khẽ giật mình.
Phụ thân hơi khoát tay ra hiệu chúng ta không cần nói nhiều, nhìn nhị ca và nhị tỷ, nói: “Đừng đi vào vết xe đổ của ta, những gì vi phu muốn căn dặn đều đã nói hết rồi, ai chưa thể gặp thì cũng đã viết thư…” Phụ thân ho khan một cách mãnh liệt, không dễ gì mới ổn định lại. Ông ngẩng đầu lên nói với ta: “Chỉ có A Âm, vi phu đã không thể làm gì hơn. Tề gia đã không thể làm chỗ dựa cho con, sau này nếu phải chịu uỷ khuất…”
“Phụ thân.” Hai mắt ta đẫm lệ, mơ hồ cầm cánh tay gầy gò lạnh lẽo của phụ thân. Ta ngắt lời: “Phụ thân đừng nói vậy. Những gì phụ thân dạy bảo từ nhỏ, nữ nhi đều ghi nhớ trong lòng. Những lời răn dạy của phụ thân và Tề gia trong tương lai chính là chỗ dựa cho nữ nhi. Sau này phải chịu uỷ khuất cũng sẽ nhớ đến lời dạy bảo của phụ thân, trong lòng sẽ không cảm thấy uỷ khuất nữa. Là nữ nhi bất hiếu, lúc nhỏ chỉ biết gây chuyện, tới bây giờ vẫn khiến phụ thân không được yên lòng.
Nếu ta hiểu rõ thế sự như trưởng tỷ thì cũng sẽ không khiến phụ thân tới giờ khắc này vẫn không yên lòng vì ta.
“A Âm, con trưởng thành rồi.” Phụ thân khoan dung cười một tiếng, sắc mặt cũng hiếm có chút sinh khí, nói chuyện cũng không gian nan như khi nãy. “Tề gia hiện nay quả thực khó trở thành chỗ dựa cho con. Nhưng năm đó hai nhà Tề – Hàn liên hôn có uy thế cỡ nào, có bảo vệ được Hàn Hoàng hậu không?”
Ta bỗng có chút sửng sốt.
Bây giờ bệ hạ cũng giống như Tiên hoàng, đều là người có thể hạ quyết tâm.” Lời nói của phụ thân chậm rãi mà rõ ràng: “Điều trấn an vi phu chính là trong lòng bệ hạ có con. Vi phu cũng không hiểu vì sao lại có tình cảm, nhưng ba đứa con cũng nói rõ phần tâm ý này không phải là giả. Mà bệ hạ lại phá lệ để con đêm khuya tới đây, đủ để biết phần tâm ý này có thể bảo vệ con được sống bình an trong cung. Vi phu an tâm về con.”
“Cho nên Tiểu A Âm cũng không cần sợ.”
Hai mắt ta đẫm lệ. Mỗi một lời nói của phụ thân dường như đang đ.á.n.h vào trái tim ta. Thì ra phụ thân đều biết hết, ông ấy biết ta sợ cái rét cắt da cắt thịt ở hậu cung. Ông ấy cũng biết ta không hiểu vì sao Hoàng thượng lại ân sủng ta như vậy. Ông ấy biết ta sợ phần ân sủng này đến không rõ ràng và cũng biến mất không rõ ràng. Ông ấy biết ta sợ nếu bản thân bất cẩn trao đi tấm chân tình sẽ khiến ta khó có thể quay đầu. Nhưng phụ thân bảo ta đừng sợ thì ta sẽ không cảm thấy sợ nữa. Cái c.h.ế.t thì sao, thâm cung thì sao, sợ hãi chính là cảm xúc vô dụng nhất.
“A Âm đã hiểu, A Âm sẽ không sợ nữa.”
Phụ thân rủ mắt xuống, mới nói vài câu mà cả người dường như đã cạn sạch khí lực, lúc này dựa vào người mẫu thân thở nặng nhọc. Phụ thân sau khi vỗ tay ta liền đưa tay về phía mẫu thân, giọng nói tuy khản đặc nhưng lại hết sức ôn hoà.
“Được rồi, các con ra ngoài đi. Nguyễn Nguyễn, bà và tôi cùng trò chuyện lần cuối.”
Nguyễn Nguyễn là tên huý của mẫu thân, phụ thân chưa từng gọi mẫu thân như vậy trước mặt chúng ta.
Mẫu thân cố kìm nén sự run rẩy rồi vững vàng cầm tay phụ thân. Vẻ mặt vẫn dịu dàng như vậy, phảng phất quay lại thời khi còn là thiếu nữ đôi mươi, đợi chờ một câu tâm tình của người trong lòng: “Được, Nguyễn Nguyễn ở cạnh Hoằng lang.”
Ta và huynh, tỷ đều ra ngoài chờ. Liên Nhị thấy ta thẫn thờ đi ra liền chạy đến dìu, nói nhỏ: “Chiêu nghi, thời gian không còn sớm nữa.”
“Đợi thêm một chút.” Ta vịn vào tay Liên Nhị nhưng vẫn run rẩy không ngừng, đột nhiên lại nhớ đến lời nói lúc trước của thái y: đợi thêm một chút, sắp tỉnh rồi. Thái y nói một cách rất bình tĩnh, mà ta lúc này nói đợi thêm một chút lại cảm thấy từng chữ như đ.â.m vào tim, đau lòng không sao chịu nổi. Đợi thêm một chút, phụ thân của ta sẽ vĩnh viễn rời khỏi ta, không bao giờ tỉnh lại nữa, cũng sẽ không gọi ta là “A Âm” nữa. Ta sẽ mất đi người yêu thương ta nhất trên đời, nhưng ta không thể trốn tránh cũng không thể sợ hãi. Ta đã đồng ý với phụ thân là sẽ không sợ nữa. Ta không thể đứng trước linh cữu tiễn biệt phụ thân, chỉ đành tận hiếu trong tối nay.
Chưa đến nửa khắc sau, thái y vội vã đi vào, liên tiếp vang lên âm thanh “Xin nén bi thương”. Ta quỳ gối dập đầu năm lần, nước mắt rơi làm ướt cả bậc thềm. Liên Nhị nửa đỡ nửa kéo ta dậy, vội vàng lên xe ngựa. Phu xe giơ roi nhanh ch.óng đi về cung. Ta nhìn đằng đông đã hơi tờ mờ sáng liền biết thời gian không còn sớm nữa.
“Nhất định phải về cung trước giờ Thìn!” Liên Nhị khẩn trương dặn dò phu xe
Phu xe lái đi cực nhanh, bên tai ta chỉ có tiếng gió rít gào không dứt. Từ khi ta hạ sinh hai hoàng t.ử cơ thể vốn đã yếu ớt. Lúc này đã một ngày chưa ăn gì lại kiêm đau lòng vì mất đi người thân, khuôn mặt ta dần tái nhợt đi. Liên Nhị cẩn thận khoác áo bạch hổ lên người ta, hết nhìn ta lại nhìn ra ngoài xe, ánh mắt dần trở nên lo lắng.
“Phu xe…” Liên Nhị cảm nhận được bàn tay vịn tay nàng của ta đã lạnh như tấm băng, rốt cuộc cũng đến gần màn xe muốn bảo dừng xe để ta dần hồi lại.
“Liên Nhị, không cần.” Ta ra hiệu Liên Nhị không cần gọi phu xe. So với sức khoẻ của ta thì việc hồi cung càng quan trọng hơn. Nếu không khi trời sáng sẽ không thể dễ dàng trở về Vĩnh An Cung mà không gây sự chú ý.
Liên Nhị càng thêm lo lắng, chỉ có thể chăm chú che chở ta, cản khí lạnh xông từ ngoài vào.
Ta nhìn Liên Nhị bảo vệ ta giống một con chim cút yếu ớt, nhất thời vừa cảm động vừa tức cười. Mặc dù tình trạng sức khoẻ của ta không được như ý nhưng vẫn có thể chịu được chút xóc nảy này.
Ta vươn người ra muốn bảo Liên Nhị tới đây ngồi một chút, bỗng vụt một tiếng, mũi tên lông vũ màu trắng xuyên qua rèm che, bay qua mặt ta rồi đ.â.m thẳng vào thành xe.
Thứ gì vậy?
Ta bị doạ đến ngây người.
Liên Nhị hơi sửng sốt rồi ôm ta ngã nhào xuống đất, không chút do dự hô lên: “A, Phu xe! Phu xe! Nhanh hơn nữa.”
Ta mới giật mình phát hiện, thì ra Liên Nhị vẫn luôn do dự không phải vì muốn dừng xe mà là muốn đ.á.n.h xe nhanh hơn chút. Nàng chắn trước người ta không phải vì sợ ta bị lạnh mà sợ sẽ có ám tiễn đả thương ta.
Theo tiếng hô thất thanh của Liên Nhị là vô số âm thanh vù vù của mũi tên được b*n r*. Thế nhưng lại không có một mũi tên nào bay vào trong xe, bên ngoài vang lên tiếng đao kiếm cản lại mũi tên. Ta được Liên Nhị ôm vào lòng, bên tai đều là tiếng đao kiếm đầy hỗn loạn.
Liên Nhị sắc mặt trắng bệch, trong mắt không giấu nổi sự sợ hãi, cơ thể còn hơi run rẩy.
“Liên Nhị…” Ta nhìn cung nữ mảnh mai bên cạnh mình, nàng tuy sợ hãi nhưng vẫn gắt gao che chở ta.
“Chiêu, Chiêu nghi đừng sợ, mau, mau đến cửa cung.” Xe ngựa vẫn phi nhanh như cũ. Giọng nói Liên Nhị không ngừng run rẩy: “Hoàng thượng nói, nói sẽ có ám, ám vệ bảo hộ Chiêu nghi.”
“Hắn nói với ngươi là sẽ có nguy hiểm sao?” Ta nhẹ nhàng hỏi.
“Hoàng thượng nói, nếu như về trễ sẽ bị người có lòng kiêng kỵ phát hiện. Cho nên bảo nô tỳ nhất định phải để Chiêu nghi hồi cung đúng giờ.” Liên Nhị nhìn ta, trong mắt loé lên nước mắt: “Nô, nô tỳ thề sẽ bảo vệ Chiêu nghi đến c.h.ế.t!”
“Nói bậy, từ nhỏ ta đã học võ, khắp hẻm Thiên Phúc không ai đ.á.n.h lại được. Là bang chủ của bang Thiên Phúc, đã trông thấy nhiều trận chiến lớn, đâu cần ngươi bảo vệ.” Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y Liên Nhị, kéo xuống cùng núp với ta sau tấm màn: “Huống hồ mũi tên này b.ắ.n cũng không chuẩn chút nào.”
Ta vừa dứt lời liền nghe tiếng ngựa kêu lên thất thanh. Xe ngựa bắt đầu rung lắc kịch liệt. Khi xe chuẩn bị lật lại nghe ngựa rít lên một tiếng thê lương. Sau đó một tiếng “Ầm” nặng nề vang lên, xe ngựa vững vàng dừng lại.
Ta vẫn còn kinh hãi nên không lên tiếng, nhịp tim đập loạn xạ. Thời gian dần trôi, tiếng đao kiếm bên ngoài cũng biến mất.
“Ra đây.” một giọng nói quen thuộc vọng vào từ bên ngoài. Giọng nói ấy không lớn nhưng lọt vào tai lại như tiếng sấm. Ta không nhúc nhích, cảm thấy nhất định là bản thân đã nghe nhầm.
“Mau ra đây!” Giọng nói kia rõ ràng có vài phần mất kiên nhẫn, lại nghe chân thực hơn chút. Sau đó màn che bị giật ra, đập vào mắt là một khuôn mặt anh tuấn phi phàm. Hắn mặc một thân áo đen, tóc dài buộc lên gọn gàng. Hắn nhíu mày, trong mắt có chút nổi nóng nhưng bàn tay vẫn hướng về phía ta như cũ.
“Bị doạ đến ngốc rồi sao?” Hắn thấy ta ngẩn ngơ không nói gì, ngữ khí hơi chậm lại chút: “Không phải là bang chủ bang Thiên Phúc sao?”
Sau đó ta ôm chầm lấy hắn, cái ôm ấm áp biết bao. Trên thân nhiễm chút mùi m.á.u tanh, tất cả đều là thật, đúng thật là hắn.
Sao hắn lại ở đây, sao hắn lại đột nhiên rơi từ trên trời xuống trước xe ngựa của ta?
À, võ nghệ của hắn quả thực rất tốt.
Thế nhưng sao hắn có thể ở đây?
“Thừa Nguyên Chỉ, đúng thật là ngài rồi.” Ta gục đầu vào trong n.g.ự.c hắn, nhỏ giọng gọi.
“Nàng dám gọi thẳng tên huý của trẫm!” Một tay Hoàng thượng che mắt ta, một tay ôm eo kéo ta xuống xe ngựa. Trong lời nói dù mang ba phần tức giận, động tác lại rất cẩn thận.
Đúng vậy, tên huý của Hoàng thượng sao có thể tuỳ tiện nói ra như vậy. Thế nhưng Hoàng thượng sao có thể một thân áo đen ở ngoài cung trong đêm tối, trên trán còn dính tầng mồ hôi mỏng khi đ.á.n.h nhau, mang theo vài phần tức giận ôm eo phi t.ử chứ?
Cho nên ngài không phải là Hoàng thượng. Ngài là Thừa Nguyên Chỉ, là phu quân của ta, mới có thể ôm eo phi t.ử chưa kịp hoàn hồn trong đêm.
“Vì sao lại che mắt ta?” Ta đưa tay muốn gỡ bàn tay đang đặt lên mắt, nhưng ta còn chưa mở ra đã nghe thấy một tiếng hét, sau đó nặng nề vang lên một tiếng “bịch”.
Liên Nhị!
“Hoàng thượng, nàng ta sợ quá nên ngất rồi.” Một giọng nói trầm thấp bẩm báo với sự lúng túng.
Ơ? Sao ta lại cảm thấy giọng nói này lại có chút quen, chưa đợi ta nghĩ ra thì Hoàng thượng liền ghé vào tai ta, nói: “Trẫm sợ nàng trông thấy con ngựa chảy m.á.u đầy đất sẽ choáng váng giống vậy. Nếu như choáng váng không dậy nổi thì ba đứa con của trẫm sẽ không còn mẹ ruột nữa.”
Còn không thèm che giấu sự trào phúng trong lời nói. Thừa Nguyên Chỉ cái gì, phu quân cái gì. Hắn vẫn là tên cẩu Hoàng thượng, hừ.
Hoàng thượng thúc ngựa đưa ta quẹo trái quẹo phải, vòng qua An Phúc Môn mới xem như vào cung. Khi tiến cung ta ngồi lên một cỗ xe ngựa đã sớm chuẩn bị trong cung. Khi ngồi trên xe ngựa, ta bắt đầu cảm thấy hoa mắt ch.óng mặt. Vừa lên xe đã thực sự mỏi mệt nên chỉ đơn giản nép vào trong lòng Hoàng thượng định chợp mắt một chút.
“Nàng còn muốn hưởng công sao?” Hoàng thượng sắc mặt tái nhợt thấy ta không khách khí dùng hắn làm gối nhưng cũng không đẩy ta ra.
“Hoàng thượng, A Âm không còn phụ thân nữa rồi.” Ta nhắm nghiền hai mắt, trầm mặc thật lâu mới khẽ nói.
Trong cung thật yên tĩnh. Xe ngựa chậm rãi đi trên đường vào cung, ngoại trừ tiếng vó ngựa lộc cộc ra, ngay cả tiếng gió cũng rất nhỏ.
“Hừ.” Hoàng thượng thân thể cứng đờ, trầm thấp hừ một tiếng.
Ta đột nhiên nhớ tới thời Tề gia bên phe Thái t.ử đã tấn công Ninh Vương không chút lưu tình. Phụ thân ta càng dâng lên không ít tấu chương vạch tội phe Ninh Vương. Khi phụ thân qua đời, trong cung này ngoại trừ ta, e rằng cũng không có lấy một ai cảm thấy bi thương cả. Sự mỏi mệt trên người ta giảm đi chút, chậm rãi đứng dậy muốn rời khỏi vòng tay của Hoàng thượng. Đối với hắn mà nói, đây quả thực là một chuyện không buồn chút nào.
Hoàng thượng lại giữ vai ta kéo trở về trong lòng hắn: “Trẫm sẽ phong Tề Thương làm Bắc tướng quân, cho phép hắn trở về chịu tang, thừa kế Tề phủ. Tề phủ tuy không còn là phủ tướng nhưng cũng là phủ tướng quân, tang lễ sẽ không đơn sơ.”
Ta mở to mắt nhìn Hoàng thượng không chớp. Tề gia từ khi bị giáng chức đã chịu mọi khổ sai, tuy được ân xá hồi kinh về lại nhà cũ nhưng vẫn là dân thường, tang sự không được phép làm lớn cũng như không có khả năng làm lớn. Nhưng phủ tướng quân lại không giống vậy, gia phụ tướng quân tạ thế phải được an táng long trọng.
Vì sao?
Ta không nhìn ra trên mặt Hoàng thượng có chút mảy may buồn bã nào. Hắn tuyệt đối không có khả năng vì thương tiếc phụ thân ta nên mới sắp xếp như vậy. Cẩu Hoàng thượng thù dai đến thế, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua chuyện cũ mà ra vẻ rộng lượng. Hắn nói một cách bình thản, trong lòng e là cũng không tình nguyện nhưng vì sao lại vẫn nói như thế?
“Ông ấy là phụ thân của nàng.”
Hoàng thượng vẫn tiếc chữ như vàng, nói một cách lãnh đạm xem như đáp lại vẻ mặt hoang mang không ngừng của ta.
“Thừa Nguyên Chỉ, ngài tốt quá. Bao giờ cơ thể ta khoẻ rồi sẽ sinh nữ nhi cho ngài.” Ta ôm c.h.ặ.t eo Hoàng thượng, ngửi được trên người hắn mùi Long Tiên Hương như có như không. Ta lập tức cảm thấy mùi hương kì quái này dường như cũng trở nên ngọt ngào hơn.
“Nàng lại gọi thẳng tên huý của trẫm rồi!”
Hoàng thượng nổi giận đùng đùng gào lên, ngõ hẻm yên tĩnh trong hậu cung vọng lại thanh âm của hắn.
Năm Tân Kiến thứ sáu, một trận tuyết lớn đến đúng như định kỳ. Sau khi hồi cung, tuy ta có chút sợ hãi nhưng dù sao vẫn cảm thấy giọng nói báo với Hoàng thượng Liên Nhị đã ngất hôm ấy không hiểu sao rất quen thuộc. Cảm giác nghi ngờ cồn cào trong lòng khiến ta vô cùng khó chịu, hỏi Liên Nhị vài lần thì nàng lại chỉ nhớ được một chút m.á.u. Ta định hỏi Hoàng thượng nhưng hắn chỉ mới liếc thôi là ta đã không thể nói được gì.
Đúng là hết cách, lần này ta thật sự nợ vị Hoàng đế hẹp hòi kia một ân tình lớn.
Trước kia ở hẻm Thiên Phúc, nếu như có kẻ hãm hại người của bang Thiên Phúc sẽ hại luôn bổn bang chủ là ta suýt chút nữa giao luôn cái mạng nhỏ ra. Cho dù g.i.ế.c một ngàn quân địch bị tổn thất tám trăm quân mình thì ta cũng phải đ.á.n.h tới cùng. Tục ngữ có câu đến nhà phải có lễ, ta phải trả mối thù mũi tên này. Tuy ta không thông thạo văn thơ như trưởng tỷ nhưng vẫn nhớ rõ những tinh tuý trong sách. Hơn nữa ta còn nghiêm túc thực hiện theo mãi cho đến khi nhập cung.
Khi đã vào cung, khắp nơi đều là quy củ rườn rà. Trái một điều, phải một điều trói buộc tay chân ta.
Rất phiền phức!
Ví dụ như lần này chính là Huệ Phi biết ta hồi phủ vào ban đêm nên mới ngầm liên lạc với thái giám và thủ vệ. Chúng vội vàng mua sát thủ trên phố, định lập mưu âm thầm kết liễu ta bên ngoài tường thành trong đêm.
Liên Nhị truyền lại lời của Hoàng thượng, ta quả thực rất khó tin. Ta và Huệ Phi rất ít khi qua lại, chỉ biết Huệ Phi và ta nhập cung cùng một năm. Hoàng thượng tựa như rất coi trọng nàng, vừa mới nhập cung đã trực tiếp phong làm Phi. Tài nghệ, dung mạo đều thượng thừa, rất có phong thái mỹ nhân khuynh thành. Nếu trong cung có mở tiệc tưng bừng, ta vẫn luôn không kìm được mà nhìn Huệ Phi vài lần. Nếu có gì lục đục cũng chỉ có lần nàng tức vì bị ta nhìn, nhất định đòi khoét mắt ta. Khi ấy ta vào cung chưa tròn một năm, vẫn bị Hoàng thượng nói móc mỉa là mắt ta có khoét cũng như không, mắt đọng nước bẩn không thấy rõ người khác. Hắn chọc ta nổi giận đùng đùng nhưng lại không thể phát tác mới làm nguôi cơn giận của nàng ta. Từ đó về sau, ta biết Huệ Phi không thích bị người khác nhìn nên ta cũng không nhìn nàng nữa. Nàng ta sao lại muốn cái mạng nhỏ của ta?
Vậy nên ta xách váy định chạy tới Tường Phúc Cung tìm Huệ Phi tính sổ. Cánh cửa còn chưa mở đã bị Thuý Tâm và Liên Nhị ôm chân kêu to “Chiêu nghi xin bình tĩnh!”. Đáng tiếc cơ thể ta còn yếu, đôi chân mất lực liền bị hai tiểu nha đầu kéo trở lại phòng.
“Chiêu nghi, Huệ Phi là Chính nhất phẩm hoàng phi, vị phân tôn quý.”
Ta còn là Chính nhị phẩm chiêu nghi đấy, nàng ta lại tuỳ tiện tìm người g.i.ế.c ta. Dựa vào đâu mà ta không thể xả giận, ta không phục!
“Chiêu nghi hiện giờ đã có ba tiểu điện hạ, trước khi hành sự nên suy xét cẩn thận, không được để người khác mượn cớ.”
Có thù không báo không phải quân t.ử, phải làm tấm gương cho ba đứa nhỏ kia noi theo!
“Chiêu nghi, thân thể người yếu ớt không thể đ.á.n.h lại Huệ Phi, sẽ phải chịu thiệt.”
Yếu thì yếu, chỉ cần ta tấn công bất ngờ thì không thể không xả được cơn giận này!
“Chiêu nghi, người còn nhớ sau khi tướng quân bình định Bắc Cảnh xong, về kinh nhận chức Phiêu kỵ đại tướng quân dưới trướng Lý Nguy không.”
Khí thế của ta lập tức tắt ngóm. Lý Nguy là phụ phân của Huệ Phi, phụ thân của Huệ Phi quản ca ca ta. Ta ủ rũ cúi đầu ngồi xuống. Bản thân ta thì cũng đành thôi, nếu bất cẩn liên luỵ tới ca ca thì sao có thể đền tội cho Tề gia đây?
Thật không ngờ luồng suy nghĩ của ta còn chưa dứt, Tiểu hạ T.ử bên cạnh Hoàng thượng đã truyền ý chỉ tới lục cung: Huệ Phi thất lễ trước mặt vua, tước phi vị và phong hào của Huệ Phi, giáng làm Lý Bảo lâm.
Huệ Phi từ Chính nhất phẩm hoàng phi giáng thẳng xuống làm Chính lục phẩm bảo lâm? Thất lễ trước mặt vua? Phải thất lễ nhiều đến mức nào cơ chứ!
“Chiêu nghi, chắc Hoàng thượng biết chuyện Chiêu nghi bí mật xuất cung không nên nói ra nên đành phải tìm cớ trừng phạt Lý Bảo lâm.” Thuý Tâm thấy ta không hiểu liền cười: “Hoàng thượng thương xót Chiêu nghi đó.”
Thừa Nguyên Chỉ lại có lòng tốt như vậy? Hôm nay hắn tới Vĩnh An Cung thì ta sẽ vái hắn ba cái.
Thế nhưng Hoàng thượng cả ngày vẫn chưa đến Vĩnh An Cung. Vì Hoàng thượng phạt nặng Huệ Phi nên cha nàng, Lý Nguy mang theo mấy vị tướng thân thiết đến dâng vô số tấu chương, trong lời nói hết sức bất mãn.
Bất mãn đến mức ta chưa đợi được Hoàng thượng đã nghe thấy rất nhiều tin đồn. Nhưng Hoàng thượng đã trải qua cuộc đoạt đích giữa song vương, xử lý cực kỳ nhanh gọn những lời đàm tiếu này, chẳng tốn bao công sức đã dẹp yên tiền triều và hậu cung.
Không biết Hoàng thượng đã nói gì với Lý Nguy. Chỉ biết hôm ấy Lý Nguy tức giận đùng đùng tiến vào điện Sùng Đức, khi đi ra lại cảm động đến rơi lệ.
Quá là thần thánh.
Vào ngày thứ sáu, khi trông thấy Hoàng thượng điềm đạm bước vào Vĩnh An Cung, ta nhịn không được bắt đầu tinh tế dò xét đỉnh đầu Hoàng thượng, muốn nhìn xem có phải đỉnh đầu Thừa Nguyên Chỉ toả ra tiên khí hay không.
“Thấy mình không xứng với trẫm sao?” Hoàng thượng tuy bận nhưng vẫn thong dong ngồi xuống, bưng chén trà chậm rãi uống. Vẻ mặt có chút tự đắc.
Ta lập tức thu hồi ánh mắt quá nhiệt tình của bản thân. Trong lòng ngầm hối hận, lại bất cẩn làm mất thể diện của Tề gia rồi.
Huệ Phi đã bị trừng phạt, ta cũng sớm bỏ qua chuyện nàng ám sát ta vào hôm đó. Nhưng không hiểu sao giọng nói quen thuộc phát ra đêm đó lại khiến lòng ta khó chịu, rốt cuộc là ai? Vì sao ta vẫn luôn nghe rất quen nhưng lại không nhớ nổi là ai? Khó chịu suốt năm ngày qua, tới nay cuối cùng cũng có thể biết được đáp án. Ta vội vàng mất kiên nhẫn: “Hoàng thượng có biết hôm đó người đỡ Liên Nhị là ai không?”
Trong mắt Hoàng thượng hiện lên tia mịt mờ, trầm mặc hồi lâu. Đến khi ta muốn hỏi thêm lần nữa liền bắt đầu kêu ca kể khổ. Bắt đầu từ Lý Nguy trên triều ép người quái đản thế nào đến các phi tần hậu cung bịa đặt ra sao. Hoàng thượng nói luôn miệng, kể cặn kẽ hắn phải chịu biết bao uỷ khuất vì giấu diếm cho ta chuyện xuất cung. Ta đỏ mặt lên vì xấu hổ.
Sau đó nếu ta lại muốn hỏi thì Hoàng thượng liền ném ra ánh mắt như thể đã chịu oan ức tày trời. Ánh mắt ấy ép ta đến mức nếu như ta nhắc lại một câu về chuyện đêm đó, hay hỏi một câu về người đêm đó thì quả thật lương tâm không bằng cầm thú.
Trước kia ta không biết Thừa Nguyên Chỉ ngoại trừ lạnh lùng hẹp hòi ra lại có bản lĩnh khiến cho người khác không thể mở được miệng.
Nhưng rốt cuộc là vì sao? Ta ôm một đống nghi hoặc nhưng cũng đành cho thôi.
Huống chi nỗi đau mất đi người thân ngày một rõ ràng hơn. Thân là nữ nhi, ta lẽ ra phải ăn chay ba tháng đến nửa năm. Nhưng thân là cung tần thì tuyệt đối không thể làm vậy, chỉ có thể ăn chay một khoảng thời gian.
Cuộc đời ta ghét nhất là ăn chay, nhưng hôm nay cơm mỗi ngày đều chỉ là củ cải xanh, nước canh luộc, ta cũng chưa từng cảm thấy khó nuốt. Ngay cả việc một ngày ba bát t.h.u.ố.c theo thông lệ, ta cũng dứt khoát uống hết sạch sẽ.
Thì ra nỗi khổ trong lòng có thể che đậy sự bất mãn trong miệng.
Thế nhưng Hoàng thượng nhìn ta ăn trong nửa tháng lại không nói ra câu nào bực tức, cũng không nhíu mày lần nào. Hắn chỉ nhìn ta đ.á.n.h giá hồi lâu, trầm tư một lát rồi gọi thái y thường ngày hay đến thăm khám cho ta. Hắn cảm thấy có khi nào ta đau buồn đến mất vị giác hay không.
Thái y hết bắt mạch đến khám lưỡi, sau khi liên tục bảo đảm mọi thứ đều ổn thì mới yên tâm. Nhưng khuôn mặt hắn khi nhìn ta vẫn nhăn như mướp đắng, bất giác vươn tay thăm dò trán ta: “Rốt cuộc có thoải mái không?”
