Bạch Nguyệt Quang Trở Về, Tôi Lập Tức Ly Hôn - Chương 4
Cập nhật lúc: 14/08/2026 05:04
Lúc mới kết hôn, tôi lén uống rượu, lúc anh bắt được tôi cũng gọi tên tôi như vậy.
Đêm đó khiến tôi nhớ rất sâu. Sau đó tôi nằm nhà tròn hai ngày mới xuống giường được.
Nhưng cũng học được bài học, một thời gian rất dài tôi đều mềm mại ngoan ngoãn. Từ Tĩnh Châu dường như rất hài lòng, tặng tôi một đống trang sức quý giá để dỗ dành.
Bước chân tôi như bị đóng đinh. Mãi đến lúc này tôi mới nhớ ra cậu đẹp trai kia vẫn ôm eo tôi.
Trong nháy mắt, tôi chỉ cảm thấy lông tơ dựng đứng, cả người run lên.
Từ Tĩnh Châu cau mày, sắc mặt khó coi đến cực điểm. Anh đi tới, vệ sĩ mạnh mẽ tách mấy người trước mặt tôi ra.
Sau đó ánh mắt anh từng tấc một từ mặt tôi, cổ trắng mảnh, xương quai xanh yếu ớt trượt xuống chiếc eo nhỏ đến mức chỉ một tay là ôm gọn.
Chính xác mà nói, là rơi lên bàn tay của cậu đẹp trai kia.
Tôi dự cảm không ổn, vừa định mở miệng.
Từ Tĩnh Châu đột nhiên đưa tay, trực tiếp nắm cổ tay cậu đẹp trai đẩy người sang bên.
Trong đám đông phát ra tiếng kêu nhỏ.
Tôi rụt cổ, ánh mắt hoảng loạn, giống con chim cút sợ c.h.ế.t.
Tôi sợ Từ Tĩnh Châu tức giận. Chính xác mà nói, bởi vì quá yêu anh nên tôi đặc biệt để ý cảm xúc của anh.
Anh không vui, tôi liền cảm thấy trời sập.
Nhưng bây giờ…
Chúng tôi ly hôn rồi mà.
Nghĩ tới đây, không biết dũng khí từ đâu tới, tôi đột nhiên ngẩng đầu nhìn anh, đối mắt.
Trong sàn nhảy chỉ có một luồng sáng từ trên đầu rọi xuống, vai lưng lộ ra của tôi mỏng manh trắng như tuyết, không che giấu chút nào.
Trợ lý vệ sĩ bên cạnh Từ Tĩnh Châu đều rất biết điều, không ai dám nhìn tôi.
Nhưng tối nay thật sự có rất nhiều đàn ông nhìn thấy tôi.
Tôi chưa từng thấy Từ Tĩnh Châu có sắc mặt đáng sợ thế này, làm tôi sinh ra một ảo giác.
Anh tức giận như thể thứ quý giá nhất bị người khác trộm mất.
Nhưng Giang Dao tôi chưa bao giờ là bảo vật của anh.
Mắt tôi dần đỏ lên. Tôi nhịn đau nhói trong lòng, bướng bỉnh nâng cằm: “Anh Từ, anh tìm tôi có việc?”
Ánh mắt Từ Tĩnh Châu trầm lạnh nhìn tôi vài giây, bỗng giơ tay cởi áo vest, bước lên trực tiếp dùng áo bọc lấy tôi.
Thậm chí còn kéo c.h.ặ.t vạt áo, bọc cả người tôi kín mít không lọt một kẽ.
Tôi vặn người muốn hất áo vest của anh xuống, nhưng anh chỉ dùng một tay đã siết tôi c.h.ặ.t trong lòng.
“Giang Dao, có chuyện gì về nhà rồi nói.”
Tôi cảm nhận được Từ Tĩnh Châu đang nhẫn nại nói chuyện với tôi.
Nhưng điều này càng khiến tôi tủi thân.
Anh tới tìm tôi chắc cũng chỉ vì cảm thấy tôi làm vậy khiến anh mất mặt.
Dù sao chúng tôi vẫn chưa hoàn tất thủ tục ly hôn, tôi vẫn còn là vợ anh.
“Anh Từ, tôi sẽ không về cùng anh.”
Tôi không chịu đi, cố sức vùng khỏi lòng anh.
Từ Tĩnh Châu nhíu mày, cách lớp áo vest giữ vai tôi, không cho tôi cởi áo anh: “Giang Dao, em còn muốn làm loạn tới khi nào?”
“Tôi không làm loạn. Tôi đã quyết định rồi, thỏa thuận ly hôn cũng ký xong. Anh Từ, anh không biết chữ hay đọc không hiểu?”
Xung quanh im lặng như c.h.ế.t.
Thậm chí mấy trợ lý thân cận của Từ Tĩnh Châu cũng kinh ngạc nhìn tôi.
Tôi lại gạt tay anh, kéo áo khoác xuống ném mạnh cho anh: “Cho nên chúng ta không còn quan hệ, anh bớt quản tôi đi.”
Hành động này không nghi ngờ gì đã chọc giận anh.
Sắc mặt anh càng lạnh hơn, thật ra trong lòng tôi rất sợ.
Tôi sợ mình làm anh mất mặt, anh sẽ mất kiểm soát động thủ với tôi.
Mặc dù kết hôn lâu như vậy, thật ra anh chưa từng nói nặng với tôi một câu.
Tôi c.ắ.n môi, cố chống đỡ không chịu cúi đầu.
Chỉ là nước mắt bắt đầu không nghe lời trào ra.
Đều tại An Noãn, trang điểm cho tôi đậm thế này, tôi còn không dám để nước mắt chảy xuống, sợ lớp trang điểm lem thành quỷ.
Nhưng tôi không dám nhìn Từ Tĩnh Châu nữa. Nhìn anh tôi thấy tủi thân.
Nhìn anh, tôi sẽ mềm lòng, sẽ không nỡ.
Anh đẹp trai quá. Nhất là dáng vẻ tức giận, hoàn toàn trúng tất cả tưởng tượng và sở thích của tôi với đàn ông.
Bây giờ nghĩ lại, trước kia tôi cứ thích cố ý chọc anh giận cũng có nguyên nhân.
Mỗi lần anh lạnh mặt cởi cúc sơ mi, một tay ép tôi lên tường, bóp cằm hôn dữ dội, nói: “Giang Dao, em đúng là thiếu dạy dỗ.”
Tim tôi đều đập loạn như thiếu nữ đang yêu.
5
Lấy Từ Tĩnh Châu hai năm, tôi vẫn như say trong thời kỳ yêu đương nồng nhiệt.
Sự mê luyến dành cho anh càng ngày càng sâu.
Tính anh lạnh nhạt, không thích nói cười, bố tôi nói đó là trầm ổn, là biểu hiện của đàn ông trưởng thành.
Nhưng tôi biết, chỉ là anh không thích tôi.
Ồ, cũng không phải hoàn toàn không thích.
Chỉ cần anh ở nhà, chỉ cần tôi không đến kỳ kinh nguyệt, gần như tối nào anh cũng bắt tôi thực hiện nghĩa vụ vợ chồng.
Nhưng điều đó có thể chứng minh gì? Anh là đàn ông ngoài ba mươi, đúng lúc sung sức.
Người vợ như tôi chẳng qua chỉ là công cụ hợp tình hợp pháp của anh mà thôi.
Tôi vừa chìm đắm, vừa đau buồn tỉnh táo, biết mình đang đi về phía mép vực.
Đến ngày anh không cần tôi nữa, tôi lập tức sẽ ngã tan xương nát thịt.
Tôi sợ đau, cũng sợ c.h.ế.t, huống chi bây giờ tôi còn có hai mươi triệu, càng không thể c.h.ế.t.
Cho nên tôi phải rời xa anh, không thể tiếp tục bị anh mê hoặc nữa.
Tôi nhịn nước mắt, thở ra một hơi thật dài, dời mắt:
“Nếu anh Từ không có việc gì thì mời rời đi trước. Loại nơi này không xứng với thân phận của anh Từ.”
Đúng vậy, sau khi lấy anh, quần áo, cách ăn mặc, trang điểm, giọng điệu nói chuyện, độ lớn của nụ cười, những nơi tôi ra vào…
Tất cả đều có hạn chế nghiêm khắc.
