Bạch Nguyệt Quang Và Thiên Giáng - Chương 9
Cập nhật lúc: 17/09/2026 10:06
Có thể nói Chu Bùi đối với tôi hơi đặc biệt.
Thế nhưng tôi có một ngàn lý do để cho rằng cậu ấy thích mình, lại có một ngàn lẻ một lý do để cảm thấy cậu ấy không hề thích mình.
Sự suy đoán cứ quanh quẩn tới lui, mãi mãi chẳng thể có được câu trả lời chắc chắn.
Im lặng một hồi lâu, tôi lảng sang chuyện khác.
Ăn xong, Lục Chiêu đưa tôi về trường.
Lại gặp ngay Chu Bùi ở cổng trường.
Cậu ấy đang đứng hút t.h.u.ố.c ở cổng trường, vừa ngẩng đầu lên, ánh mắt khựng lại trên người tôi và Lục Chiêu.
Nhớ lại những lời Lục Chiêu vừa nói lúc ăn cơm.
Tôi nhìn chăm chú vào nét mặt cậu ấy, muốn tìm kiếm chút ý vị ghen tuông trên gương mặt đó.
Thế nhưng chẳng có gì cả.
Cậu ấy chỉ sững người mất hai giây, sau đó cười cười đi tới, ném thứ đang cầm trong tay cho tôi.
"Cho này, quà chúc mừng cậu kết thúc kỳ thi đấy."
Vừa nói Chu Bùi vừa dụi tắt điếu t.h.u.ố.c: "Lúc nào có điểm, anh đây lại thưởng thêm cho cậu."
"Tôi còn hẹn Quan Điềm Điềm đi ăn rồi, đi trước đây."
Cậu ấy liếc nhìn đồng hồ đeo tay rồi vẫy vẫy tay, quay người thong dong rời đi.
Tôi nhìn theo bóng lưng Chu Bùi, hậm hực nói với Lục Chiêu bên cạnh: "Anh xem, cậu ấy hoàn toàn chẳng có chút ghen tuông nào."
Lục Chiêu nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp.
"Đợi sau này có lẽ em sẽ hiểu thôi."
16
Gần đây Chu Bùi rất ít khi tìm tôi, tôi cũng không chủ động liên lạc với cậu ấy.
Không phải là không muốn mà là không dám.
Kể từ khi cậu ấy về nước, những tình cảm và nỗi nhớ nhung bị kìm nén suốt hai năm qua cũng theo đó mà bùng nổ. Tôi sợ bản thân mình sẽ ngày càng lún sâu vào trong đó.
Hơn nữa mấy lần gần đây đều thấy cậu ấy và Quan Điềm Điềm cùng nhau xuất hiện ở gần trường, tôi đoán chắc là bọn họ sắp quay lại với nhau rồi.
Để tránh suy nghĩ lung tung, tôi đã đăng ký tham gia câu lạc bộ Nhiếp ảnh của trường, muốn dùng sở thích để chuyển hướng sự chú ý của bản thân.
Nhưng tôi không ngờ được rằng...
Đội phó của câu lạc bộ Nhiếp ảnh lại là Lục Chiêu.
Thảo nào lúc tôi đăng ký đã có người nhìn tôi bằng ánh mắt hóng hớt.
Hồi trước chuyện tôi theo đuổi Lục Chiêu đã làm ầm ĩ chấn động cả trường, bây giờ lại chủ động đăng ký vào câu lạc bộ Nhiếp ảnh. Chắc chắn người ngoài đều cho rằng tôi làm vậy là vì Lục Chiêu.
May mà Lục Chiêu không nghĩ như vậy.
"Muốn thay đổi tâm trạng chút à?"
Đây là câu đầu tiên anh hỏi tôi.
Tôi gật đầu, nửa đùa nửa thật đáp: "Đúng vậy, phiền đội phó Lục chỉ giáo cho tôi nhiều hơn nhé."
Lục Chiêu đích thân ra trận chỉ dạy tôi thật, vô cùng tận tâm tận trách.
Lần này, đám thành viên câu lạc bộ đang đợi xem kịch hay kia đều kinh ngạc đến rớt cả cằm.
Sao đột nhiên cặp đôi nữ theo đuổi nam nổi tiếng đình đám một thời lại hoán đổi vị trí cho nhau thế này?
Xung quanh xì xào bàn tán, dường như Lục Chiêu chẳng mảy may bận tâm.
Lúc tôi chụp cảnh hoàng hôn, Lục Chiêu đứng bên cạnh hướng dẫn, tiếc là có vẻ tôi không có thiên phú gì với nhiếp ảnh cho lắm. Mặc cho anh ở bên cạnh nói đến rát cả họng, tôi vẫn không canh chuẩn được vị trí.
Về sau dường như Lục Chiêu đã mất hết kiên nhẫn, bèn động thủ cầm tay chỉ việc...
Anh đứng sau lưng tôi, vòng tay từ bên hông nắm lấy bàn tay đang cầm máy ảnh của tôi, nâng nhẹ lên một chút, rồi lại nhích sang phải một tí.
"Ở đây."
Lục Chiêu cất giọng, hơi ấm phả vào bên tai tôi.
Hơi ngứa.
Hoàng hôn buông xuống trong tĩnh lặng, thế nhưng khi tôi và anh đứng ở một góc sân trường lại nghe thấy một chuỗi tiếng tim đập thình thịch.
Chẳng phân biệt được là của ai.
Chụp xong bức ảnh, tôi hạ máy ảnh xuống một chút, đột nhiên trong màn hình xuất hiện gương mặt của Chu Bùi.
Tôi khựng lại một nhịp, ngẩng đầu lên nhìn.
Chu Bùi đang đứng cách chúng tôi không xa, một tay đút túi quần.
Thấy tôi nhìn sang, Chu Bùi mỉm cười, chỉ tay về phía cô gái ở đằng xa: "Tôi đến tìm Quan Điềm Điềm, hai người cứ tiếp tục đi."
Quả nhiên.
Cô gái đang đứng đằng xa kia, ngoài Quan Điềm Điềm ra thì còn có thể là ai được nữa.
Tôi cũng cười cười, vẫy tay lại với cậu ấy rồi không chào hỏi gì thêm.
……
Thời gian chứng minh tôi thực sự chẳng có chút năng khiếu nhiếp ảnh nào.
Tuy nhiên gia nhập câu lạc bộ Nhiếp ảnh cũng không phải là hoàn toàn vô ích.
Chẳng hạn như.
Tôi đã phát hiện ra một bức ảnh đạt giải năm ngoái của Lục Chiêu.
Bức ảnh chụp bóng lưng của một cô gái, ánh sáng và góc độ đều được nắm bắt cực kỳ tốt, mang đậm cảm giác thơ mộng hữu tình.
Người khác không biết cô gái đó là ai nhưng tôi biết.
Chính là tôi.
Từ chiếc váy mà cô gái đó mặc, độ dài của mái tóc, cho đến vóc dáng và từng chi tiết nhỏ, đều có thể nhìn ra đó chính là tôi.
Có điều không chụp thấy mặt nên người ngoài không nhận ra mà thôi.
Tôi còn vì chuyện này mà đi gặng hỏi Lục Chiêu.
Anh ấy đáp lại vô cùng bình thản, nhướng mày một cái, thẳng thừng thừa nhận luôn.
"Người được chụp chính là em."
Và khi tôi gặng hỏi tại sao anh lại chụp lén tôi, anh cũng trả lời hết sức thành thật.
"Vì thích em."
"Không nhận ra sao?"
Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, câu trả lời vô cùng quang minh lỗi lạc.
Còn tôi thì ngược lại, biến thành kẻ đỏ bừng mặt mũi đến mức không thốt nên lời.
17
Chu Bùi sắp phải trở lại nước ngoài rồi.
Đêm trước khi cậu ấy đi, chúng tôi cùng nhau đi ăn cơm.
Tôi, Chu Bùi và Ôn Dục.
Còn cả cậu bạn trai hệ "cún con" của Ôn Dục nữa.
Hôm đó mọi người đều uống rất nhiều rượu, mang đậm cái khí thế không say không về.
Ánh đèn trong phòng bao không quá sáng sủa. Tôi ngồi chống cằm bên cạnh Chu Bùi, chăm chú ngắm nhìn góc nghiêng của cậu ấy.
