Bạch Nguyệt Quang Và Thiên Giáng - Chương 11
Cập nhật lúc: 17/09/2026 10:07
11 giờ 40 phút, tôi đứng trên sân trường ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Có lẽ lúc này chuyến bay của cậu ấy vừa mới cất cánh.
Chỗ tôi cách sân bay rất xa, không thể nhìn thấy vệt máy bay bay qua, chỉ có thể thấy những đám mây trên trời đang chầm chậm trôi.
Tôi thầm nghĩ.
Tạm biệt nhé, thanh xuân của tôi.
Đợi lần tới cậu ấy quay lại, chúng tôi sẽ thực sự chỉ là bạn bè mà thôi.
……
Không lâu sau khi Chu Bùi đi, tôi nhận được một bức email cậu ấy gửi.
Từng câu từng chữ trong đó đều là những lời tận đáy lòng của Chu Bùi...
Giản An, hồi cấp ba có lần cậu uống say rồi hỏi tôi có thích cậu không. Lúc đó tôi chọc vào trán cậu bảo cậu say rồi mà không trả lời trực tiếp. Thực ra đáp án thật sự là: Thích.
Tôi rất…rất thích cậu.
Chắc cậu cũng cảm nhận được rằng hồi cấp ba bên cạnh tôi có biết bao nhiêu cô bạn gái đến rồi đi, những mối tình chớp nhoáng, chia tay xong là cắt đứt liên lạc. Tuy mang danh nghĩa bạn bè, nhưng chỉ có cậu vẫn luôn ở bên cạnh tôi.
Thế nhưng tôi cũng biết bản thân mình trẻ con, lăng nhăng, không chín chắn.
Lúc đó tôi biết mình thích cậu, nhưng điều này cũng không hề ảnh hưởng đến việc tôi đi yêu người khác.
Tôi của khi ấy luôn tự phụ tự cho rằng mình còn trẻ, thích sự mới mẻ, không muốn dừng bước vì một người. Thế nên tôi tận hưởng sự đối xử tốt của cậu, dùng danh nghĩa bạn bè để trói buộc cậu, nhưng lại không chịu trách nhiệm.
Hơn nữa thực ra tôi cũng sợ.
Tôi không dám hứa chúng ta có thể mãi ở bên nhau, và tôi cũng lo lắng...
Nhỡ chia tay rồi, thì đến bạn bè cũng chẳng làm được nữa.
Về sau tốt nghiệp cấp ba, tôi ra nước ngoài.
Mới ra nước ngoài, tôi nhìn cái gì cũng thấy mới mẻ, mới mẻ với phong thổ nhân tình nơi đất khách, mới mẻ với những cô gái mắt xanh tóc vàng xứ người.
Vì một vài lý do, hai năm liền tôi không về nước. Lâu dần tôi lại bắt đầu thấy nhớ nhà.
Và cũng lén lút nhớ cậu.
Nhớ những tháng ngày chúng ta từng sát cánh bên nhau.
Sau đó nữa, nghe Quan Điềm Điềm nhắc chuyện cậu theo đuổi hotboy của trường. Thế là tôi đứng ngồi không yên, bèn kiếm một cái cớ xin nghỉ để về nước.
Nhưng tôi không ngờ bản thân mình vẫn sĩ diện như thế, nói thế nào cũng không thốt ra được việc mình vội vã chạy về là vì ghen tuông.
Cho nên tôi đã lừa cậu.
Tôi về nước không phải vì Quan Điềm Điềm.
Mà là vì cậu.
Thế nhưng một lời nói dối lại cần một lời nói dối khác để lấp l.i.ế.m. Tôi muốn tặng quà cho cậu nên đành phải lấy Quan Điềm Điềm làm cái cớ. Rõ ràng cậu đeo sợi dây chuyền rất đẹp, nhưng tôi lại ngại không dám khen cậu, chỉ đành mượn cớ đi vệ sinh để lén mua, rồi lén nhét vào túi xách của cậu.
Bao nhiêu năm qua, tôi vẫn luôn cho rằng bản thân mình cực kỳ tiêu sái.
Nhưng lần về nước này, tôi mới phát hiện ra mình lại ngang ngạnh, khó chiều đến vậy.
Rõ ràng là thích, rõ ràng khi nhìn thấy cậu và cậu ta ở bên nhau là thấy ghen, vậy mà cứ khăng khăng hết lần này tới lần khác lấy Quan Điềm Điềm ra làm bia đỡ đạn.
Tôi và cô ấy chỉ là bạn. Cô ấy thích Lục Chiêu, tôi thích cậu. Mấy lần sau bị cậu bắt gặp chúng tôi đi cùng nhau, cũng chỉ là đang bàn xem làm thế nào để "chia rẽ" hai người.
Nực cười nhỉ?
Vậy mà tôi lại có suy nghĩ đó, nghĩ đến chuyện cùng bạn gái cũ hợp mưu chia rẽ các cậu, rồi sau đó được ở bên cậu.
Giản An, thực ra một loạt câu hỏi của cậu ngày hôm đó cũng đã hỏi khiến tôi bừng tỉnh.
Cậu hỏi tôi có dám đảm bảo khi yêu xa tuyệt đối không hai lòng hay không.
Đây là vấn đề cơ bản nhất khi yêu.
Thế nhưng…
Tôi lại không dám cho cậu một câu trả lời khẳng định.
Suy cho cùng là vẫn là chưa đủ yêu.
Thích một thằng tồi như tôi chính là niềm bi ai cả thanh xuân của cậu, vậy nên vẫn cứ làm bạn thì hơn.
Ở phần cuối email, cậu ấy trích lại một câu hát: Không sao đâu chúng ta chỉ là bạn bè, nên sẽ chẳng có lý do gì để xa cách.
Bức email không quá dài, nhưng tôi từng đọc đi đọc lại mấy lần.
Khóc rồi lại cười.
Thực ra cậu ấy nói một tràng dài như thế, tóm gọn lại cũng chỉ có ba chữ:
Chưa đủ yêu.
Vì chưa đủ yêu nên không dám hứa hẹn, không dám nói lời chắc chắn.
Thế nhưng được nghe chính miệng cậu ấy nói một câu từng thích tôi, thì trong lòng vẫn cảm thấy an ủi, cứ như thể cuối cùng tình cảm ngần ấy năm cũng có một chốn nương tựa.
Dù cho chúng tôi sẽ chẳng có kết quả gì.
Đọc xong, tôi lặng lẽ xóa bức email đó đi. Tối hôm ấy, tôi lại vô tình lướt thấy status của Chu Bùi:
Nhớ về thanh xuân, tôi chỉ có thể nhớ đến tên cậu.
Tôi xem đi xem lại câu nói này rồi thả một cái like.
Ai mà chẳng thế.
Dù cho đoạn tình cảm thầm kín mà ai ai cũng biết này chẳng đi đến đâu, nhưng thanh xuân của tôi vẫn bị chàng trai mang tên Chu Bùi ấy chiếm cứ.
Tôi cũng biết...
Đến cả làm bạn, tôi và Chu Bùi cũng không thể nữa rồi.
Sau bức email đó, chúng tôi dần dần ít liên lạc đi, rồi đến sau này thì cắt đứt liên lạc hẳn.
Có những tầng giấy mỏng, một khi đã chọc thủng thì không còn cách nào tự lừa mình dối người vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra được nữa.
19
Kể từ đó trở đi, cuộc sống của tôi hoàn toàn trở về với sự bình yên.
Điều duy nhất không được tính là bình yên chính là...
Hotboy Lục Chiêu bắt đầu theo đuổi ngược lại tôi.
Hơn nữa còn cực kỳ phô trương.
Ban đầu tôi theo đuổi anh ấy thế nào, giờ anh ấy theo đuổi lại tôi hệt như thế.
